Trang Giấy Trống - Chương 90.1: Ôn Lại Chuyện Cũ (1)

Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:08

“Anh chỉ nói khách sáo chút thôi mà em sắp xếp cũng nhanh thật đấy?”

Lê Dương nói mà vẫn còn thấy sợ, chỉ sợ Vân Gia buột miệng thốt ra chuyện gì đó không thể hoàn thành. Ví dụ như bảo anh ta đi khuyên nhủ Lê Yên một chút.

Dù sao chuyện Trang Tại và Vân Gia ở bên nhau không phải chuyện nhỏ.

Cứ nhìn trạng thái của lão ba anh ta tối qua là biết, cái gì mà "phúc họa đi cùng nhau" văn vẻ, chẳng phải chính là nói lỡ như hai người thành đôi thật thì nhà họ Lê sẽ vẻ vang lắm sao. Vừa có con dâu là tiểu thư nhà họ Vân, lại có con rể cũng liên quan đến nhà họ Vân. Hơn nữa Trang Tại lại do Lê Huy một tay bồi dưỡng nên, anh không cha không mẹ, không thân thiết với nhà họ Lê thì thân với ai? Nhưng khả năng lớn hơn là không thành được, Vân Tùng Lâm phản đối, Lê Yên nổi trận lôi đình, những chuyện này đều cần nhà họ Lê đứng ra gánh chịu.

Việc trực tiếp chống lưng cho Trang Tại thì không dám làm, muốn chia rẽ uyên ương lại không đành lòng thế nên lão ba anh ta mới sầu đến hỏng người, hoàn toàn không biết mình nên đứng về phía nào.

“Anh nói cho em biết nhé, anh họ của em cũng chỉ có một thôi, em dùng tiết kiệm chút đi. Nói đi, em muốn anh giúp làm gì?”

“Chẳng phải sắp đến năm mới rồi sao, Trang Tại có lịch trình công tác đã định trước, Tết Dương lịch phải đi công tác nhưng sau Tết Dương lịch sẽ có thời gian nghỉ ngơi. Hôm nay em nói với anh ấy muốn tổ chức một bữa tiệc ở nhà mới của anh ấy, coi như là bù tiệc tân gia.” Vân Gia chống cằm lên kế hoạch trong đầu, “Anh giúp em mời người nhé?”

“Mời người?” Lê Dương chợt có dự cảm chẳng lành, lúc thì kinh ngạc lúc thì hét toáng lên, “Mời ai? Em sẽ không bảo anh đi Thanh Cảng mời ba mẹ em giúp em đấy chứ?”

Vân Gia thật sự phục tư duy và trí tưởng tượng của ông anh họ này:

“Anh nghĩ gì thế, ba mẹ em hình như còn chưa biết đâu.”

“Còn chưa biết?” Lê Dương lại ngạc nhiên, “Tối qua em làm mất mặt lão già lưu manh Thường Quốc Đống kia, trong công ty ông ta chưa chắc dám rêu rao ngay, có thể sợ làm tăng chí khí của Trang Tại diệt uy phong của mình. Nhưng hôm nay chẳng lẽ ông ta không đi mách dượng em một trận từ sáng sớm à? Trị tội em đại bất kính? Lão già này giỏi nhất trò cậy già lên mặt đó còn gì!”

Vân Gia lắc đầu, cũng không rõ lắm nhưng nhìn dáng vẻ là không nói cho ba cô biết. Gần đây chuyện trong viện vốn đã nhiều, Vân Gia vui vẻ thấy ông ta đại nhân đại lượng để cô tập trung xử lý xong công việc trong tay trước đã.

“Vậy em muốn anh mời ai?”

Lê Dương hỏi.

Vân Gia nói:

“Thì mấy người bạn bè xấu của anh ấy, mời mấy người đó đến.”

“Mời bọn họ đến đâu?”

Lê Dương trừng to mắt, như thể đang ở một thời đại không có Jules Verne mà nghe thấy tin tức về tàu ngầm Nautilus vậy.

Vân Gia vô cùng ghét bỏ ông anh họ mới hai chín chưa đầy ba mươi mà đã hay quên thế này,

“Nhà Trang Tại, sau Tết Dương lịch, tiệc tân gia, anh có nghiêm túc nghe em nói không đấy?”

“Nghe rồi, nhưng em chắc chắn không? Mời đám bạn đó của anh đến nhà Trang Tại dự tiệc tân gia?”

“Đúng thế? Dù sao mấy người họ với Trang Tại chẳng phải cũng quen biết từ hồi cấp ba sao?”

Lê Dương nhìn vẻ mặt đương nhiên của Vân Gia không biết nhắc nhở thế nào. Nếu cô nhớ bọn họ quen Trang Tại từ cấp ba thì chắc cũng phải nhớ quan hệ giữa bọn họ và Trang Tại như thế nào chứ.

Hồi cấp ba Trang Tại vốn dĩ đã không hòa nhập lắm với tập thể, sở thích khác biệt, rất ít khi chơi cùng đám người đó. Sau này lớn lên, lúc đi học Trang Tại đã khiến Trần Văn Thanh nở mày nở mặt ở trường với danh hiệu phụ huynh học sinh xuất sắc. Khi chính thức đi làm, thành tích cũng không ngoài dự đoán mà rực rỡ thăng chức vùn vụt, so với đám người kia thì bọn họ chẳng là cái thá gì. Thử hỏi ai chưa từng bị gia đình mắng vì Trang Tại? Thử hỏi ai chưa từng nghe câu "tao sinh ra đứa con như mày thà ra ngoài nhận một đứa như Trang Tại về nuôi còn hơn". Năm rộng tháng dài, tiếng mắng không dứt, đám người đó càng chẳng có lời hay ý đẹp gì với Trang Tại.

“Việc này không ổn lắm đâu?”

Lê Dương nói khéo, tình cảnh hiện tại của Trang Tại đã đủ kích thích người ta rồi lại để bọn họ biết Trang Tại thành đôi với em gái anh ta, đó lại là con gái duy nhất của Vân Tùng Lâm, thế thì còn ra thể thống gì nữa?

Bản thân vô năng cố nhiên khiến người ta nản lòng thoái chí nhưng sự huy hoàng của Trang Tại lại càng khiến người ta phát điên.

“Bọn họ… chịu không nổi kích thích đâu.”

“Sao có thể?” Vân Gia hoàn toàn không đồng tình, lấy ví dụ, “Tiệc đón gió em về nước, còn chưa vào cửa bọn họ đã bảo Trang Tại sau này sẽ biến thành Vân Tại rồi, bọn họ đều có dự tính tâm lý cả rồi mà.”

Lê Dương cười ha hả:

“Nhà tiên tri đúng không?”

“Dù sao anh cứ giúp em mời đi, thật sự không đến thì thôi.”

“Em đã mời thì ai dám không đến? Anh mời thì được thôi nhưng đến lúc đó bọn họ bùng nổ thì em đừng trách anh nhé.”

“Bùng nổ?” Vân Gia nghĩ nghĩ, cười tủm tỉm nói, “Tiệc tân gia mà, cần chút náo nhiệt chứ.”

Lê Dương trong đầu đang nghĩ chuyện tiệc tân gia, bỗng nhiên nghĩ đến bản thân mình cũng đưa ra một yêu cầu với Vân Gia:

“Vậy em bảo Trang Tại cũng giúp anh mời một người đến.”

“Ai?”

“Ca sĩ hát ở quán bar Chân Tình ấy, em cứ nói là Trang Tại sẽ biết. Đừng đừng đừng…” Logic của Lê Dương lúc này vô cùng c.h.ặ.t chẽ, “Không thể chỉ mời một người, như thế lộ liễu quá. Em bảo Trang Tại bao trọn cả ban nhạc của họ diễn một buổi ngoại cảnh, mời đi cùng luôn, đến lúc đó cũng náo nhiệt.”

Vân Gia hỏi:

“Tiền mời ban nhạc anh trả nhé?”

Lê Dương đầu óc đang vận hành tốc độ cao, đã bắt đầu thêu dệt câu chuyện tương phùng lần nữa giữa mình và Đàm Hy, nghe thấy thế thì sắc mặt thay đổi, đau đớn nói:

“Em với cậu ta mới ở bên nhau bao lâu mà đã hùa với anh ta hố anh họ em rồi? Cậu ta có tiền! Mười cái ban nhạc cậu ta cũng mời được. Cậu ta chơi chứng khoán từ đại học, tiền bồi thường của ba cậu ta không biết đã nhân lên bao nhiêu lần rồi, trước khi vào Vân Chúng ví tiền đã căng phồng! Căn nhà ở Cùng Mậu là cậu ta mua đứt đấy! Em lại đi giúp cậu ta? Anh của em mới là quỷ nghèo chính hiệu đây này!”

Lê Dương giọng điệu kích động mắt cũng tinh tường theo, chợt tầm mắt rơi xuống cổ Vân Gia, nheo mắt nghi ngờ, chỉ tay hỏi:

“Cổ em bị sao thế kia?”

Vân Gia vạn lần không ngờ tới, chủ đề đã qua ở chỗ Trang Mạn lại bị Lê Dương bất ngờ lôi ra hỏi lại.

Sắc mặt cô có chút mất tự nhiên kéo cổ áo lại.

Còn chưa kịp lên tiếng, Trang Mạn nãy giờ vẫn im lặng khi cô và Lê Dương nói chuyện bên cạnh đã phản ứng rất nhanh giúp Vân Gia giải thích.

“Là bị con gì c.ắ.n đấy ạ.”

Lê Dương không tin:

“Con gì? Mùa đông thì đào đâu ra côn trùng?”

Trang Mạn nhỏ giọng nói:

“…… Có mà.”

Vân Gia đỡ trán, vốn định đơn giản thừa nhận cho xong, vì lấp l.i.ế.m mà nói dối khiến cô thấy mệt nhưng Trang Mạn đã giúp cô rồi, lại không tiện thừa nhận.

Mà Lê Dương đâu có dễ lừa như vậy, cười khẩy một tiếng nói:

“Chắc không phải cũng họ Trang giống em, lại còn là một con to tướng đấy chứ?”

--

Tết Dương lịch vừa qua, Long Xuyên có tuyết rơi lất phất chạm đất tan ngay, mặt đường ẩm ướt. Dự báo thời tiết cho biết hai ngày nữa trời sẽ hửng nắng, không lâu sau sẽ có đợt tuyết lớn rơi xuống.

Cái lạnh giá bị ngăn cách bên ngoài căn phòng ấm áp.

Vân Gia và Từ Thi Di đang đứng trong gian bếp Tây không gian mở ở nhà Trang Tại, được bao quanh bởi hương thơm cà phê mới pha.

Đây là lần đầu tiên Từ Thi Di đến nhà Trang Tại. Theo lời cô ấy nói, nếu không phải nhờ bóng Vân Gia thì cô ấy cũng không nghĩ đời này mình còn có cái vinh hạnh này, bởi vì ngay cả Dung Dung nhà cô ấy là bạn của Trang Tại cũng chưa từng đến nhà chơi. Đời sống riêng tư của Trang Tại thực sự quá kín đáo.

Từ Thi Di mang đến hai túi hạt cà phê nghe nói trong nước không mua được làm quà ra mắt. Cao thủ xã giao tự cho mình là rất biết chọn quà, nâng niu trên tay, khoe túi cà phê.

“Chắc chắn đây là thứ mà những kẻ cuồng công việc tinh anh rất cần.”

Kết quả là bộ dụng cụ pha cà phê mới tinh ở nhà Trang Tại, không chỉ nhìn qua là biết ít dùng mà ngay cả hai cô nàng cũng chẳng ai biết dùng.

Từ Thi Di kinh ngạc nói:

“Cậu sống ở Paris bao nhiêu năm thế mà cũng không biết pha cà phê à?”

“Paris là kinh đô lãng mạn chứ đâu phải kinh đô của thợ pha cà phê.” Vân Gia nghe xong muốn cười, “Theo cậu nói thì tớ có phải còn cần biết làm bánh mì baguette không? Còn phải biết ủ rượu vang đỏ? Còn phải biết áp chảo gan ngỗng, nướng ốc sên nữa à?”

“Tớ quên mất.” Từ Thi Di nhăn mũi, ôm lấy eo thon của Vân Gia làm nũng khoa trương xin lỗi, “Công chúa Vân Gia của chúng ta năm 18 tuổi đã sở hữu trang viên riêng ở miền Nam nước Pháp rồi. Trang viên cũng bình thường thôi, chỉ là phí vào cửa cũng chỉ thu sương sương năm sáu triệu Euro thôi. Rảnh rỗi thì ngồi du thuyền ra khơi ngắm cảnh bờ biển Saint-Tropez chứ đâu phải sang Pháp để thi chứng chỉ nấu ăn.”

“Đợi đã…công chúa của chúng ta phải có dáng vẻ của công chúa chứ.”

Từ Thi Di móc điện thoại ra gọi cho vị hôn phu, bảo Phó Tuyết Dung mau ch.óng sắp xếp một thợ pha cà phê đến đây. Trong điện thoại, Từ Thi Di nói không có vị hôn phu ở bên cạnh cô ấy chẳng làm được gì nên hồn, làm gì cũng hậu đậu.

Vân Gia ở bên cạnh lại một lần nữa được chứng kiến giọng nói nũng nịu của cô bạn thân, nín cười xoa xoa da gà nổi trên cánh tay.

Giải quyết xong việc thợ pha cà phê đến tận nhà, Từ Thi Di đặt điện thoại xuống, phát biểu cao kiến đầy tâm đắc:

“Bây giờ tớ mới hiểu câu mẹ tớ nói ‘phụ nữ không thể yếu đuối nhưng nhất định không thể thiếu bản lĩnh giả vờ yếu đuối’ là chân lý. Câu nói kia là gì nhỉ, thợ săn cao cấp thường xuất hiện với tư thái của con mồi!”

Vân Gia vẫy vẫy ngón tay, ra hiệu:

“Nguy cơ người cũ đã qua rồi à?”

“Đính hôn rồi mà, dù sao cũng phải sống tiếp, anh ấy cũng không phải kiểu người không nói lý lẽ.” Từ Thi Di hiện tại rất hài lòng, “Dù sao thì tớ nhìn đàn ông không chuẩn nhưng Phó Tuyết Dung là do mẹ tớ chọn, chắc chắn sẽ không tệ. Đôi khi con người thật sự không thể cố chấp, vẫn nên nghe lời ba mẹ nhiều hơn.” Nghĩ đến mối tình mới của Vân Gia, Từ Thi Di lại đổi sang vẻ mặt cẩn thận nghe ngóng nhướng mày hỏi: “Ba mẹ cậu bên kia hiện tại phản ứng thế nào?”

“Ba tớ hai hôm trước mới biết, chỉ gọi điện cho tớ cũng không nói nhiều, bảo tớ gần đây về nhà một chuyến. Mẹ tớ cùng mấy dì đi nghỉ ở miền Nam nước Pháp, năm nay nhà tớ định ăn Tết bên đó, bà ấy phải chuẩn bị các loại tụ tập chắc sẽ không về nữa đâu. Tin tức… chắc cũng không linh thông lắm.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.