Trang Giấy Trống - Chương 85.1: Thân Mật (1)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:15
Môi Vân Gia ướt dầm dề, môi dưới hơi sưng đỏ do bị c.ắ.n. Phản ứng của cô rất chậm nhưng cảm giác đau thì vẫn rõ ràng, cô vẫn cảm thấy khó tin.
“Anh c.ắ.n người ta, anh là cún con đấy à?”
Trang Tại hỏi:
“Em có thích cún con không?”
Cô chớp chớp mắt như đang suy nghĩ về một vấn đề vô cùng phức tạp. Ngẫm nghĩ một lát, sau đó rất tự nhiên xoay người ngồi lên đùi anh. Dường như tư thế này thoải mái hơn, một tay vòng qua ôm cổ Trang Tại hừ hừ lắc đầu. Mái tóc dài mềm mại cọ vào cằm và cổ anh gây ra cảm giác tê dại, giọng nói cũng rầu rĩ vùi vào cổ anh, nhỏ dần rồi nhạt dần như sóng điện sắp chìm vào giấc ngủ say lần nữa.
“Em không thích cún con trước đâu... Em muốn để dành sự yêu thích cho Trang Tại.”
Giờ khắc này, anh ôm lấy cơ thể ấm áp mềm mại của cô, liệu anh có phải cái gọi là hoàng t.ử có nụ hôn chân ái hay không, dường như tất cả đều không còn quan trọng nữa.
Trang Tại cứ tưởng trong lúc anh đi tắm, Vân Gia chắc đã ngủ rồi. Dù sao trên xe mắt cô cũng díp lại không mở ra nổi một lát, lúc này lại còn tỉnh táo gọi anh, anh bước nhanh ra ngoài hỏi có chuyện gì.
Thấy Vân Gia để mặt mộc ngồi bên đèn đầu giường, mặc bộ đồ ngủ quá khổ, trên mặt vẫn còn vẻ ngái ngủ trông như chiếc bánh kem xốp mềm vừa ra lò tỏa hương thơm ngọt ngào.
Nhưng dáng ngồi quật cường chống hai tay xuống nệm giường có vẻ như không muốn ngủ lắm.
“Bây giờ em ngủ còn cần bật đèn ngủ không?”
Vân Gia có chút tủi thân lại có chút xấu hổ vì bị người ta biết được sự tủi thân ấy, chậm rãi gật đầu.
Trang Tại điều chỉnh ánh đèn một chút, mức thấp nhất cũng vẫn quá sáng. Anh dứt khoát tìm một chiếc khăn tắm lớn phủ lên đèn rồi đặt đèn ra xa một chút, ánh sáng trong phòng dần trở nên dịu nhẹ mờ ảo.
“Ngày mai anh sẽ đi mua đèn ngủ.” Anh xoay người, đi trở lại mép giường nói, “Đêm nay cứ thế này trước nhé, được không? Công chúa hạt đậu.”
Vân Gia dùng ống tay áo quá dài đ.á.n.h anh, vừa giả vờ tức giận vừa nín cười:
“Anh mới là công chúa hạt đậu ấy!”
Trang Tại nắm lấy ống tay áo đó, quỳ một gối bên mép giường, tấm ga trải giường bằng vải lanh màu xám trắng vì thế mà lõm xuống một mảng. Anh cúi đầu, từ góc nhìn của Vân Gia thấy sống mũi anh cao thẳng thanh tú, đường nét đôi môi cũng vô cùng đẹp. Anh rất nghiêm túc xắn ống tay áo hai bên của cô lên cho đến khi bàn tay Vân Gia lộ ra. Sau đó anh nhẹ nhàng cầm lấy đầu ngón tay mảnh khảnh của cô, ấn một nụ hôn ngắn lên mu bàn tay.
“Anh sai rồi, công chúa, tha thứ cho anh đi.”
Vân Gia quỳ lê người tới trước, ngẩng đầu lên đáp lễ bằng một nụ hôn ngắn tương tự.
Nhưng đối phương hoàn toàn không thỏa mãn, ôm lấy mặt cô môi răng dây dưa rồi rất nhanh ngã xuống giường. Dư chấn đàn hồi gần như hất Vân Gia lên, sự mờ ảo mang đến cảm giác ám muội chồng chất đang dâng lên mãnh liệt.
Giữa những nụ hôn, Vân Gia mơ màng hỏi sao tự nhiên lại muốn gọi cô là công chúa.
Trang Tại cũng trả lời không rõ ràng, bảo em chính là công chúa.
Rõ ràng ý định ban đầu là nhắc nhở bản thân đừng lún sâu nhưng danh xưng này chắn giữa hai người, lại càng kích thích thêm những ý niệm đê hèn nào đó.
Vân Gia không biết hoạt động tâm lý của anh, chỉ cảm thấy anh hôn vừa sâu vừa mạnh làm mình sắp không thở nổi nữa.
Khi cô đưa tay ra đẩy cũng sẽ bị năm ngón tay anh giữ c.h.ặ.t, đè xuống ga giường.
Sự gần gũi chưa từng có khiến Vân Gia cảm thấy hai người như hai loài thực vật khác nhau trong rừng mưa nhiệt đới, một nhu một cương, rễ cây chạm nhau, cành lá quấn quýt. Họ cùng chia sẻ đồng thời cũng tranh giành cùng một khoảng ẩm ướt, hơi thở thô nặng quanh quẩn và tiếng môi răng va chạm, từ từ cô đặc thành một luồng hơi nóng ẩm ướt phá vỡ mọi ranh giới.
Vốn dĩ mặc quần áo của Trang Tại nên anh cởi ra đương nhiên cũng thuận tay.
Nhưng anh chỉ đưa cho Vân Gia bộ đồ ngủ này, cô tắm xong đương nhiên cũng chỉ mặc bộ này.
Cạp quần chun vốn đã rộng, kéo xuống chẳng tốn chút sức nào.
Vì bên trong không mặc gì, sự hoảng hốt của Vân Gia lấn át sự kháng cự. Cô cuống quýt lại không nói nên lời từ chối, đôi mắt sợ hãi như nai con.
Tay Trang Tại phủ lên những ngón tay đang nắm c.h.ặ.t của cô, không có động tác gì thêm chỉ cúi đầu lại hôn cô.
Vân Gia cũng dần thả lỏng, ngón tay đan vào tay anh.
Anh hôn bên tai Vân Gia, Vân Gia có thể nghe thấy tiếng yết hầu anh chuyển động khi nuốt nước bọt và giọng nói trầm thấp của anh.
“Đêm nay làm cho em vui vẻ.”
Cơn say rút khỏi cao điểm của não bộ, Vân Gia nhớ mình đã nói những lời này tối nay, chỉ là chưa từng nghĩ tới sẽ có cách làm vui kiểu này.
Đồ ngủ của anh mặc trên người cô dài hơn rất nhiều, cho dù cởi quần ngủ ra cũng chẳng lộ gì, những chỗ cần che đều có thể che chắn vừa vặn.
Nhưng anh dần dần di chuyển nụ hôn xuống dưới, khoảnh khắc vạt áo được vén lên, cô không tự chủ được mà khép c.h.ặ.t c.h.â.n, ngay cả nhịp thở phập phồng của bụng dường như cũng bị nụ hôn của anh dẫn dắt.
Anh cúi người xuống tách hai chân cô ra, hơi thở gần kề cũng thành cơn lốc có thể dấy lên sóng to gió lớn. Cảm giác lạnh lẽo hoàn toàn xa lạ, sự xấu hổ khi bị nhìn chằm chằm dường như ném cô vào thế giới băng hỏa đan xen.
Mà nhiệt độ đến từ khoang miệng anh lại khiến cô như một con cá sống bị ấn trên thớt, liều mạng cong sống lưng lên cũng không thoát được, vẫn có một lưỡi d.a.o t.ì.n.h d.ụ.c đ.â.m vào nơi mềm mại nhất của cơ thể cô, dùng sự ẩm ướt và nóng bỏng của một người khác làm cô tan chảy hoàn toàn.
Giữa hai chân ướt át dầm dề.
Ban đầu Trang Tại là kẻ đầu sỏ gây ra tội, sau đó Vân Gia nhận thấy phản ứng nơi bụng dưới của mình. Cô nằm trên gối mí mắt yếu ớt khép hờ, miệng mũi phải cùng hô hấp mới giành được đủ oxy và giải tỏa cơn nóng ứ đọng trong lòng.
Giác quan của cô trong cuộc thăm dò bí ẩn đầy dopamin điên cuồng đã cầm cố cho một người khác, không thể tự mình kiểm soát được nữa. Dòng nước xuân mất kiểm soát như thủy triều rút từng đợt thấm ra ngoài.
Trước mắt Vân Gia có cái bóng đen của chính hàng mi quá dài đang rung động. Nghĩ đến nơi những dòng nước ấy chảy đi, toàn thân cô co rúm lại như bị bỏng, chỉ là hai chân vẫn không thể thoát khỏi sự kìm kẹp. Trang Tại im lặng dùng lòng bàn tay ôn hòa vuốt ve hôn hít trấn an cô, tách cô ra rộng hơn.
Thế là cô không chống cự được nữa chỉ có thể nhắm mắt lại lần nữa.
Bóng tối tự lừa mình dối người bao phủ lấy cô, không nhìn thấy gì có thể tạm quên đi sự xấu hổ nhưng cũng khiến thính giác và xúc giác càng thêm nhạy cảm.
Cho dù dự cảm được điểm giới hạn giống như đê đập bị lũ lụt xâm lấn, dần dần không chịu nổi trọng tải mà xuất hiện những vết nứt có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Cô cũng không thể gọi dừng lại.
Âm thanh thốt ra là bọt nước yếu ớt rơi trên tấm sắt nung nóng rơi xuống, xèo một tiếng thoáng chốc tan biến.
“Trang, Trang Tại, được rồi…”
