Trang Giấy Trống - Chương 88: Ăn Trưa Với Trang Mạn
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:16
Nhưng Vân Gia lại có hứng thú tìm hiểu nghi ngờ nói:
“Chắc không phải bạn bè thân thiết tặng đâu nhỉ? Không hợp với anh lắm.”
Nếu anh trẻ hơn mười tuổi thì có lẽ còn khá hợp.
“Không hợp sao?”
“Ừ.” Đồng hồ không có dấu vết hao mòn gì, hoặc là rất mới, hoặc là được giữ gìn rất kỹ, Vân Gia nói, “Hình như cũng chưa từng thấy anh đeo bao giờ.”
Mấy chiếc đồng hồ còn lại, Vân Gia đều thấy Trang Tại đeo rồi.
Chiếc này hôm nay mới thấy lần đầu, cách cất giữ cũng rất khác biệt. Những chiếc khác đều để trần trực tiếp, chỉ có chiếc này được đặt cẩn thận trong hộp vải mềm mở nắp, giống như rất đặc biệt có vị trí dành riêng cho mình.
Trang Tại lấy chiếc đồng hồ từ tay Vân Gia ném vào thùng rác bên cạnh. Vì thùng rác màu nâu sẫm đang rỗng nên vật rơi xuống đáy phát ra tiếng kêu “bộp” rất lớn khiến Vân Gia giật mình, trợn mắt há hốc mồm.
“Sao lại vứt đi?”
“Sớm nên vứt rồi.” Trang Tại im lặng một lát, “Hàng giả.”
Thông tin lướt qua trong đầu một vòng, Vân Gia càng thêm kinh ngạc vẫn khó tin:
“Ai thế? Sao lại tặng đồ giả?”
Vân Gia không khỏi nghĩ đến bạn trai cũ của Từ Thi Di, đó là người đầu tiên cô gặp thích lấy hàng giả làm hàng thật đến mức độ ấy. Bản thân thích cái sĩ diện hão huyền không tồn tại đó thì thôi đi, đến quà tặng Từ Thi Di cũng là đồ nhái. Từ Thi Di còn phải giả vờ mù coi như để giữ gìn lòng tự trọng đáng thương cùng sự ngu ngốc hư vinh của đối phương.
“Không quan trọng.” Trang Tại giải thích, “Trước kia không hiểu mấy thứ này, anh từng đeo rồi. Sau này biết là giả cũng không vứt, cứ để ở đây như một lời nhắc nhở cũng như một kỷ niệm.”
“Vậy sao bây giờ anh lại vứt?”
“Chẳng có gì đáng để kỷ niệm cả, chẳng phải chỉ là kỷ niệm sự ngốc nghếch của bản thân thôi sao?”
Giọng anh trầm thấp khiến khóe môi Vân Gia cong lên, cảm thán:
“Nhưng mà…người như anh mà cũng có lúc ngốc nghếch, bản thân chuyện đó đã rất đáng để kỷ niệm rồi ấy chứ.”
Em gái anh nói anh là người đặc biệt sợ phạm sai lầm.
Hơn nữa Vân Gia cảm giác, anh ngoài miệng nói không có gì đáng kỷ niệm nhưng thực ra vẫn có chút không nỡ.
Tuy cô cũng không biết phần không nỡ mà chiếc đồng hồ giả này mang lại cho anh là gì.
“Em nhặt nó về nhé? Cứ để nó ở chỗ cũ đi.”
Giọng điệu dò hỏi của cô rất dịu dàng mang theo sức mạnh bao dung. Trang Tại nghe xong, không có gì để nói bèn gật đầu. Anh định đi lấy, giây tiếp theo đã thấy Vân Gia ngồi xổm trước thùng rác nhặt chiếc đồng hồ kia ra.
“May mà không bị vỡ, chỉ xước một chút ở chỗ này thôi nhưng để trong tủ đồng hồ làm kỷ niệm vẫn không vấn đề gì.”
Vân Gia lau qua chiếc đồng hồ đặt lại chỗ cũ.
Hai người cùng nhìn ngắm, Vân Gia ghé sát vào mặt kính trong suốt chăm chú nói:
“Trước kia anh thích chiếc đồng hồ này lắm đúng không?”
Bởi vì đối xử với nó đặc biệt như vậy.
Trang Tại trầm giọng thừa nhận:
“Ừ.”
“Vậy là được rồi.” Vân Gia quay đầu cười với anh, “Sự yêu thích của anh mới là giá trị thực sự của nó.”
Không đợi Trang Tại dư vị sức nặng của câu nói này, Vân Gia đã khoác tay anh kéo anh về phía phòng ăn, hỏi anh vừa rồi nói ăn sáng, bữa sáng hôm nay có những món gì.
Vân Gia ăn no khoảng năm phần, dạ dày được lấp đầy, đầu óc dường như cũng đã nạp lại được chuyện quan trọng. Cô cuống quýt chạy vào phòng ngủ tìm điện thoại của mình.
Sáng nay lúc tắt báo thức cô cũng không để ý xem có tin nhắn chưa đọc hay cuộc gọi nhỡ nào không.
Cô cầm điện thoại, ngồi lại vào ghế ăn mang tâm thế anh dũng hy sinh mở màn hình lên. Tin nhắn duy nhất lại là của Trang Mạn gửi tới.
Hỏi cô uống trà sữa mấy phần đường.
Vân Gia trả lời tin nhắn, đặt điện thoại xuống đối diện với bàn bữa sáng thịnh soạn, chậm rãi ăn, sự nghi hoặc trong lòng cũng dần phóng đại.
Cậu tối qua tuy kinh ngạc nhưng vì quan tâm đến cảm nhận của cô nên chưa chắc đã nói ngay chuyện này với mẹ cô.
Nhưng tối qua vì bảo vệ bạn trai yêu dấu, cô không thiếu những lời cười cợt chọc tức người ta. Nghĩ lại, ít nhiều vẫn có chút tùy hứng, có chút không màng đại cục.
Thường Quốc Đống tự nhiên sẽ không nổi giận ngay tại trận nhưng quay đầu đi đường vòng tám trăm dặm gọi điện thoại mách tội với ba cô, ngoài mặt khen trong lòng chê nói bóng gió châm chọc, tuyệt đối không phải là không có khả năng.
Chẳng lẽ vẫn chưa kịp gọi?
Sáng thứ hai Vân Gia không có hai tiết đầu, trường cũng không cần chấm công cứ dềnh dang ăn sáng thế này rồi mới ra khỏi cửa cũng chẳng sao.
Nhưng vị bạn trai yêu dấu đối diện này thì…
“Hôm nay anh không cần đi làm à?”
“Thứ hai có họp giao ban sáng.”
Vân Gia chưa từng đi làm ở công ty, không có khái niệm cụ thể về họp giao ban sáng nhưng nhìn tên đoán nghĩa thì chắc là rất sớm:
“Đã hơn 9 giờ rồi, họp sáng còn chưa bắt đầu sao?”
“Anh bảo trợ lý chủ trì rồi, chắc cũng sắp kết thúc.” Trang Tại trả lời, “Đợi em ăn xong, anh đưa em đi làm.”
“Ồ.” Vân Gia khẽ đáp, cảm nhận được vị ngọt của mật đường đang lặng lẽ tan ra, lại hỏi, “Anh không đi không sao chứ?”
“Trước kia có thể có sao.”
Chuyện bé xé ra to, không thiếu đủ loại cớ, chuyện nhỏ như hạt mè cũng có thể bị thổi phồng lên như trời sập.
“Bây giờ những người hay so đo tính toán tối qua đều đã biết rồi. Nhiệm vụ chính của anh hiện tại là ở bên công chúa, chuyện lớn tày đình cũng không quan trọng bằng công chúa, họ không dám so đo đâu.”
Gương mặt vốn luôn lãnh đạm ít biểu cảm của anh, lúc nghiêm túc nói đùa diễn chưa đủ thật nhưng cũng có nét sinh động khác lạ. Có lẽ vì người đẹp, thật giả chỉ là thứ yếu, tóm lại là cảnh đẹp ý vui.
Vân Gia lập tức cảm thấy, cho dù giây tiếp theo người nhà gọi điện đến phê bình thì cô cũng vui vẻ chấp nhận. Cô hùa theo với tư thái rất ra dáng công chúa:
“Lượng sức họ cũng chẳng dám làm khó người của ta!”
Nói xong, cô lại thoát vai diễn nghĩ đến chỗ khác, giọng nói càng lúc càng nhỏ:
“Nhưng em vẫn không hy vọng ảnh hưởng quá nhiều đến anh.”
Không hy vọng thành tích, sự nỗ lực của anh vì sự tồn tại của cô mà bị phủi sạch trơn tru.
Nhưng những lời như vậy, hiện giờ Vân Gia không nói ra được.
Vì có một số việc cũng giống như sấm đ.á.n.h xong thì trời mưa, là không thể thay đổi cũng không thể tránh khỏi.
Trang Tại cười với cô, giọng bình thản trấn an:
“Nếu có ảnh hưởng cũng chỉ là những phần không quan trọng, không cần lo lắng.”
“Vậy nếu có chuyện gì anh phải nói với em đấy.”
Trang Tại đồng ý, nói được.
Sau đó anh cầm chìa khóa xe đưa Vân Gia đến trường.
Hai tiết học kết thúc, Trang Mạn không rời khỏi phòng học theo dòng người tan học mà thong thả thu dọn dụng cụ vẽ tranh. Đợi sinh viên về vãn, cô ấy mới đeo túi vải canvas nhảy chân sáo đến trước bục giảng đợi đi ăn trưa cùng Vân Gia.
Vân Gia buổi sáng đã thay bộ quần áo dự phòng để trong cốp xe từ rất lâu trước đây. Lúc đó trời chưa lạnh, cổ áo len mặc trong cũng thấp, cô sợ lạnh nên quấn c.h.ặ.t chiếc áo khoác trắng.
Ra khỏi trường, hòa vào dòng sinh viên đi ăn trưa, cô theo Trang Mạn đến một quán mới mở ở phố thương mại gần trường. Trang trí và món ăn đều khá ổn, vì giá hơi cao nên thường chỉ có sinh viên hẹn hò hoặc liên hoan câu lạc bộ mới chọn phòng bao nhỏ ở đây.
Bên trong điều hòa bật rất ấm, Vân Gia vừa vào đã cảm thấy một luồng hơi nóng hầm hập bèn cởi áo khoác ra mới ngồi xuống.
Trang Mạn vốn đang chăm chú nghiên cứu thực đơn bỗng chuyển tầm mắt lên người cô, nhìn chằm chằm vào cổ cô.
“Chị ơi, chỗ này của chị đỏ đỏ này.”
Trang Mạn đưa tay chỉ vào vị trí xương quai xanh, rồi nhanh ch.óng lấy chiếc gương nhỏ trong túi ra đưa cho Vân Gia.
Vân Gia nhận lấy gương, nghiêng đầu soi thấy dấu hôn còn sót lại. Là tối qua Trang Tại đè cô xuống ghế sô pha làm càn để lại. Da cô vốn trắng lại mỏng, vết đỏ gần xương quai xanh càng thêm rõ rệt. Trong lòng phút chốc len lỏi một cơn ngứa ngáy nho nhỏ như bị đầu lông vũ quét qua.
Vân Gia cố gắng bịa lý do:
“Hình như, hình như là bị con gì c.ắ.n…”
Trước khi vào quán, Trang Mạn mời khách mua hai cốc trà sữa mới ra siêu ngon, lúc này đang uống ngon lành nghe thấy thế liền phun một cái. Trang Mạn cố nhịn nhưng môi vẫn lỏng ra, b.ắ.n ra một tia trà sữa nhỏ cùng hai viên trân châu dai giòn như quảng cáo.
Vân Gia giật mình, mắt sững lại thầm nghĩ lý do này giả trân lắm sao? Không đến mức đấy chứ.
Mùa đông cũng có côn trùng mà.
Trang Mạn cũng mạc danh có vẻ mặt hoảng sợ, vừa rút giấy lau bàn nhanh ch.óng vừa ngơ ngác nhìn Vân Gia hỏi:
“… Con gì ạ? Loại to lắm phải không?”
Nhà anh hai đến loại cá cảnh nhỏ siêu dễ nuôi cũng c.h.ế.t sạch, loại biết c.ắ.n người hình như chỉ có loại kích cỡ mét tám sáu kia thôi.
Sao lại còn có hứng thú với côn trùng nữa chứ?
Vân Gia nhất thời đau đầu, não bộ vận hành hết công suất nghĩ lý do đối phó nhưng thực sự không nghĩ ra loại côn trùng nào hợp lý.
Đúng lúc này điện thoại trong túi áo khoác vang lên, tiếng chuông êm tai. Vân Gia cảm thán quả là sự gián đoạn hoàn hảo, cuộc gọi này đến quá đúng lúc, lát nữa có thể giả vờ không nhớ lúc trước đang nói gì rồi trực tiếp bỏ qua chủ đề xấu hổ này.
Kết quả cầm điện thoại lên xem.
Hiển thị cuộc gọi là Lê Dương.
Vân Gia cau mày, chợt cảm nhận được một điềm báo khác còn đáng sợ hơn, lành ít dữ nhiều.
Sao tự nhiên Lê Dương lại gọi điện cho mình?
Vân Gia thấp thỏm, vừa ấn nghe đã thấy trong điện thoại Lê Dương gân cổ lên hỏi:
“Em đang ở đâu thế?”
Vân Gia đáp:
“Em đang ăn cơm.”
Đồ ăn còn chưa gọi, Vân Gia liếc nhìn Trang Mạn bên cạnh. Cô ấy hình như không còn tò mò về vấn đề con gì c.ắ.n người lúc trước nữa, đang chăm chú xem thực đơn.
Bên phía Lê Dương có tiếng ồn ào truyền đến, Vân Gia không kịp phân biệt chỉ nghe Lê Dương hỏi dồn:
“Biết em đang ăn cơm rồi, đây chẳng phải là giờ cơm sao? Anh hỏi em ăn cơm ở đâu. Anh đang đứng ở cổng trường em bị một bác bảo vệ chặn lại đây này, em bảo có phải bị hâm không? Bác ấy bảo nhìn anh không giống sinh viên, anh đương nhiên không phải sinh viên rồi, thế nào mà không phải sinh viên thì không được vào? Anh thấy một bà cụ xách cái bao tải nhặt chai nhựa bác ấy còn cho vào nhưng cứ nhất quyết chặn anh, đúng là thần kinh…”
“Được rồi được rồi, em biết rồi.” Vân Gia ngắt lời, nếu không thì không biết ông anh họ này còn muốn lải nhải c.h.ử.i bới bao nhiêu câu nữa. Lê Dương nói mấy lời nhảm nhí này đúng là sở trường. Giọng Vân Gia dịu đi đôi chút, “Anh không cần vào trường đâu, em ăn cơm ở bên ngoài, em gửi địa chỉ cho anh, anh qua đây luôn đi, cũng không xa trường lắm đâu.”
“Được, vừa hay, anh cũng lười vào trường, nhìn thấy đám nhóc con này là thấy phiền.” Lê Dương đáp lời, “Anh qua ngay đây.”
Phiền thế mà còn muốn tìm đến?
Trước khi cúp máy, Vân Gia chợt cảnh giác hỏi một câu:
“Anh đột nhiên đến trường tìm em, không có chuyện gì chứ?”
Lê Dương thoát khỏi trạng thái nóng nảy, không báo trước cười lạnh một tiếng, nghe mà Vân Gia thấy bất ổn. Bên kia cười xong lại nhấn mạnh từng chữ hỏi ngược lại:
“Em nói xem? Em có chuyện gì không tự em rõ nhất, em giấu anh chuyện gì, trong lòng em tự biết, đợi đấy! Gặp mặt rồi nói.”
Gửi địa chỉ quán ăn xong, đến đây thì cũng chẳng trì hoãn được nữa, Lê Dương chắc là đã biết chuyện cô và Trang Tại yêu nhau rồi.
Vốn cũng chẳng định giấu mãi, biết thì biết thôi. Vân Gia trầm mắt xuống, thầm nghĩ lát nữa coi như đi thi, lấy Lê Dương ra để luyện tập trước xem trong vấn đề yêu đương lần này của cô, họ có thể hỏi ra được điều gì hay ho.
Lê Dương tìm đến rất nhanh, mang theo hơi lạnh bên ngoài chui tọt vào quán, tìm đến cửa phòng bao nhỏ đang khép hờ, không ngoài dự đoán lại than phiền một lần nữa về trường Long Nghệ và bác bảo vệ cổng trường.
Là sinh viên Long Nghệ, tuy rằng lén lút cũng có rất nhiều oán trách với trường, thường lôi kéo bạn cùng phòng c.h.ử.i trời c.h.ử.i đất c.h.ử.i Long Nghệ vì những sắp xếp bất hợp lý của nhà trường, nhưng nghe người ngoài chê bai thì Trang Mạn vẫn theo bản năng bảo vệ trường mình một chút.
“Cái đó là kiểm tra thôi ạ, bác ấy chỉ lo có người xấu trà trộn vào trường. Lần trước trường em xuất hiện tên biến thái bên ngoài bám theo nữ sinh vào nhà vệ sinh nữ các kiểu, cho nên…”
Trang Mạn không nói tiếp được vế “cho nên”, hậu tri hậu giác nhận ra mình nói hơi xa.
Còn Lê Dương tuy đầu óc xoay chuyển không đủ nhanh nhưng tai thính mắt tinh, nghe rõ mồn một.
“Người xấu? Biến thái? Em nhìn tôi giống thế à?” Lê Dương tìm chỗ ngồi, ánh mắt b.ắ.n ra tia lạnh lẽo nhìn về phía Trang Mạn, mất hai giây để dễ dàng nhận ra, “À, nhớ ra rồi, em gái Trang Tại đúng không.”
Trang Mạn thẳng lưng, lanh lảnh đáp lại:
“Vâng, sao ạ?”
Lê Dương ngồi xuống, chuyển tầm mắt từ Trang Mạn sang Vân Gia, không biết trong lòng đang tính toán điều gì, tự mình phân tích một hồi rồi gật đầu nói:
“Được, khá lắm, Trang Tại không ở đây thì em gái cậu ta ở đây.”
Anh ta lại liếc về phía Trang Mạn,
“Hai anh em các người chơi chiến thuật xa luân chiến đúng không? Biết cách bám người phết nhỉ?”
Vân Gia hiện giờ nghe Lê Dương nói mấy lời ngớ ngẩn này đã thấy quá quen rồi.
--
Hết chương 88.
