Trang Giấy Trống - Chương 87.2: Đồng Hồ (2)

Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:16

Anh là người chẳng có thú vui cuộc sống gì, thậm chí tuyệt đại đa số hoạt động giải trí đều gắn liền với công việc. Một khi nhịp điệu chậm lại, anh cũng không biết có thể làm gì, ngược lại càng thích ứng với trạng thái áp lực cao liên tục. Vừa mở mắt ra đã tê liệt đi giải quyết đủ loại vấn đề ập đến, dường như cũng có thể mang lại cho anh một loại niềm vui máy móc.

Vân Gia ôm anh một cái, cơ thể mềm mại lọt thỏm trong lòng anh nói:

"Công việc mà, vừa phức tạp hay thay đổi lại chẳng có gì thú vị, anh không thể dồn hết tâm sức vào đó được, phải tập thích những thứ sẽ không thay đổi nhiều hơn."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như…"

Vân Gia dựa vào vai anh suy nghĩ,

"Đến mùa xuân hoa sẽ nở, mùa đông tuyết sẽ rơi, thời tiết tốt thì ánh nắng sẽ xuất hiện. Anh phải thích những thứ không tốn sức, những thứ không cần tranh giành cũng có thể sở hữu, như thế mới không cảm thấy cuộc sống nặng nề."

Nói xong, Vân Gia nhìn Trang Tại, phát hiện anh dường như không hiểu lắm.

"Vậy ví dụ khác nhé."

Thế là Vân Gia lại so sánh,

"Nếu em bảo anh phải hái mặt trăng xuống tặng em thì em mới ở bên anh, anh sẽ thấy thật hoang đường, vô vị, vậy thì còn…"

"Sẽ không."

Trang Tại ngắt lời cô.

Vân Gia khẽ "A" một tiếng, không hiểu lắm sự phủ định của anh.

"Anh sẽ không thấy hoang đường."

Anh dùng thời gian rất ngắn để suy nghĩ, cảm thấy mình chắc chắn sẽ tìm cách với tiền đề là không nói cho cô biết, một mình lén lút nghĩ cách.

Vân Gia cảm thấy suy nghĩ của anh có lẽ cần được sửa đổi.

Nhưng một khi đặt mình vào thân phận bạn gái, cô dường như không thể giao tiếp tùy ý với anh như trước nữa.

Yêu một người là một cuộc chiết ghép thực vật khác loài, đến gần anh, khảm vào những khiếm khuyết trong tâm hồn anh, thấu hiểu một quỹ đạo sinh trưởng hoàn toàn khác biệt với mình, sau đó dưỡng chất hòa quyện mới có thể cùng nhau cộng sinh.

Tại khoảnh khắc này Vân Gia có chút cảm ứng.

Cô nghĩ là vì những thứ anh sở hữu, có được đều vô cùng tốn sức, cho nên anh mặc định tiền đề để có được là phải nguyện ý trả cái giá thật lớn.

"Tình yêu không cần bất kỳ ai phải làm bài kiểm tra cả." Cô chắc chắn nói với anh, "Khi có người đặt ra trùng trùng điệp điệp chướng ngại vật để làm khó anh, yêu cầu anh hoàn thành thử thách mới chấp nhận anh, thích anh, thì anh hãy từ bỏ người đó đi. Bởi vì khoảnh khắc người đó quyết định thử thách anh thì người ta cũng đã nghĩ đến khả năng mất đi anh rồi."

Ngay cả người giúp việc dọn dẹp trong nhà cô cũng biết, bình hoa cổ không thể đặt ở mép tủ góc bàn vì dễ lỡ tay làm rơi vỡ, nhưng cốc nước thủy tinh vô ý bị đ.á.n.h vỡ cũng rất nhiều.

"Em và Tư Hàng chia tay cũng vì như thế."

Vân Gia không hề kiêng kỵ khi nhắc đến người cũ.

"Cậu ta thử thách em?"

"Anh ta thử thách xem em có đủ tin tưởng anh ta hay không." Cảm xúc của Vân Gia không d.a.o động nhiều, giọng nói cũng bình tĩnh, "Em không trách anh ta, chỉ là em thấy nếu thứ hai bên muốn không giống nhau thì không cần lừa mình dối người và làm khó nhau."

Có người cho rằng tình yêu 90 điểm đã thuộc loại thượng thừa, không cần so đo 10% tỳ vết kia nữa nhưng có người lại cứ muốn tình yêu thuần khiết một trăm phần trăm.

Trang Tại nhớ lại lúc Vân Gia bị thương ở Thụy Sĩ, Tư Hàng vậy mà lại cho phép cô gái Nhật Bản kia đến thăm Vân Gia. Có lẽ đó là cách tự chứng minh của anh ta nhưng hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của Vân Gia.

Sự chán ghét trong lòng chợt cuộn trào, y như lúc đó.

Con người chỉ khi làm chuyện chột dạ nhưng không muốn thừa nhận, chính mình cũng không lừa được chính mình mới nôn nóng muốn người khác tin tưởng.

Vân Gia quay lại chủ đề:

"Nếu em yêu cầu anh đi hái mặt trăng để chứng minh, chứng tỏ em đã cảm thấy anh yêu em chưa đủ. Em sẽ không bao giờ thử thách anh, em chỉ rời đi thôi."

Cánh tay Trang Tại theo bản năng siết c.h.ặ.t lại, Vân Gia liếc nhìn eo mình mím môi bật cười.

Cô đặt hai tay lên vai anh cười ngọt ngào nói:

"Cho nên, không cần đi hái mặt trăng mà hãy yêu em thật tốt đi."

Trang Tại dùng nụ hôn thay lời nói, hôn lên giữa trán cô.

Hai người ôm nhau thêm một lúc, Vân Gia hỏi anh sáng nay dậy lúc nào, sao cô hoàn toàn không phát hiện ra. Trang Tại nói là giờ cố định, trước khi chuông báo thức của cô vang lên một tiếng rưỡi.

Chỉ mới rung một cái anh đã tỉnh nên có lẽ cô không nghe thấy.

Vân Gia lại hỏi anh dậy sớm thế làm gì.

Trang Tại nói tập thể d.ụ.c nửa tiếng, sau đó xử lý một số email công việc, gọi đồ ăn sáng từ một nhà hàng được đ.á.n.h giá tốt, liên hệ Minh Phượng Hiên bảo bên đó sắp xếp người đưa xe Vân Gia lái tối qua đến.

Vân Gia sực nhớ ra, cô suýt quên mất xe của mình.

"Đã đưa đến rồi sao?"

"Đang ở dưới lầu."

Vân Gia rất hài lòng:

"Máy tính, bình nước của em đều ở trong xe, thế này thì không cần qua đó lấy nữa. Hình như cốp xe còn một bộ quần áo để thay."

"Vậy em đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi." Trang Tại đứng dậy, "Anh xuống lầu lấy lên giúp em."

Vân Gia in một nụ hôn nữa lên má anh rồi nhảy xuống giường.

Trước đây đã từng vào Vân Gia Phòng để quần áo của Trang Tại.

Lúc đó chỉ là cưỡi ngựa xem hoa, hôm nay vì ngủ lại nhà bạn trai, đã không có quy trình dưỡng da cũng không có các bước trang điểm, chai nước tẩy trang duy nhất là mới mua ở cửa hàng tiện lợi hôm qua, Vân Gia rất nhanh đã rửa mặt đ.á.n.h răng xong. Trang Tại mãi chưa về nên cô nảy sinh chút nhã hứng đi ngắm kỹ quần áo phụ kiện của anh.

Giống hệt con người anh, đều có thuộc tính "sẽ không sai sót".

Khi ánh mắt dừng lại ở một chiếc đồng hồ nào đó, Vân Gia lướt qua rồi lại nhanh ch.óng quay lại, đuôi lông mày kỳ lạ nhướn lên như thể tìm lỗi trong trò chơi, cuối cùng cũng phát hiện ra một điểm khác thường không quá rõ ràng.

Vân Gia kéo ngăn tủ kính trong suốt, lấy chiếc đồng hồ đó ra ngắm nghía.

Tại sao nói không quá rõ ràng?

Chiếc đồng hồ màu đen thiên hướng thể thao này không hợp lắm với những bộ vest áo sơ mi của anh, hơn nữa kiểu dáng quá trẻ con, trông rất nhỏ, thằng nhóc mặt b.úng ra sữa mặc hoodie màu bơ nhà tổng giám đốc Trịnh kia đeo còn miễn cưỡng được.

Không giống kiểu Trang Tại hiện tại sẽ thích.

Cửa truyền đến tiếng bước chân, Vân Gia nhìn thấy Trang Tại giơ chiếc đồng hồ trong tay lên:

"Cái này có phải người khác tặng không?"

Đồng t.ử Trang Tại vì vật tiêu điểm trong tầm mắt mà không khỏi co lại vài phần. Anh khựng lại hai ba giây, chuyển ánh mắt sang khuôn mặt tự nhiên của Vân Gia. Cho dù biết chiếc đồng hồ này chẳng liên quan gì đến cô nhưng cô vô tình cầm lên, giơ trước mặt anh và hỏi anh về nguồn gốc của nó, anh như thể lại trở về quá khứ lần thứ hai bước vào quán cà phê đó.

Câu chuyện cũ tái diễn trong đầu.

Anh ậm ừ "Ừ" một tiếng, hỏi cô có muốn ăn sáng không, muốn lảng sang chuyện khác.

--

Hết chương 87.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.