Trang Giấy Trống - Chương 14: Trần Diệc Đồng Muốn Cây Đàn Piano Của Vân Gia
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:04
Từ Thư Di nhếch môi:
"Chào, chào, chào, chào nhé soái ca!"
Trang Tại:
"Chào."
Vân Gia cười không nổi, đi đến trước mặt Trang Tại nhỏ giọng hỏi:
"Cậu muốn đi dự tiệc sinh nhật của Trần Diệc Đồng à?"
Trang Tại không rõ nội tình, gật đầu nói:
"Ừm, không phải cậu cũng đi sao?"
Nói xong còn hiếm khi hỏi han người khác,
"Từ Thư Di cũng đi cùng à?"
Ngày đó ở thư viện, cậu không nghe thấy Từ Thư Di nói muốn đi nhưng giờ phút này sắp lên đường lại thấy cô ấy ở nhà họ Lê.
Có điểm kỳ lạ là Từ Thư Di còn mặc một bộ đồ ở nhà bằng lông màu vàng hình Pikachu.
Nhưng Trang Tại cũng có thể hiểu được, với tính cách của Từ Thư Di và mối quan hệ ngày càng xấu đi của cô ấy với Trần Diệc Đồng, cố tình ăn mặc thành Pikachu để đến phá đám sinh nhật người ta cũng không phải là không hợp lý.
"Tớ không đi đâu, hai cậu đi đi."
Từ Thư Di đẩy mình ra chỉ vào họ.
Từ Thư Di không đi, Trang Tại cũng có thể hiểu được.
Nhưng Vân Gia không hiểu:
"Tại sao cậu lại đi?"
Cô ấy ước gì có thể chui vào đầu Trang Tại để xem lại băng ghi hình, xem cậu đã đồng ý chuyện này như thế nào.
Trang Tại sững người, đầu tiên là vì lý do thực sự khó mở lời sau đó lại không hiểu tại sao cô lại hỏi câu này và... có phải cô không muốn cậu đi cùng hay không.
Trang tại im lặng.
Nhất thời không biết phải dùng từ thế nào để biểu đạt rằng cậu đi hay không đi đều được, có thể hoàn toàn nghe theo ý của Vân Gia.
Từ Thư Di tin tức linh thông, nghe được một ít chuyện phiếm trong lớp, lúc này trực tiếp chu đáo nghĩ ra một lý do hoàn hảo cho Trang Tại:
"Có phải là Trần Diệc Đồng lải nhải mời cậu, nói cái gì mà mọi người là bạn bè, làm cậu không nỡ từ chối không?"
Vân Gia lộ vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi: Còn có chuyện này nữa à?
Từ Thư Di tỏ ra đắc ý như một thầy bói:
"Tớ biết ngay mà!"
Vân Gia vẫn còn nghi hoặc hỏi Trang Tại:
"Là như vậy sao?"
"... Ừm."
Từ Thư Di từ tiếng "ừm" có chút chột dạ, nhỏ giọng của cậu tự mình lý giải ra ý không tình nguyện đối với Trang Tại vừa là giáo d.ụ.c vừa là tiếc hận.
"Ôi trời, cô ta rõ ràng là muốn giúp bạn mình tán cậu! Chậc chậc chậc... Cậu biết không, làm một soái ca mà không biết từ chối thì số phận sẽ rất t.h.ả.m đấy. Cậu sẽ không hề có sức phản kháng mà bị các cô ấy xé nát! nhai nát! cuối cùng đến cả bột cũng không còn!"
Cả phòng khách im phăng phắc, Trang Tại và Vân Gia đồng loạt nhìn về phía Từ Thư Di đang múa may tay chân. Người trước trên mặt là "chưa từng nghe chuyện hoang đường như vậy", người sau trên mặt là "thật sự đáng sợ quá mức".
Vân Gia lớn tiếng nói:
"Từ Thư Di, có phải dạo này cậu tập kịch đến hỏng não rồi không, cậu xem Shakespeare nhiều quá rồi đấy!"
Từ Thư Di vẫy vẫy tay:
"Ôi trời, thủ pháp khoa trương thôi mà. Nhưng tớ nói cũng không sai, cô ta chính là giúp bạn mình hẹn hò. Gia Gia! Cậu nhất định phải đi để bảo vệ Trang Tại."
Vân Gia nghe cô bạn thân nói chuyện như đ.á.n.h rắm. Cô đưa tay lên đầu mình so một cái rồi ngay sau đó giơ cao lên, ước lượng chiều cao của Trang Tại bên cạnh, ý là chênh lệch chiều cao này, một mét sáu mấy đấu với một mét tám mấy thì cần bảo vệ sao? Rốt cuộc là ai bảo vệ ai?
Từ Thư Di làm lơ sự thật, gào lên cầu xin:
"Đi đi đi đi, các cậu đi đi, nhất định phải đi mà. Board game lúc nào mà chẳng chơi được, đợi các cậu về chúng ta lại chơi cũng được mà."
Trang Tại không hiểu nguồn cơn của sự kích động đến mức sắp vô cớ gây rối này của Từ Thư Di, cho đến khi Từ Thư Di nói với Vân Gia:
"Cậu nhất định phải đi! Cậu không đi, Trần Diệc Đồng sẽ vui lắm đấy!"
Lúc này cậu mợ cũng đã chuẩn bị xong đang gọi họ.
Từ Thư Di đẩy hai người vui vẻ tiễn họ đi.
Kết quả thì cũng không ngoài dự đoán.
Vân Gia đến nhà họ Trần chưa đầy ba phút đã bị mẹ Trần kéo tay, bị ba Trần khen ngợi và nhận lại được một khuôn mặt đen như đ.í.t nồi của Trần Diệc Đồng.
May mà có Trang Tại giải vây, Vân Gia mới thoát ra được khỏi trung tâm của chủ đề.
Còn vừa nãy nếu không phải Trang Tại kịp thời giữ cô lại, cô đã suýt nữa làm vỡ một chồng đĩa thức ăn.
Vân Gia càng thêm hối hận vì đã đến đây.
Nghĩ lại lời Từ Thư Di nói cũng không phải không có lý, cô không nhịn được nhỏ giọng trách Trang Tại:
"Làm một soái ca mà không biết từ chối, số phận sẽ rất t.h.ả.m..."
Trang Tại lộ vẻ xin lỗi, cậu vừa bối rối vì lời trêu chọc của Vân Gia lại vừa lo lắng Vân Gia không vui vì lần đến nhà họ Trần này, rất nghiêm túc mà trả lời:
"Xin lỗi, lần sau tôi sẽ từ chối."
--
"Tôi có phải đã gây thêm phiền phức cho cậu không?"
Nghe Trang Tại nói vậy, Vân Gia lại không hoàn toàn trách cậu kéo dài giọng nói:
"Không phải, tôi không trách cậu... Thôi, đổ lỗi cho Từ Thư Di đi! Xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, vốn dĩ bây giờ chúng ta nên ở nhà mợ chơi board game."
Đi ngang qua bếp sau, hai người đi đến một nơi yên tĩnh hơn. Xung quanh toàn là những người lớn mà họ không quen biết cũng có mấy đứa trẻ, có đứa bé, có cả bạn cùng lứa tuổi. Nhưng cũng không có ai Vân Gia quen mặt.
Cô nhàm chán thở dài, thấy trong sân có một chiếc xích đu bỏ không liền ngồi lên cho đỡ chán.
Mũi chân chạm đất nhẹ nhàng đung đưa.
Khái niệm về board game của Trang Tại chỉ dừng lại ở Tam Quốc Sát.
Hồi cấp hai cậu ở trọ nhà một giáo viên trong trường. Tám chín cậu con trai bị nhét vào một căn phòng được ngăn cách ra, dùng chung một phòng khách chỉ đủ kê một chiếc bàn ăn. Một đám thanh thiếu niên sống trong một cái hộp kín như dưa muối ngâm lâu ngày. Những người bạn cùng phòng đó thường xuyên tụ tập chơi Tam Quốc Sát vào cuối tuần. Khi giáo viên đột xuất kiểm tra phòng, họ sẽ giấu một đống thẻ bài vào trong chăn của cậu. Vì Trang Tại, người đang đứng một bên nhíu mày vì chăn bị làm bẩn là học sinh duy nhất được miễn kiểm tra.
Nhưng xem chiếc hộp board game mà Từ Thư Di hôm nay mang đến nhà họ Lê, có vẻ như hoàn toàn không liên quan gì đến Tam Quốc Sát.
Cậu theo bản năng cho rằng đó là một thứ cao siêu, khó đoán nằm ngoài thế giới của mình. Nhưng vì tò mò về thế giới của cô, cậu liền nhẹ nhàng hỏi giấu đi một sự quan tâm thầm lặng.
"Cái board game đó là gì có phức tạp không?"
Như thể lúc này cô nói muốn tạo ra hai khẩu đại bác trước, sau đó thiết kế một thiết bị cất cánh... cậu đều sẽ nghiêm túc lắng nghe và âm thầm ghi nhớ, sau đó tìm thời gian lên mạng tra cứu, đại bác chế tạo như thế nào, nguyên lý thiết kế của thiết bị cất cánh là gì...
Vẻ mặt nghiêm túc quá mức của cậu lộ ra một sự nghiêm túc hài hước. Vân Gia bật cười thành tiếng, cười đến cong cả lưng:
"Phức tạp gì chứ, chỉ là phiên bản cải tiến của Cờ Tỷ Phú thôi, rất ngớ ngẩn chơi là biết ngay."
"... Ồ."
Cậu dừng lại một chút nhẹ nhàng mím môi,
"Chưa từng chơi."
Gót chân chạm đất, Vân Gia đung đưa hai chân tỏ vẻ thấu hiểu:
"Con trai hình như không thích cái này lắm, Tư Hàng cũng không thích, cậu ấy thấy nó rất ngớ ngẩn."
"Sao cậu không hẹn Tư Hàng?"
Lời vừa thốt ra cậu liền ý thức được mình đã hỏi một câu vô nghĩa.
Nhưng Vân Gia đã trả lời.
"Cậu ấy về Thanh Cảng rồi. Cậu ấy cũng không thích ở Long Xuyên lắm, nhiều bạn bè của cậu ấy cũng ở Thanh Cảng."
Trang Tại hiểu ra.
Cậu ta vì Vân Gia mà chuyển đến Long Xuyên đi học, tất cả mọi người đều biết.
Vậy cậu có bạn bè ở Thanh Cảng không? Có thường xuyên về Thanh Cảng không?
Những câu hỏi đã đến bên miệng nhưng Trang Tại lại không hỏi ra.
Người đứng bên cửa sổ mới có cơ hội nhìn ra ngoài. Và cậu biết rõ giữa họ là một bức tường đá kiên cố. Kẻ cố tình đập tường để nhìn trộm sẽ bị coi là kẻ xâm phạm tham lam, lộ liễu.
Có lẽ vì im lặng đến mức khó xử nên cô thuận tiện trò chuyện về mình.
"Tôi không thích về Thanh Cảng, tôi thích nhà mợ, tôi thích người ở Long Xuyên hơn."
Cô nói xong liền cười với cậu một cái. Khoảnh khắc nụ cười đó giống như một bóng đèn được bật sáng, lóe lên khiến đầu người ta choáng váng làm Trang Tại suýt nữa đã quên cậu thực ra không có chút quan hệ nào với Long Xuyên.
Cậu đến từ một nơi nhỏ bé mà lần đầu tiên cô nghe đến đã lộ ra vẻ mặt mờ mịt, không biết ở đâu - Khúc Châu.
Nhưng thực ra Khúc Châu đối với cậu cũng đã rất lớn rồi. Địa danh thực sự khiến cậu có cảm giác thuộc về là thị trấn Phụ Đường, huyện Phù Ly. Những thị trấn như Phụ Đường, dưới huyện Phù Ly có rải rác mười mấy cái, mà huyện Phù Ly chỉ là một góc của Khúc Châu.
Khúc Châu rất lớn.
Long Xuyên còn lớn hơn.
Thanh Cảng là một thế giới nằm ngoài thế giới.
Ánh mắt Vân Gia khẽ nghiêng, khóe miệng cụp xuống thu lại nụ cười, giọng điệu nhanh mà nhẹ nhàng sửa lại lời mình vừa nói:
"Không! Chỉ là thích một bộ phận người ở Long Xuyên thôi."
Trần Diệc Đồng đi về phía họ, mang theo những chiếc bánh kem nhỏ được làm trước bữa ăn. Cô ta bưng khay, tà váy di chuyển một cách ưu nhã chia bánh kem cho những người trong sân.
Một bữa trưa, các vị người lớn ăn đến mặt đỏ tai hồng mới khó khăn tan cuộc. Trên bàn ăn rõ ràng vừa hút t.h.u.ố.c vừa uống rượu đã nói rất nhiều lời thật lòng, lưu luyến tiễn nhau ra cửa lại tuôn ra một bụng lời muốn tiếp tục thổ lộ.
Vân Gia cũng không cảm thấy phiền phức lắm, chỉ cảm thấy những người này rất thú vị. Nhà cô chưa bao giờ tiễn khách như vậy.
Phòng khách cần phải dọn dẹp, lát nữa bạn bè, bạn học mà Trần Diệc Đồng đã hẹn đều sẽ đến. Mẹ Trần bảo cô ta mang quà khách tặng lên lầu thuận tiện dẫn Vân Gia lên lầu tham quan.
Mẹ Trần ra hiệu bằng mắt với con gái.
Trần Diệc Đồng bỗng nhiên có chút không tình nguyện nhưng vẫn quay đầu lại nói với Vân Gia:
"Cùng lên lầu đi, tớ quên mất cái nào là quà cậu và cô cùng chọn rồi."
"Cái nhỏ nhất đó."
Vân Gia lười động chỉ một cái, bên trong là một chiếc vòng cổ Van Cleef & Arpels.
Trần Diệc Đồng vẫn khăng khăng mời cô lên lầu xem, Vân Gia liền gọi cả Trang Tại đi cùng.
Phòng khách trên lầu rất trống trải, trên tường đã treo tranh trang trí, một vài bức chân dung của các nhạc sĩ và những bản nhạc cũ được đóng trong khung ảnh vuông vức tạo cảm giác nghệ thuật chồng chất.
Mà Trang Tại cũng không chú ý đến những chi tiết trên tường này. Cậu không hiểu biết về âm nhạc, chỉ cảm thấy bố cục ở đây rất giống với phòng khách trên lầu của nhà họ Lê, chỉ là... thiếu một chiếc đàn piano.
Chiếc đàn Steinway mà Vân Gia đã bỏ không rất lâu nói là để cậu có thể đàn chơi lúc rảnh rỗi.
Trần Diệc Đồng cố gắng giới thiệu như một tiểu chủ nhân:
"... Vẫn còn một bộ phận chưa được bài trí xong."
Vân Gia cũng không có hứng thú, cũng không hỏi còn muốn bài trí cái gì mà chỉ nói:
"Ồ."
Trần Diệc Đồng nhờ Trang Tại xuống lầu một chuyến, có người họ hàng tặng cô ta một bộ Lego nhạc cụ rất lớn, có chút nặng, hình như cô ta quên mang lên.
Đợi Trang Tại đi rồi, cô ta vừa mở hộp quà, vừa bắt chuyện với Vân Gia:
"Nghe nói cậu và Từ Thư Di đang tập kịch à, các cậu còn phải tự mình phụ trách làm bối cảnh, khó khăn lắm, sao cậu lại nghĩ đến việc tham gia biểu diễn kịch nói vậy?"
Cô ta cố tình tỏ ra thân thiện, làm Vân Gia có chút kinh ngạc nhưng cũng bình thản đáp lại.
"Muốn đi thì đi thôi."
Trần Diệc Đồng lại mở miệng:
"Nhưng mà, không phải cậu biết đàn…"
Cô ta nói được nửa chừng rồi lại thôi, thấy mẹ Trần lên lầu đột nhiên đứng bật dậy, vội vàng nói với Vân Gia,
"Tớ ra ngoài một lát."
Trang Tại mãi không quay lại. Đợi đến nhàm chán, Vân Gia cũng ra khỏi phòng. Vốn định đi tìm Trang Tại, lại không ngờ ở ngoài phòng chứa đồ, cô nghe thấy cuộc đối thoại của hai mẹ con nhà họ Trần.
"... Con không thể mở miệng được! Mẹ muốn con nói thế nào? Nói là 'bây giờ không phải cậu không thích đàn piano nữa sao, vậy thì cho tớ chiếc Steinway của cậu đi'? Con làm sao mà mở miệng được!"
Giọng mẹ Trần lộ vẻ không hiểu:
"Nói như vậy thì có sao? Dù sao nó cũng không dùng đến, nhà nó lại không thiếu chiếc đàn đó."
"Dù sao con cũng không nói ra được! Con là kẻ ăn xin trước mặt nó à!"
"Con bé này, con nói cái gì vậy, không phải chính con nói con muốn chiếc đàn ở nhà cô con sao?"
Trần Diệc Đồng tức giận nói:
"Nhưng cô đã hứa rồi! Là cô nói với con mà!"
"Là nói với con, không phải cũng nói là phải được Vân Gia đồng ý sao? Vân Gia đồng ý rồi, cô con sẽ giúp con nói với mẹ của Vân Gia, là Vân Gia đồng ý tặng chiếc đàn cho con. Chuyện này không phải đã nói xong rồi sao. Con và Vân Gia bây giờ lại là bạn học, con đi hỏi Vân Gia thì có sao đâu?"
--
Hết chương 14.
