Trang Giấy Trống - Chương 90.2: Ôn Lại Chuyện Cũ (2)

Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:09

Tuy quen biết Vân Gia nhiều năm, tình bạn bền c.h.ặ.t nhưng Từ Thi Di cũng không dám nói hiểu rõ nhà họ Vân lắm, đặc biệt là khi mỗi người có vòng tròn xã giao riêng, ở trong các mối quan hệ khác nhau cô ấy càng ngày càng hiểu rõ mình và Vân Gia không cùng một tầng lớp.

Vân Gia đã mang lại cho cô ấy không ít sự tác động cũng dạy cô ấy rất nhiều điều.

Đến mức hiện giờ cô ấy như cá gặp nước trong các cuộc xã giao, sở hữu một trái tim mạnh mẽ không màng hơn thua. Nhìn thấy những người có danh hiệu ghê gớm, gặp lại những người thích phô trương, biết tự đóng gói bản thân, phát hiện họ vẫn không thoát khỏi cái thói sĩ diện tranh giành hư vinh thì cô ấy liền lập tức cảm thấy đối phương cũng chỉ đến thế mà thôi.

Một người mà sự tự nhận thức về bản thân cần tham khảo ánh mắt của người khác thì dù có giỏi giang đến đâu cũng không thể gọi là thực sự mạnh mẽ.

Đương nhiên, làm bạn của người mạnh mẽ cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.

Nhân nhắc đến kỳ nghỉ ở miền Nam nước Pháp, trong lúc chờ cà phê, Từ Thi Di mới cảm thán nói hai năm đầu Vân Gia mới ra nước ngoài, vì khoảng cách xa ít gặp nhau, bạn bè dù thân thiết đến mấy cũng không thể ngày nào cũng ôm điện thoại nói chuyện. Nhìn thấy trong vòng xã giao của Vân Gia xuất hiện ngày càng nhiều gương mặt lạ hoắc mà cô ấy hoàn toàn không biết, họ cùng Vân Gia làm hết chuyện này đến chuyện khác mà cô ấy chưa từng làm cùng Vân Gia, cô ấy thường xuyên nhìn những bức ảnh du lịch xinh đẹp náo nhiệt vui vẻ đó mà rơi vào nỗi hoảng sợ và lo âu tột độ.

Thậm chí cảm thấy cô ấy đã không còn được coi là bạn thân của Vân Gia nữa.

Bạn mới của Vân Gia xuất sắc như vậy, người có tài hoa, người có tài lực, so ra thì cô ấy thật sự chẳng có gì nổi bật. Hai năm đó khi gửi quà sinh nhật cho Vân Gia, cô ấy đều suy nghĩ rất nhiều, dù mình có dùng tâm ý để chọn lựa đồ vật thế nào cũng nhất định sẽ bị những món quà của đám bạn mới kia làm cho lu mờ.

“Tớ cứ nghĩ mãi, rốt cuộc tớ phải làm thế nào mới chứng minh được tớ là bạn thân nhất của cậu đây? Lúc đó tớ cứ đ.â.m đầu vào ngõ cụt, cảm thấy tớ nhất định phải cung cấp một cái gì đó cho cậu nhưng cái tớ có thì cậu cũng chẳng thiếu. Cho dù tớ có mạo hiểm bị ba đ.á.n.h c.h.ế.t đi cạy két sắt nhà tớ để trộm chút đồ cho cậu thì hình như đối với cậu cũng chẳng đáng là bao. Có một thời gian, tớ cứ như bị điên suy nghĩ linh tinh, sau đó cậu biết tớ nghĩ đến cái gì không?”

Vân Gia lắc đầu.

“Bây giờ nói với cậu tớ còn thấy siêu mất mặt. Năm đó chẳng phải có tin tức một ngôi sao Âu Mỹ bị bệnh nặng sau đó bạn thân hiến tặng một cơ quan nội tạng sao? Tớ liền nghĩ, nếu cậu cũng bị bệnh nặng cần thay tạng, tớ nhất định nguyện ý cứu cậu. Lúc đó cậu sẽ biết tớ để ý cậu đến mức nào. Tớ nhất định là người trong tất cả bạn bè của cậu không chút do dự lao đến bệnh viện cứu cậu. Nhưng mà cuối tuần về nhà tớ liền lập tức lôi mẹ đi chùa thắp hương cầu bình an, lỡ như cậu thực sự vì cái ý nghĩ quái gở này của tớ mà xảy ra chuyện gì thì tớ hối hận cả đời mất. Chính lần đó tớ bỗng nhiên nghĩ thông suốt, tớ không phải là bạn thân nhất của cậu thì có sao đâu, tớ chỉ muốn cậu cả đời này đều bình an vui vẻ hạnh phúc thôi.”

Vân Gia nghe xong rất ngạc nhiên cũng rất cảm động:

“Cậu vậy mà lại nghĩ thế sao? Sao cậu lại không phải bạn thân nhất của tớ chứ. Chẳng lẽ cậu vào đại học ít liên lạc với mẹ cậu, cậu liền nhận một bà mẹ khác ở trường à?”

Từ Thi Di cười ha ha:

“Đương nhiên không phải, thế thì mẹ tớ đ.á.n.h c.h.ế.t tớ mất.”

Tuy rằng hiện tại tâm thái đã điều chỉnh lại, thậm chí có thể thoải mái nói ra nhưng vẫn rất khó dùng ngôn ngữ diễn tả tâm trạng lúc đó,

“Nói thế nào nhỉ… Cậu quá khác biệt so với những người khác. Bây giờ tớ sẽ cảm thấy nếu bạn bè rách rưới tả tơi, tớ sẽ khâu vá cho cô ấy; nếu cô ấy là ngọc mỹ không tì vết thì tớ làm gấm thêu hoa là được rồi. Nhưng lúc đó nghĩ không thông, cứ ngốc nghếch xỏ kim chỉ, sau đó nhìn cậu cũng chẳng biết vá vào đâu. Cậu không dùng đến kim chỉ của tớ, tớ liền cảm thấy mình thật vô dụng trong thế giới của cậu.”

Vân Gia cũng cười, nói với Từ Thi Di:

“Sao cậu lại vô dụng được, cậu là người bạn thân đầu tiên tớ kết giao khi về nước học đấy! Sau này phát hiện lúc chúng ta còn rất nhỏ, khi cả hai đều chưa có ký ức đã từng chụp ảnh chung ở nhà cậu tớ rồi, duyên phận biết bao! Hơn nữa vì một số chuyện xảy ra hồi nhỏ, lúc ấy tớ không chủ động trong việc kết bạn nhưng cậu thực sự rất nhiệt tình, đặc biệt có sức sống, cứ lôi kéo tớ về nhà cậu ăn điểm tâm. Sau đó chúng ta chơi trò thay đồ trên lầu nhà cậu, thử hết váy của mẹ cậu một lượt.”

“Tớ biết!” Từ Thi Di tiếp lời, phấn khích múa may hai tay, “Sau đó tối muộn tớ suýt bị mẹ đ.á.n.h, may mà cậu dẫn mợ cậu mang theo một đống quà lớn đến kịp thời bảo là sau này muốn mời tớ đến nhà cậu của cậu chơi thì tớ mới miễn bị một trận đòn. Lúc đó tớ đã nghĩ trong lòng, được rồi, đây chính là nghi thức kết nghĩa kim lan của chúng ta.”

Thợ pha cà phê bưng cà phê đã pha xong cho các cô nếm thử. Có lẽ cảm thấy đến tận nhà chỉ làm hai ly cà phê thì nhận tiền không yên tâm, anh ta đi xem nguyên liệu trong tủ lạnh của hai gian bếp Trung và Tây, sau đó kiên trì làm cho các cô một ít điểm tâm ngọt ăn kèm cà phê.

Thế là chiếc máy đ.á.n.h trứng chưa từng được dùng qua cũng được lôi ra thử tính năng.

Vân Gia và Từ Thi Di nhấm nháp cà phê, trong tiếng máy móc vận hành tiếp tục cảm thán hồi ức chuyện xưa.

“Cậu xem, chúng ta chỉ là kết bạn thôi, cậu cũng phải đến nhà tớ tặng quà. Trở thành bạn bè thân thiết với cậu sẽ có một loại cảm giác xấu hổ vô hình.”

Vân Gia kinh ngạc không thôi:

“Làm bạn với tớ khiến cậu mất mặt sao?”

“Không phải kiểu sỉ nhục đó!” Từ Thi Di giải thích, “Chính là cậu trong thế giới của tớ là mặt trời nhưng tớ trong thế giới của cậu chỉ là một ngôi sao rất nhỏ. Đôi khi sẽ cảm thấy, sao tớ có thể mặt dày vô sỉ như vậy, đi hưởng thụ sự trao đổi tình bạn bất bình đẳng thế này chứ. Tớ nhất định là quá tham lam, nếu tớ không ngừng tiếp cận cậu thì chắc chắn tớ có mưu đồ hư vinh khác.”

“Sao có thể chứ!” Vân Gia kiên quyết phủ định quan điểm đó, “Đương nhiên là chúng ta đều cung cấp thứ đối phương cần cho nên ở bên nhau mới vui vẻ như vậy chứ. Những thứ đó đều là đồ rất tốt, bất kể là cậu cho tớ hay tớ cho cậu thì chúng đều xuất phát từ tấm lòng chân thành giống nhau của chúng ta, cho nên đều tốt như nhau. Không cần dùng mặt trời và ngôi sao để phân chia, mặt trời và ngôi sao đều có cái tốt riêng, đều tốt như nhau cả.”

“Trời ơi bảo bối, cậu thật sự chữa lành quá đi, cậu nhất định là thiên sứ xuống trần gian gieo rắc điều tốt đẹp!” Từ Thi Di đặt ly cà phê xuống, ôm lấy Vân Gia vẻ mặt hạnh phúc cọ cọ vào Vân Gia nói, “Bảo bối, cậu là công chúa duy nhất trong lòng tớ!”

Vân Gia cười làm bộ kháng cự, dùng chút sức lực nhỏ đẩy cô ấy ra:

“Bớt lời ngon tiếng ngọt đi! Đầu óc tớ sắp bị cậu làm cho ngọt đến choáng váng rồi.”

Từ Thi Di chụt chụt hôn hai cái lên má Vân Gia cười hì hì:

“Tớ chính là muốn làm cậu ngọt đến ngất đi, sau đó cả đời ở bên cậu, để trong mắt cậu chỉ có tớ.”

Vân Gia khéo léo từ chối:

“Cái này thì không cần đâu.”

“Hừ! Tớ biết ngay mà!” Từ Thi Di buông tay ra, như đã đạt được mục đích, vươn ngón trỏ chỉ vào Vân Gia phán: “Cậu thay đổi rồi!”

“Tớ thay đổi thế nào?”

Từ Thi Di nói:

“Lúc cậu yêu đương với Tư Hàng tớ bảo cậu sẽ không vì yêu đương mà vứt bạn bè ra sau đầu chứ? Tớ cũng từng hỏi cậu câu này, bảo muốn trộm cậu đi để trong mắt cậu chỉ có tớ. Lúc đó cậu đâu có nói thế, cậu bảo trong mắt cậu đương nhiên chỉ có tớ còn bảo tớ vượt biển mau ch.óng đến đây cơ mà! Giờ thay đổi rồi ha! Giờ trong mắt không có chỗ cho tớ, toàn là tổng giám đốc Trang của chúng ta đúng không.”

Vân Gia chấp nhận sự trêu chọc, nghiêm túc đảm bảo với cô ấy, cho dù bạn trai chiếm diện tích lãnh thổ rộng lớn thế nào trong mắt cô thì trong mắt cô cũng vĩnh viễn có địa bàn thuộc về Từ Thi Di!

Từ Thi Di cười đến không thở nổi, bảo đây là cái lời đảm bảo bất công gì thế này.

Sau đó nói bây giờ nghe được những lời như vậy mới có thể cười, trước kia khi chưa nhất quán với bản thân, không chỉ cười không nổi mà có thể sẽ tin là thật, cảm thấy mình thật sự nhỏ bé, tốt nhất vẫn là mau ch.óng mang theo sự tự biết mình rời khỏi thế giới của cậu đi.

“Thế giới của cậu vừa rộng lớn vừa xinh đẹp, đủ loại kỳ trân dị bảo. Làm bạn của cậu cần tìm được vị trí chính xác của mình, nghĩ thông suốt ý nghĩa của bản thân.”

“Sẽ khiến cậu mệt mỏi lắm sao?”

“Cũng không hẳn, chỉ là nó không giống lắm với tình bạn bình thường kiểu tớ có thể thực tế cung cấp một cái gì đó cho đối phương. Đặc biệt là sau khi trở thành người lớn, ngược lại càng dễ suy nghĩ lung tung, có một quá trình chuyển biến tâm lý ấy mà.”

Từ Thi Di cười lên,

“Thực ra rất nhiều tình bạn đều có thành phần theo nhu cầu, mọi người đều có vết thương nhỏ và mặt tối của riêng mình, sau đó ôm nhau sưởi ấm chữa lành cho nhau, thực ra cũng khá tốt. Nhưng cậu không phải kiểu đó, cậu dường như chính là rất tốt rất tốt, biết tự điều chỉnh cảm xúc của mình cũng không cần bạn bè hùa theo thành kiến của cậu. Cậu có nhớ không? Trước lần sinh nhật Trần Diệc Đồng mà hai người hoàn toàn cạch mặt nhau ấy, cậu và cô ta tuy không phải bạn bè nhưng cậu cũng hiểu cho cô ta, nói một người hưởng thụ vinh quang và tiếng vỗ tay, vì sự tồn tại của cậu mà những hào quang đó giảm đi nhiều thì sẽ có chút không vui, cho nên cậu vẫn tham gia tiệc sinh nhật của cô ta mà.”

“Còn có…”

Vừa hồi tưởng là nghĩ đến rất sâu, Từ Thi Di đột nhiên nhớ ra một chuyện suýt chút nữa quên hẳn.

--

Hết chương 90.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.