Trang Giấy Trống - Chương 89.1: Thứ Mình Thích (1)
Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:07
“Anh nói mấy lời bình thường chút đi! Em thực sự cảm ơn đấy.”
Vân Gia đẩy thực đơn về phía Lê Dương,
“Anh ăn chưa? Bọn em gọi ba món rồi, anh gọi thêm hai món nữa đi.”
Lê Dương nhận lấy thực đơn và b.út chì, xoay xoay trên tay như người bị chứng tăng động, vừa xem thực đơn vừa tuôn ra từng câu với giọng điệu chẳng mấy thiện chí:
“Sao thế? Anh nói không đúng sự thật à? Trang Tại không bám lấy em? Không nói lời ngon tiếng ngọt? Thế hai người làm sao mà thành một đôi được? Chẳng lẽ là cậu ta ở Phức Tư bị bao vây tứ phía, dượng thương tình mấy năm nay cậu ta càng vất vả công lao càng lớn nên chia em cho cậu ta làm giải an ủi chắc?”
Lê Dương hừ lạnh một tiếng.
Anh ta đã bảo Trang Tại thay đổi rồi mà, thay đổi hoàn toàn! Ghê gớm thật, ở nhà họ Lê mười năm, giờ tâm khí cao đến mức dám lén lút tán tỉnh em gái anh ta.
Việc này giống hệt như nuôi một đám thỏ con chỉ biết gặm cải trắng, bỗng một ngày nọ, ăn no uống say rồi c.ắ.n cho bạn một miếng m.á.u chảy đầm đìa, sau đó lau m.á.u trước mặt bạn rồi bảo: Anh tưởng tôi ăn chay à?
Chủ nghĩa hiện thực huyền ảo chứ còn gì nữa.
Vân Gia biết ngay mà, mấy lời chọc tức người khác của Lê Dương nói ra thì đa dạng không bao giờ trùng lặp.
Trang Mạn ở bên cạnh thì lần đầu nghe thấy kiểu nói chuyện mỉa mai châm chọc này, đương nhiên phải bảo vệ tôn nghiêm của ông anh vắng mặt. Cô ấy cau mày nói đầy chính nghĩa nói:
“Anh biết cái gì chứ! Anh trai em mới không phải loại người nói lời ngon tiếng ngọt lừa người! Đương nhiên là vì tình yêu rồi, hai người họ thích nhau mà!”
“Vì tình yêu.” Lê Dương nhại lại vẻ mặt đầy gợi đòn, sau đó cậy mình lớn tuổi hơn ra vẻ bề trên nói: “Nhóc con như em thì biết cái gì là tình yêu? Tôi còn có một cô em họ, cũng có ý với anh trai em lắm đấy, sao cậu ta không vì tình yêu với cô em họ đó của anh đi? Hai người đó năm nay còn được người lớn sắp xếp xem mắt, em đoán anh trai em nói gì?”
Lật thực đơn qua lại rào rào cũng chẳng thấy gì muốn ăn, vốn dĩ chuyến này đến đây cũng đâu phải để ăn cơm, Lê Dương dứt khoát vung tay lên tích vào hai món đắt nhất trong quán, rồi đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ đi ngang qua.
Dự cảm chẳng có lời hay ý đẹp gì, Trang Mạn mím môi không nói mà trừng mắt nhìn Lê Dương, toàn thân toát lên vẻ thù địch.
Lê Dương lại tiếp tục giọng điệu gợi đòn:
“Anh trai em nói: “tôi không có hứng thú với chuyện tình cảm”. Không có hứng thú mà còn lén lút yêu đương? Giả tạo không? Làm màu không?”
Trang Mạn không biết anh trai có thực sự nói những lời này không, nhất thời không thể phản bác mù quáng, biểu cảm càng thêm tức giận, sự tự tin cũng chẳng còn bao nhiêu:
“Dù sao thì anh chắc chắn hiểu lầm anh trai em rồi, anh không được phản đối bọn họ!”
Thấy cô bé bênh vực đến mức sắp tức đỏ cả mặt, Vân Gia đưa tay đ.á.n.h Lê Dương một cái, nói đỡ dỗ dành Trang Mạn:
“Anh ấy nói chuyện kiểu thế đấy, em đừng để ý đến anh ấy nhé.”
Lúc này nhân viên phục vụ bưng đến một đĩa lạc rang, nói là vì hôm nay họ tiêu dùng trên 888 tệ, đây là quà tặng của chủ quán.
Vân Gia lập tức nhíu mày.
Cô và Trang Mạn đã ăn ở không ít quán ăn trên phố thương mại này, có chút hiểu biết về mức chi tiêu ăn uống ở khu vực lân cận. Thậm chí có quán mới mở, đi ăn một lần là biết ngay quán này có ưu thế về giá cả so với các quán khác hay không.
Quán này tuy định giá cao nhưng cũng không đến mức một bữa cơm ăn hết 888 tệ.
“Hơn tám trăm á?” Trang Mạn cũng ngạc nhiên, cô bé và Vân Gia gọi ba món mới hết chưa đến hai trăm tệ, “Có phải nhầm rồi không ạ, chúng tôi đâu có gọi nhiều thế?”
Nhân viên phục vụ trông cũng còn trẻ, có thể là sinh viên làm thêm, cũng lập tức lúng túng nhỏ giọng nói:
“Chỉ riêng món tôm hùm nhỏ rang tỏi ớt các chị gọi đã hơn bốn trăm rồi ạ…”
“Em gọi à?”
Vân Gia nhìn sang Trang Mạn.
Lê Dương nhận:
“Anh gọi đấy, làm sao? Không được ăn à?”
Hôm nay quán mới là do Trang Mạn tìm cũng nói là cô bé mời khách. Bình thường Vân Gia cũng hay đưa Trang Mạn đi ăn ở một số nhà hàng cao cấp. Thoát khỏi quan hệ thầy trò, hai người cư xử như bạn bè, đều đưa đối phương đi ăn ngon trong khả năng của mình, có qua có lại. Nhưng Trang Mạn dù sao vẫn là sinh viên, Vân Gia chưa bao giờ gọi món quá đắt, hơn nữa cô cũng thấy quán cơm nhà kiểu này làm đồ ăn khá ngon.
Cô nói với Lê Dương:
“Được rồi, anh gọi thì hôm nay em mời.”
“Chị ơi không sao đâu, đã bảo hôm nay em mời khách mà, em có tiền.” Trang Mạn lại rất kiên quyết nhìn sang Lê Dương như hạ quyết tâm, “Em mời anh, hôm nay anh muốn ăn gì cũng được.”
“Làm gì đấy? Muốn thay anh trai em lấy lòng tôi à?” Lê Dương nhặt một hạt lạc ném vào miệng, vẻ mặt cợt nhả, “Thế mới bảo em là nhóc con, em tưởng tôi là người xấu à?”
“Anh tưởng anh không giống à?” Vân Gia hỏi ngược lại, hất cằm về phía Trang Mạn, “Mạn Mạn, lấy gương cho anh ấy soi đi, đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Trang Mạn cầm gương huơ lên trước mặt Lê Dương một cái rồi nhanh ch.óng cất vào túi mình.
Nếp nhăn giữa mày Lê Dương có thể kẹp c.h.ế.t con ruồi, chẳng hiểu gì cả, bị cái tư thế này dọa cho buồn cười:
“Làm gì thế? Em trừ yêu đấy à?”
Trang Mạn mím môi giọng nói nhỏ nhẹ:
“Em sợ anh tự làm mình sợ thôi.”
“Em nói láo…” Giọng nói vừa v.út cao lên đã tắc nghẹn ở từ c.h.ử.i thề, dù là Lê Dương cũng ngại nói tục trước mặt hai cô gái nên vội vàng nuốt xuống, đổi giọng, “Đúng là mở mắt nói điêu mà, hồi đại học trường tôi tổ chức bình chọn nam thần gì đó, tôi còn lọt vào top 10 đấy nhé. Giờ tôi đi làm không chú trọng ăn diện mấy thứ đó thôi, em thì biết cái gì?”
Trang Mạn:
“Thế thì chất lượng nam sinh trường các anh không cao rồi.”
Lê Dương: “……”
Vân Gia cười bên cạnh, sợ lời qua tiếng lại rồi lại cãi nhau bèn chuyển chủ đề với Lê Dương đang nghẹn lời:
“Hôm nay anh tìm em chỉ vì chuyện này thôi sao? Tối qua cậu nói với anh à?”
Lê Dương lại cười lạnh một tiếng.
“Anh cười cái gì nữa?”
Vân Gia lườm anh một cái sắc lẹm.
“Cậu em giúp em giấu đấy!” Lê Dương ăn sáng xong đi ra khỏi nhà, định đến công ty tham gia họp giao ban sáng, thấy Trần Văn Thanh chuẩn bị bữa sáng thong thả ung dung còn bảo định đi mua sắm nội bộ với mấy bà bạn, chứng tỏ Lê Huy ngay cả vợ cũng chưa nói, “Ngay cả mợ em cũng không biết đâu.”
“Vậy sao anh biết?”
“Sáng nay họp gặp trợ lý của Trang Tại, Thạch Tuấn ấy…” Lê Dương ăn món nóng hổi vừa mang lên, đũa không chỉ gắp thức ăn mà còn múa may theo lời nói, “Đôi mắt đỏ ngầu nhìn là biết tối qua uống say thức đêm, thế mà mặt mày hớn hở lắm, gặp ai cũng chào hỏi đầy sức sống, chào buổi sáng người này chào buổi sáng người kia. Anh nhìn mà choáng, thầm nghĩ chẳng lẽ người đang yên đang lành đi theo Trang Tại áp lực công việc lớn quá nên bị hâm dở rồi, hỏi ra mới biết là chuyện tốt!”
“Chuyện tốt gì?”
Vân Gia không hiểu.
Lê Dương hừ mũi:
“Chuyện tốt của em chứ chuyện tốt gì nữa! Sếp của cậu ta thành đôi với con gái của sếp của sếp cậu ta, đây chẳng phải chuyện tốt sao, một người làm quan cả họ được nhờ.”
Lúc ấy Lê Dương còn chưa phản ứng kịp, chỉ ậm ừ một câu:
“Cậu nói cái gì thế.”
Tưởng Lê Dương giả ngốc, Thạch Tuấn nhìn ngó xung quanh, thấy không có người ngoài thì ngầm hiểu gật đầu nhỏ giọng nói:
“Em biết mà, bây giờ phải giữ bí mật chứ gì, em không nói với ai đâu giám đốc Lê.”
Lê Dương lúc ấy trong lòng chỉ có một câu: Cậu đoán xem tôi có phải người không?
Sau đó hiểu ra lão ba tối qua mắng anh ta như tát nước vào mặt suốt dọc đường là vì sao, cũng như hiểu ra ba anh ta cũng chẳng coi anh ta là người.
Thạch Tuấn cũng kích động, nếu không cũng chẳng đến mức sáng sớm mắt đỏ ngầu như bị đau mắt hột lại còn gặp ai cũng cười như hoa nở. Lúc này cứ như Vương Bảo Xuyên chịu khổ mười tám năm cuối cùng cũng khổ tận cam lai, nói với Lê Dương:
“Giám đốc Lê, những ngày tháng sau này của chúng ta chắc chắn sẽ dễ thở hơn rồi!”
