Trang Giấy Trống - Chương 84.1: Say (1)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:14

Lúc này tác dụng chậm của rượu bắt đầu phát huy, Vân Gia thật sự cảm thấy khó chịu. Cô chột dạ sợ rằng mình khó tránh khỏi bị giáo huấn một trận.

Nhưng Trang Tại không hề nhắc lại chuyện cũ. Nhân viên phục vụ bưng trà xanh giải rượu đến, Trang Tại nhận lấy thử nhiệt độ rồi đưa cho cô, chỉ hỏi:

“Bây giờ có cần anh quản không?”

Vân Gia nhận lấy cốc, ôm trong lòng bàn tay gật gật đầu.

Uống một ngụm trà, đắng đến mức nhăn cả mặt. Vốn dĩ sau khi uống rượu đã không thoải mái lại uống thứ có vị đắng chát, một chút đắng cũng bị phóng đại lên gấp mười lần càng thêm t.r.a t.ấ.n vị giác.

Trang Tại lấy lại cái cốc, bảo người đổi một cốc nước ấm đến.

Vân Gia hỏi anh:

“Vừa nãy anh nói ‘cháu hiểu rồi’ với cậu em là có ý gì?”

“Cậu em bảo anh chăm sóc em cho tốt.”

“Vậy anh phải chăm sóc em cho tốt đấy nhé.”

Hai cánh tay mảnh khảnh của cô khoác lên một bên vai anh. Giây trước lúm đồng tiền còn nở như hoa khóe mắt ngập tràn thần thái, giây sau khóe miệng đã trĩu xuống như bị trọng lực kéo mây đen ập đến. Vân Gia không nhịn được hừ một tiếng thở dài qua mũi.

“Ngày mai ngủ dậy không biết phải đối mặt với bao nhiêu chuyện nữa, hôm nay em còn chưa chấm xong bài tập cho sinh viên, nghĩ thôi đã thấy đau đầu.”

“Vậy sao còn bốc đồng thế, thật ra hôm nay em…”

Anh muốn nói không công khai cũng được, bữa cơm này vẫn có hiệu quả như nó vốn phải có. Vốn dĩ người được lợi, lẽ ra là anh và Lê Huy nhưng hiện tại e rằng Lê Huy cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà vui mừng, đêm nay có ngủ được hay không còn phải nói.

Chỉ có anh là vui vẻ.

Vui đến mức có chút thụ sủng nhược kinh, thậm chí vui đến mức có chút luống cuống tay chân.

“Cũng không tính là bốc đồng, vì so với việc ứng phó những chuyện này thì việc làm anh vui quan trọng hơn. Cũng giống như em đương nhiên hy vọng mọi thứ em muốn trên đời này đều được tặng miễn phí cho em nhưng chúng đều có giá cả. Em chấp nhận, nếu em có thể trả nổi thì em cũng sẽ rất vui lòng mua.”

Chưa từng có ai dùng một cách phô trương đến thế chỉ vì muốn làm anh vui. Đến nỗi ngày này xảy ra, anh rơi vào một sự hoang mang không cân đo đong đếm được kết quả, muốn đặt cảm xúc thuộc về riêng mình này lên một bên cán cân xem nó có thực sự xứng đáng với sự dụng tâm này của cô hay không.

Bỗng nhiên Trang Tại phát hiện mình bỏ sót một người.

Đêm nay người vui vẻ thật đúng là không chỉ có mình anh. Vị tổng giám đốc Trịnh mà Vân Gia bảo chưa từng nghe Vân Tùng Lâm nhắc tới, chức vụ không cao bằng hai người kia nhưng con trai ông ta dẫn theo lại rất lanh lợi, đang học năm tư, hiện tại đã đi thực tập, rất biết cách nói chuyện trên bàn tiệc và Vân Gia cũng rất nể mặt đáp lại.

Lúc về cậu ta lấy điện thoại ra xin phép rồi vui vẻ kết bạn WeChat với Vân Gia.

Vân Gia cũng có ấn tượng với vị công t.ử họ Trịnh này:

“Mở miệng ra là gọi chị, cười lên trông ngây ngô rất hay xấu hổ.”

Trang Tại ngắn gọn súc tích:

“Giả vờ đấy.”

“Hả? Vậy sao?” Vân Gia che miệng hờ, làm ra vẻ ngạc nhiên khoa trương lại đáng yêu, “Quả nhiên vẫn là đàn ông các anh hiểu đàn ông hơn, con gái không nhìn ra được đâu, dù sao cũng rất đáng yêu.”

“Cười lên đáng yêu à?”

Trang Tại gặng hỏi.

Vân Gia nghĩ ngợi, trả lời rất tùy ý:

“Không cười cũng rất đáng yêu mà, cậu ấy có khuôn mặt trẻ con, trông rất trẻ chẳng giống sinh viên năm cuối chút nào.”

Nước ấm được mang tới.

Nhân viên phục vụ chu đáo nói đã thêm một chút mật hoa đoạn.

Trang Tại nhận lấy, cốc thủy tinh trong lòng bàn tay ấm vừa phải không bỏng tay nhưng lời nói lại càng thêm lạnh lùng trầm thấp.

“Em thích người nhỏ tuổi hơn à?”

“Em thích cái gì, anh không soi gương sao?” Vân Gia buồn cười nói, “Rõ ràng uống rượu sao lại có mùi giấm thế này? Anh đang lo lắng cái gì thế bạn trai, bây giờ trùng hôn là phạm pháp. Cùng lúc quen hai bạn trai cũng sẽ bị đạo đức lên án đấy. Dù sao em cũng không dám đâu, anh yên tâm đi.”

Nói xong liền cười rạng rỡ, mắt cong mày cong, khuôn mặt say rượu phấn nộn tựa nụ hoa, vừa mở lời là động lòng người như đóa hoa sắp nở.

Còn Trang Tại đứng trước mặt cô, tầm mắt hoàn toàn bị thu hút cũng nhếch khóe miệng, lộ ra nụ cười bất lực mà sủng nịch đưa cốc nước trong tay cho Vân Gia.

Giọng Trang Tại nhàn nhạt không cảm xúc, lúc nói chuyện không biểu cảm, nói gì cũng như đang nói sự thật, anh đáp:

“Không sao, nếu em sợ bị đạo đức lên án thì anh giúp em giấu, chúng ta lén lút là được rồi.”

Nhất thời dở khóc dở cười, Vân Gia suýt thì sặc nước.

Trang Tại kịp thời nhận lấy cốc nước đang chao đảo trên tay cô, cô cảm nhận được một bàn tay to rất ân cần vỗ lưng giúp cô thuận khí. Vân Gia nhỏ giọng trách anh:

“Ai thèm lén lút với anh chứ.”

Trang Tại bước lại gần nửa bước để cô dựa vào, bàn tay vỗ lưng cô không rời đi mà nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Giọng nói như chiếc đèn l.ồ.ng mỏng manh đung đưa trong gió trên đầu, có chút gì đó rất nhẹ như sự quyến luyến vô tình lộ ra từ chiếc túi buộc c.h.ặ.t, anh nói:

“Thật ra như thế này cũng rất tốt rồi.”

Nhân vật chính trong lời nói dường như đã thay đổi, lời nói đùa cũng biến thành lời nói thật nhưng Vân Gia không hiểu lắm “như thế này” mà anh nói là chỉ điều gì.

Lúc này điện thoại Trang Tại vang lên.

Là tài xế của Lê Huy gọi tới, báo đã đến cửa rồi.

Vân Gia khó hiểu:

“Bây giờ anh dùng tài xế của cậu em à?”

“Không phải.” Trang Tại nhét điện thoại vào túi ngoài áo khoác, biết rõ thâm ý bên trong nhưng vẫn giải thích đơn giản với Vân Gia, “Có thể là sợ chúng ta đều uống rượu không tiện về, cậu bảo tài xế đến lái xe cho tiện.”

Vân Gia “À” một tiếng, được Trang Tại bế từ trên bệ đá xuống.

“Em muốn về đâu?”

“Ngày mai tỉnh dậy có lẽ sẽ có rất nhiều chuyện phải đối mặt, đêm nay anh ở bên em làm cho em vui vẻ một chút được không?”

Vân Gia ngửa đầu nhìn Trang Tại.

Đôi khi cô sẽ cảm thấy vô cùng kỳ lạ trong một vài khoảnh khắc thoáng qua. Rõ ràng không phải yêu đương kinh thiên động địa gì, bạn trai cũng chưa từng dùng mười tám ban võ nghệ để bày tỏ tình yêu với cô. Anh giống như kim loại trơ, rất khó nảy sinh phản ứng rõ rệt trong cuộc sống, dường như luôn có một lớp màng oxy hóa dày đặc ngăn cách anh với vui buồn.

Nhưng cô thích khối kim loại này, thậm chí còn thích hơn cả trong tưởng tượng của chính mình.

Cô chưa bao giờ thích một người mãnh liệt đến thế.

Rung động đến mức áy náy như va phải núi.

Cô nói muốn vui vẻ, Trang Tại tự nhiên đồng ý, ôm cô nói cô muốn thế nào thì thế ấy.

Mỗi khi anh dịu dàng chiều chuộng, cô lại cảm thán.

Trên thế giới này chắc không tồn tại loại kim loại như vậy đâu.

Trước khi lên xe, Vân Gia quyết định đêm nay đến chỗ ở của Trang Tại. Trong đầu có lẽ còn chút ý niệm kiều diễm, nghĩ thầm cho dù không làm gì nhưng hai người cùng nhau về nhà, vào cửa cùng thay dép lê, thương lượng thứ tự rửa mặt đ.á.n.h răng, Trang Tại đi giúp chuẩn bị quần áo cô có thể mặc,…chắc cũng khá thú vị.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.