Trang Giấy Trống - Chương 83.1: Lê Huy Khó Xử (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:14
Từ hồi Lê Dương mới vào đại học, lúc đó Lê Huy đang tuổi xuân thu chính thịnh cũng là lúc công việc làm ăn rực rỡ nhất, tiệc tùng xã giao liên miên. Lê Huy có ý muốn đưa con trai đi trải nghiệm học hỏi bản lĩnh nhưng sau vài lần, Lê Huy hoàn toàn nhận ra con trai ruột không phải người có tố chất này. Lê Dương cùng đám bạn bè xấu chơi bời lêu lổng thì còn được, cả đám công t.ử bột tụ tập ăn chơi tiêu tiền như nước thì giỏi, chỉ biết hưởng thụ trước mắt chứ chẳng có chút mưu mẹo nào, cứ như một cái nhà trẻ cỡ lớn vậy.
Lúc đó Lê Dương hoàn toàn mù tịt chuyện trên thương trường,.
Bây giờ tuổi cũng lớn rồi tính tình đã thu lại, cũng khá hơn đôi chút, nhưng vẫn không thể nào giao thiệp với những con cáo già kia được.
Lê Dương tối nay ăn cơm ở nhà, nhận nhiệm vụ làm tài xế đến đón ba ruột. Vừa bước vào Minh Phượng Hiên, anh ta đã chạm mặt Thường Quốc Đống đang chuẩn bị ra về.
Trước đây tên lưu manh già đời này Lê Dương cũng gặp vài lần, đối phương lúc nào cũng hếch mũi lên trời chưa từng để anh ta vào mắt.
Hôm nay mặt trời mọc đằng tây, Thường Quốc Đống vậy mà lại chủ động chào hỏi anh ta, cười nói bằng giọng điệu âm dương quái khí:
“Lê thiếu gia hồng quang đầy mặt, khí sắc tốt quá nhỉ.”
Lê Dương bị dọa như con mèo to suýt dán dính lên tường, mắt dựng ngược cả lên.
Nhưng đối phương lại không nói gì thêm mà sải bước đi thẳng, để lại mình anh ta đứng ngây ra tại chỗ không thể tin nổi.
Lê Dương cho rằng lão già này đang mỉa mai mình, đi ngang qua gương còn đầy nghi ngờ cúi đầu cẩn thận soi lại bản thân. Hôm nay anh ta cũng đâu có mặc quần áo gì kỳ quái đâu, hồng quang đầy mặt cái khỉ mốc gì chứ? Lão già này chắc chắn là đang châm chọc anh ta rồi.
“Mẹ kiếp, cả nhà ông hồng quang đầy mặt ấy, đồ thần kinh!”
Chửi xong Lê Dương mới thấy thoải mái hơn một chút.
Biết bữa cơm này diễn ra suôn sẻ, Vân Gia còn chịu uống không ít rượu, Lê Dương lại từ hành vi khác thường của Thường Quốc Đống suy ra một tầng nghĩa mới. Đại khái là lão già kia hôm nay đã biết Vân Gia coi trọng cậu ruột của mình thế nào nên anh ta là anh họ cũng được thơm lây.
Trước kia đến chào hỏi cũng không thèm, giờ cũng phải giả vờ khách sáo một chút.
Lê Dương thầm nghĩ, thảo nào anh ta lại ghét mấy người này thế, vừa làm bộ làm tịch lại vừa giả tạo.
Trước khi ra khỏi tầm mắt của phòng bao, Lê Dương ngoái đầu nhìn lại một lần. Cú nhìn này khiến anh ta giật mình, chỉ thấy nhân viên phục vụ mang nệm và áo khoác nam tới, Trang Tại đỡ Vân Gia để cô giẫm lên ghế ngồi lên bệ đá bán lộ thiên. Sau lưng cô là mấy cây hoa mai đỏ vừa mới nở nhưng Vân Gia ngồi lên đó không phải để ngắm hoa, mà là mềm nhũn dựa vào vai Trang Tại.
Không thể là Vân Gia chủ động dựa vào cũng không thể là Trang Tại, lý do như vậy chỉ có một là không chịu nổi men rượu.
“Làm cái gì thế kia?” Lê Dương dứt khoát không đi nữa, “Ba, Gia Gia uống say rồi, chúng ta không đón em ấy về chăm sóc sao?”
“Đi! Không cần con lo!”
Giọng Lê Huy lạnh tanh cứng rắn.
“Không phải chứ? Mặc kệ à? Chẳng lẽ để Trang Tại chăm sóc em ấy?” Giọng Lê Dương to hơn, “Như thế sao được? Trang Tại là đàn ông, nhiều chuyện bất tiện lắm, gọi hai người họ cùng về nhà đi. Ở nhà còn có mẹ và dì Điền mà.”
Lê Dương đang định cất giọng gọi Trang Tại.
Bên cạnh, giọng nói trầm buồn đầy phiền muộn của Lê Huy vang lên như thể nhét thẳng một cái bánh bao to tướng vào họng Lê Dương, chặn đứng mọi lời anh ta định nói.
“Bây giờ không được cũng phải được.”
Lê Huy nói xong sải bước đi về phía trước, nóng lòng muốn rời khỏi nơi này để bình tĩnh lại một chút.
Lê Dương không hiểu ý nhưng nghe ra có gì đó không ổn liền đuổi theo hỏi:
“Cái gì mà cũng phải được? Có ý gì vậy ba?”
Xe của Lê Dương đỗ ngay cạnh cửa.
Đi một mạch ra đến cửa, Lê Huy không trả lời câu hỏi nhưng lại dặn dò một việc trước.
“Gọi tài xế trong nhà đến đây, Trang Tại hôm nay cũng uống rượu không lái xe được, bảo tài xế lái xe đưa hai đứa nó về.”
Lần này Lê Dương lại nhạy cảm lạ thường, lập tức cao giọng:
“Hai người họ? Về đâu? Về nhà mình sao? Về nhà mình thì sao không về cùng bây giờ luôn?”
Lê Huy vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:
“Đầu óc con thì chậm chạp, mà nói nhảm thì chưa thấy thiếu câu nào, bảo con gọi điện thoại thì gọi đi! Chuyện không nên hỏi thì đừng có hỏi!”
Không biết là do men rượu bốc lên hay đau đầu thật, nói xong Lê Huy nắm tay lại dùng đốt ngón tay ấn mạnh vào thái dương.
Đợi Lê Dương gọi điện cho tài xế xong, ông nhìn con trai mình càng thêm bực bội, đứng đầu gió cũng chưa vội lên xe lạnh lùng chất vấn trước:
“Chẳng phải con nói chuyện của Trang Tại con đều rõ cả rồi sao?”
Nhắc đến chuyện này thì Lê Dương lập tức tự tin tràn trề, chìa khóa xe xoay xoay trên tay, dõng dạc nói:
“Con rõ chứ, con đương nhiên rõ rồi. Trên người Trang Tại không có chuyện gì mà con không biết cả, ngay cả mẹ ruột anh ta tái giá đi đâu, lấy ai, con đều hỏi thăm rõ ràng. Còn mấy người họ hàng không qua lại ở quê, sau khi ba anh ta mất, ai chiếm nhà, ai chiếm đất, con đều biết cả. Ba hỏi đi, ba cứ hỏi thoải mái, không có gì con không biết đâu.”
Lê Huy tức đến mức huyết áp tăng vọt mắng to:
“Con rõ cái rắm! Cả đời con chỉ biết quanh quẩn với mấy chuyện vặt vãnh này thôi! Ta có thể trông mong con làm nên trò trống gì chứ! Về nhà!”
Lê Huy ngồi vào trong xe đóng sầm cửa lại.
Lê Dương bị gió lạnh tạt đầy mặt.
“Chuyện này chẳng phải ba với mẹ bảo con đi điều tra sao? Con không biết thì ba mắng con, giờ con biết rồi cũng mắng? Có lý lẽ không vậy?”
Lê Dương cũng cảm thấy khó hiểu trong lòng bất bình, ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, giọng điệu châm chọc nói:
“Hơn nữa, ba trông mong con làm nên trò trống gì? Hả? Chẳng phải chính ba nói sao, có Trang Tại là ba mãn nguyện rồi? Ba đã mãn nguyện rồi thì mắng con làm gì?”
Hai cha con hoàn toàn không cùng tần số, một người thì liến thoắng cái miệng một người thì lo lắng sốt ruột.
Lê Huy nhắm mắt lại, trước mắt vẫn hiện lên hình ảnh Vân Gia và Trang Tại đứng bên nhau, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng:
“Phúc họa đi cùng nhau mà.”
Lê Dương nghe không hiểu, đôi khi anh ta cảm thấy ba mình chẳng có mấy chữ nghĩa trong bụng nhưng cứ thích dùng từ này từ nọ ra vẻ cao siêu, cũng làm màu ra phết.
Anh ta cũng lười nói tiếp để tránh để bị mắng thêm.
Vẫn là im lặng thì hơn.
Xe chạy đến ngã tư, đèn đỏ rất lâu, tắc rất nhiều xe, đèn hậu đỏ rực của dòng xe phía trước nối thành một dải ánh sáng ngược dòng.
Lê Huy bỗng nhiên lên tiếng gọi anh ta một tiếng, giọng nói thấm thía pha chút hồi tưởng.
“Con có biết từ khi nào ta cảm thấy thằng bé Trang Tại đáng để bồi dưỡng không?”
“Con làm sao biết được.” Lê Dương vô tâm vô tư, lại đầy oán trách, “Cậu ta có phải con riêng nhà mình đâu, ba thích bồi dưỡng thì bồi dưỡng. Giờ con không ý kiến gì, chỉ cần ba đừng lúc nào cũng lôi Trang Tại ra so với con là được. Con với cậu ta so thế nào được? Nếu có người ngày nào cũng lôi ba ra so với dượng, ba có chịu nổi không? Xuất phát điểm của mọi người đều không giống nhau, cậu ta học hành thông minh mà, cái đầu của Trang Tại cũng không biết mọc kiểu gì nữa.”
“Thế mới nói con ngốc!”
Lê Dương lại bị mắng, mím c.h.ặ.t môi thầm nghĩ mình đúng là thừa lời.
Lê Huy không phải mắng xong một câu là thôi, còn muốn nói cho Lê Dương biết nguyên nhân anh ta bị mắng.
“Con không đi học à? Học giỏi thông minh thì có tác dụng gì? Con cũng chỉ nhìn thấy người ta thông minh thôi, dượng con ngồi được lên vị trí hiện tại chẳng lẽ chỉ nhờ thông minh? Kiếm tiền con tưởng là giao dịch với tiền à? Là với người! Đồ ngu xuẩn, con mở miệng ra là gọi người ta lão lưu manh. Bao nhiêu năm nay dượng con đối với Thường Quốc Đống ngoài mặt chẳng phải vẫn khách sáo lắm sao? Con tưởng xé rách mặt với người ta là bản lĩnh à? Có cái dũng khí lật bàn nhưng không lật còn có thể ổn định cục diện khiến cả đám người hòa thuận ngồi cùng một bàn, trước là để ai có tiền góp tiền ai có sức góp sức, sau là để ai nên ăn thịt thì ăn thịt ai nên uống canh thì uống canh, đó mới gọi là bản lĩnh.”
“Con với Trang Tại đâu chỉ kém nhau hai chữ ‘thông minh’. Con đúng là giống hệt mẹ con, tâm địa không xấu nhưng đầu óc không tốt.”
