Trang Giấy Trống - Chương 84.2: Say (2)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:14
Nhưng xe đi được nửa đường, men say của Vân Gia bốc lên, đầu óc chốc chốc lại rơi vào trạng thái mơ màng buồn ngủ xen lẫn choáng váng đau khổ, cổ họng chua loét, dạ dày từng đợt trào lên cảm giác buồn nôn rất khó để suy nghĩ chuyện khác.
Cô ấn mạnh vào n.g.ự.c, nôn nóng hạ cửa kính xe xuống thò đầu ra ngoài đón gió lạnh cho tỉnh táo sảng khoái.
Trang Tại thấy thế vội vàng bảo tài xế dừng lại.
Bên cạnh đúng lúc là một con phố, cách đó không xa là một cửa hàng tiện lợi.
Trang Tại trước tiên xoa lưng cho Vân Gia hỏi tình hình của cô, chờ xác định cô đã đỡ hơn cũng không muốn nôn nữa thì Trang Tại mới xuống xe đi về phía cửa hàng tiện lợi. Rất nhanh sau đó anh mua vài loại nước rồi xách túi nilon đi ra.
Vân Gia gục trên cửa kính xe, gối một bên mặt lên cánh tay.
Cô cũng không phân biệt được mình mệt hay say, tóm lại đầu óc như một cỗ máy khổng lồ bị ngắt điện, mọi hoạt động tư duy chậm dần rồi đình trệ hẳn. Nhìn Trang Tại đi đoạn đường đó, cô ảo giác thấy có hai Trang Tại, chớp mắt một cái Trang Tại liền đổi một diện mạo khác.
Một Trang Tại mặc áo khoác dáng dài màu đen cắt may hoàn hảo, tóc chải ngắn hơn một chút, khí chất trưởng thành. Một Trang Tại khác mặc áo hoodie xám mỏng manh, vẻ mặt u buồn hơn, là dáng vẻ của thiếu niên.
Họ biến ảo nhưng đều có một sự chuyên chú tâm không tạp niệm, đều giống nhau xách túi nilon từ cửa hàng tiện lợi từng bước đi về phía cô.
Trang Tại đi đến bên cửa xe phát hiện Vân Gia cứ nhìn chằm chằm mình, mắt chớp rất chậm, đồng t.ử phủ một màn sương mờ mịt dịu dàng. Anh cúi người xuống hỏi cô muốn uống loại nào. Anh còn lấy sữa nóng từ tủ giữ nhiệt, sợ rời khỏi tủ giữ nhiệt sẽ nhanh nguội nên cố ý lấy riêng ra để trong túi áo khoác.
Anh lấy ra hỏi cô:
“Có muốn uống cái này không? Cái này nóng đấy.”
Anh giống như đối xử với trẻ con nắm lấy tay cô định áp lên để cô cảm nhận.
Vân Gia không cầm hộp sữa ấm, ngược lại nắm lấy tay anh, đôi mắt cô thuần khiết nhìn anh và gọi tên anh:
“Trang Tại.”
“Ừ, sao thế? Không muốn uống cái này à?”
Trang Tại biết rõ phản ứng của người say sẽ chậm chạp, anh hạ thấp người xuống rất kiên nhẫn đáp lại.
“Anh đừng quen chịu lạnh nữa, em cảm giác anh sắp khóc rồi.”
Cô nghiêm túc đến đáng yêu, cổ tay trắng như tuyết vươn ra khỏi cửa xe, ngón tay cọ lên vùng da trước mắt anh từng chút từng chút một, dáng vẻ trẻ con lại bướng bỉnh.
Trang Tại không nhịn được muốn cười nói mình không khóc.
Anh định nắm tay cô, bảo cô chọn đồ uống nhưng lại nghe thấy tiếng thì thầm của Vân Gia trước một bước:
“Tết phải về nhà, đừng ở một mình.”
Theo lời cô nói, anh như bị đưa về một cảnh tượng nào đó trong quá khứ.
Tay Trang Tại chạm vào tay cô, cũng cứng đờ vài giây như linh kiện kim loại cũ kỹ rỉ sét, rồi mới từ từ thu lại nắm c.h.ặ.t t.a.y cô trong lòng bàn tay.
Trang Tại đứng dậy vòng qua đuôi xe, khi lên xe từ phía bên kia anh phát hiện cổ họng mình nghẹn lại. Mũi cũng bị gió lạnh thổi đến cay cay.
Xe tiếp tục chạy về phía trước.
Vân Gia uống vài ngụm sữa nóng liền mơ màng sắp ngủ dựa vào người anh nhắm mắt lại.
Trong bóng tối, ánh mắt Trang Tại trong veo, một tay vòng qua vai Vân Gia một cách thỏa đáng, tay kia nhẹ nhàng đỡ bên mặt cô, giảm bớt sự rung lắc có thể xảy ra khi xe chạy để cô thoải mái hơn một chút.
Khoang xe kín mít, máy sưởi đầy đủ.
Không khí không lưu thông khiến việc hô hấp khó chịu, Vân Gia mơ màng rúc vào áo khoác của anh, dường như không khí hít vào qua lớp áo sơ mi của anh có một tầng lọc khiến cô không khó chịu như vậy nữa. Cô thích mùi hương trên người anh.
Chợp mắt một lát, khi xuống xe đầu óc không còn choáng váng chỉ là cơ thể mệt mỏi dường như tăng lên theo màn đêm.
Về đến nhà Trang Tại, Vân Gia thay dép lê lao vào nhà vệ sinh đầu tiên. Trang Tại lo lắng gọi cô phía sau bảo cô chậm một chút, sợ cô chưa tỉnh táo hẳn đi đứng không vững.
Một lát sau trong tấm kính mờ khép kín có hơi nước nóng bốc lên mờ mịt, bên ngoài thấp thoáng bóng dáng cao lớn của người đàn ông, chỉ dừng lại ở cửa một lát.
“Chỉ có đồ ngủ của anh thôi, em mặc tạm nhé. Anh để ở cửa, anh ở ngay bên cạnh có việc gì cứ gọi anh.”
Tinh lực có hạn không cho phép Vân Gia cầu kỳ, cô rất nhanh bước ra khỏi phòng tắm mang theo chút hơi nước ẩm ướt thơm tho.
Thay bộ quần áo Trang Tại đưa, cả quần và áo đều dài quá khổ, cô lười chỉnh đốn mà mặc kệ chúng rũ xuống lụng thụng. Xu thế tổng thể đi xuống khiến cô trông càng thêm buồn ngủ.
Cô như đang diễn kịch vung hai ống tay áo lụa màu xanh biển dài thượt ra, ra hiệu muốn người đến bế. Trang Tại liền đi tới bế cô lên. Cô dựa vào n.g.ự.c Trang Tại vì bản thân vừa tắm xong sảng khoái sạch sẽ, giờ phút này ngửi thấy chút mùi rượu còn vương lại trên người anh, cơn choáng váng như tái phát lại nhảy dựng lên trong đầu.
Vân Gia đẩy đẩy anh nói:
“Anh cũng đi tắm đi.”
Người đàn ông tắm còn nhanh hơn Vân Gia dự đoán.
Cửa phòng tắm vừa có động tĩnh đẩy ra, còn chưa thấy người hiện thân, cô đã mềm nhũn kéo dài giọng gọi:
“Trang Tại…”
Trang Tại hơi buồn bực, vậy mà cô vẫn còn tỉnh.
Vừa rồi trên đường về, cô trông quá mệt mỏi, hơi thở nóng ẩm chỉ cách một lớp áo sơ mi, tần suất khá nhanh từng nhịp phả vào n.g.ự.c anh. Trang Tại nương theo ánh đèn hắt vào từ bên ngoài cụp mắt nhìn cô. Dáng vẻ cô điềm tĩnh giống một nàng công chúa ngủ trong rừng chỉ có nụ hôn của chân mệnh thiên t.ử mới có thể đ.á.n.h thức.
Trong vòng tay anh cô sẽ không tỉnh lại.
Đây là câu chuyện cổ tích trong đĩa lậu anh từng mua cho Trang Mạn. Trong câu chuyện như vậy, vai diễn thích hợp với anh, tốt nhất cũng chỉ là một trong vô số kẻ ái mộ, đợi công chúa từ từ tỉnh lại trong nụ hôn chân ái của hoàng t.ử, quốc vương sẽ dâng cả thành bang để ăn mừng cho đôi uyên ương này. Hoàng t.ử và công chúa đứng trên tường thành cao cao nhận lời chúc phúc của dân chúng, hạnh phúc ôm nhau, còn anh là một người nào đó vỗ tay chúc mừng trong đám đông trầm mặc mà ống kính chỉ lướt qua.
Cảm xúc của anh trước giờ luôn tương đối bình ổn, tùy tiện tưởng tượng ra một câu chuyện, bỗng nhiên lại nảy sinh tình huống không chịu nổi càng là chuyện chưa từng có.
Có lẽ đúng như lời đồn, anh chính là kẻ có vẻ ngoài quân t.ử nhưng thực chất dã tâm ăn mòn tâm can u ám đến cực điểm.
Anh tự sa ngã nghĩ như vậy, như thế mới có thể tha thứ cho một số hành vi của mình.
Anh không muốn vỗ tay chúc mừng một chút nào.
Công chúa hoàn toàn ỷ lại dựa vào anh ngủ. Anh đổi một tay ôm vai cô, mất đi điểm tựa, trong giấc mơ cô tự nhiên ngửa ra sau, đường cong cổ như thiên nga lộ ra trong tầm mắt anh. Anh dùng tay kia đỡ gáy cô, là điểm tựa cho cô cũng là sự kiểm soát của anh.
Anh cúi đầu hôn cô, ý đồ làm mới nhân vật, đóng vai chàng hoàng t.ử kia.
Bởi vì anh là giả, công chúa tự nhiên sẽ không tỉnh.
Nhưng anh có một thoáng tâm tư đen tối, như rêu phong sinh sôi ở nơi ngược sáng, không khống chế được liền c.ắ.n môi dưới của cô.
Khoảng cách đôi môi kề sát, hơi thở của cô phả hết lên mặt Trang Tại. Không biết cuối cùng là do khó thở hay do môi bị c.ắ.n đau, tóm lại Vân Gia tỉnh rên rỉ theo bản năng dùng tay đẩy ra. Lực của cô rất nhỏ, Trang Tại hoàn toàn có thể bỏ qua không tính, đầu cúi thấp làm nụ hôn này sâu hơn nhưng rất nhanh liền buông ra.
Ranh giới rõ ràng, giống như đó là khoảng thời gian ngắn ngủi anh cho phép mình phóng túng.
--
Hết chương 84.
