Trang Giấy Trống - Chương 15: Đánh Nhau Vào Viện

Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:04

"Con không thể! Dựa vào cái gì con phải đi cầu xin nó! Nó nghĩ nó là công chúa cao quý gì chứ? Mẹ nó mười mấy tuổi đã không đi học mà chạy đến vũ trường ở Thanh Cảng nhảy nhót, ai biết có từng làm gái không, chỉ là bây giờ mọi người đều khen dễ nghe thôi!"

Giọng mẹ Trần gay gắt ngắt lời:

"Từ đâu nghe ra chuyện ma quỷ này! Loại lời này sau này không được nói nữa! Mẹ bảo con phải đối xử khách sáo với Vân Gia, con có nghe vào không! Con tưởng không có cô của con coi Vân Gia như con gái ruột mà thương yêu thì chúng ta có thể nhanh như vậy đổi nhà được à? Con hưởng phúc của ai thì phải biết rõ, cả ngày cứ cô của con, cô của con! Không có Vân Gia, cô của con chẳng là gì cả! Con tưởng bà ấy bây giờ lên làm phu nhân giàu có trong nhà có hai ba người giúp việc, tại sao còn mỗi ngày tự mình vào bếp? Cơm bảo mẫu nấu Vân Gia ở đâu mà không ăn được? Bà ấy là muốn Vân Gia nhớ đến sự tốt bụng của bà ấy! Nói con thông minh nhưng con thật là ngốc c.h.ế.t đi được! Con suốt ngày tranh giành với Vân Gia làm gì! Con phải làm bạn tốt với nó! Con xem cậu con trai mà nhà cậu con nuôi kìa, người ta biết điều hiểu chuyện bao nhiêu! Vân Gia đi đâu nó đi đó! Con học hỏi đi!"

Mẹ Trần từ phòng chứa đồ đi ra, vừa đi được hai bước đã thấy Vân Gia đứng ở chỗ cầu thang, nhất thời không biết Vân Gia là vừa từ dưới lầu đi lên hay là chuẩn bị đi xuống lầu.

Mẹ Trần cười nói với Vân Gia:

"Tìm Diệc Đồng à, nó ra ngay đây, dì còn có việc đi xuống trước nhé."

Đi xuống nhìn thấy trong phòng khách đã có người đến, là bạn của Trần Diệc Đồng, bà ấy "ôi" một tiếng nói:

"Đến cả rồi à. Vân Gia à, các con chơi vui vẻ nhé."

Vân Gia nắm c.h.ặ.t t.a.y thầm nghĩ mình đúng là muốn tìm Trần Diệc Đồng.

Mẹ Trần bước chân nhẹ nhàng đi xuống lầu, Trần Diệc Đồng ngay sau đó cũng đi ra nhìn thấy Vân Gia, ánh mắt cô ta đầu tiên là né tránh một chút.

"Sao cậu lại ở đây?"

Vân Gia không trả lời câu hỏi của cô ta chỉ tự mình mở miệng:

"Cậu thật sự rất hợp với đàn piano…"

Ánh mắt Trần Diệc Đồng sững lại, nghĩ rằng cô đã nói chuyện đàn piano với Vân Gia trên mặt không tự chủ được mà lộ ra một tia ý cười.

Mà nụ cười đó dường như là một đóa hoa thủy tiên vội vã nở vào tiết trời tháng Chạp, vừa mới nhú lên đã bị đông cứng trên mặt.

"…bởi vì cái miệng thối của cậu, nếu đi hát thì thật sự quá hôi thối."

Trần Diệc Đồng bị tức đến mức sắc mặt đỏ bừng trong nháy mắt:

"Cậu! Cậu đang nói cái gì vậy! Cậu có tố chất không hả?"

Cô ta tức giận đùng đùng đi về phía Vân Gia.

Vân Gia nhìn chằm chằm vào bóng người ngày càng gần của cô ta, nói:

"Không phải cậu biết sao…"

Người đó đã sắp đi đến trước mặt, bàn tay nắm c.h.ặ.t lúc trước của Vân Gia duỗi ra, ngón tay lại khẽ siết lại. Cô không biết người này vừa mới nói những lời khó nghe về mẹ mình lúc nào, có phải là với bộ dạng này không... Cơn giận khó tiêu cuối cùng vẫn bùng lên.

Trần Diệc Đồng đứng lại trước mặt cô, một bộ dạng muốn lý luận mà cánh tay Vân Gia trực tiếp vung ra ngoài.

Cái tát đó bất ngờ không kịp đề phòng, đ.á.n.h cho Trần Diệc Đồng ngạc nhiên không thôi, mặt nghiêng sang một bên.

"Tôi không phải là công chúa cao quý gì cả."

"Bây giờ cậu chắc là đã hiểu rõ hơn rồi nhỉ."

Vân Gia chỉ tay về phía phòng khách,

"Chỗ đó, muốn đặt đàn piano của tôi đúng không? Nằm mơ đi, đừng nói là cậu mở miệng cậu xin tôi, dù cho cả nhà các cậu có dập đầu đến nát óc trước mặt tôi thì tôi cũng không cho cậu đâu!"

Ngày hôm đó, những người khách đến nhà họ Trần đứng trên cầu thang đều nhìn thấy rõ ràng là Vân Gia ra tay trước. Hai cô gái lập tức lao vào đ.á.n.h nhau, bạn bè của Trần Diệc Đồng cố gắng đi lên can ngăn lại làm cho tình hình càng thêm hỗn loạn.

Lúc Trang Tại đến liền thấy cảnh tượng như vậy.

Cậu đầu tiên là lo lắng gọi một tiếng "Vân Gia" sau đó bước nhanh xông lên trước, đẩy những người đang xem ra, đi đến bên cạnh Vân Gia đang lảo đảo đột nhiên đẩy mạnh Trần Diệc Đồng ra.

Sức của cậu quá lớn, Trần Diệc Đồng và bạn của cô ta đều ngã về phía chiếc tủ phía sau. Cô bạn kia không sao nhưng Trần Diệc Đồng lại bị đập không nhẹ cuối cùng ngã xuống đất.

Người lớn nghe tiếng từ dưới lầu đi lên, Trần Diệc Đồng ngã xuống đất không dậy nổi, khóc lóc mặt mày đẫm nước mắt, cô ta nắm lấy tay phải của mình, nói rất đau.

Cánh tay Trang Tại che chở cho Vân Gia vẫn còn đang kinh hồn chưa định hỏi cô:

"Cậu có bị thương ở đâu không?"

Cô theo bản năng dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c thiếu niên phía sau rụt cổ và vai lại, hơi run rẩy, giống như một chú chim non vừa một mình vượt qua cơn bão.

Vân Gia lắc lắc đầu cô không bị thương.

Nhưng vừa rồi cô suýt nữa đã tưởng mình sẽ ngã xuống cầu thang.

Nếu Trang Tại không đến.

Trang Tại nhìn sang bên kia, Trần Diệc Đồng đang được mọi người vây quanh hỏi han "Thế nào rồi", "Đau ở đâu". Trần Diệc Đồng liên tục nức nở kêu đau, trông có vẻ khá nghiêm trọng. Cậu thu hồi tầm mắt, nhìn vào đôi mắt vẫn còn hoảng loạn của Vân Gia:

"Cậu bị thương rồi."

"Hả?"

Vân Gia phát ra một tiếng không hiểu từ trong mũi.

Cậu không giải thích, mà là nhìn về phía cửa cầu thang. Trần Văn Thanh và Lê Huy lúc này đã lên đến nơi. Họ vốn cũng theo bản năng chạy về phía chỗ đông người muốn hỏi thăm thương thế của Trần Diệc Đồng.

Trang Tại lên tiếng gọi họ lại:

"Chú Lê, dì Trần, Vân Gia không khỏe."

Trần Văn Thanh vừa đi đến gần liền nhìn thấy trên cổ Vân Gia bị cào ra một vết đỏ, đã hơi sưng lên. Bà không kìm được hỏi:

"Gia Gia à, còn chỗ nào nữa không? Còn chỗ nào không khỏe nữa không, có đau ở đâu không, mau nói cho mợ biết."

Vân Gia thực ra không cảm thấy đau ở đâu cả, kể cả vết thương nhỏ trên cổ. Cơ thể phảng phất như bị một cơ chế tê liệt khẩn cấp chiếm lĩnh. Cô ngơ ngác đứng đó mặc cho Trần Văn Thanh như máy quét mà đ.á.n.h giá mình từ trên xuống dưới.

Cô từ từ hồi tưởng lại cuộc đối thoại của hai mẹ con nhà họ Trần, nói những điều tốt đẹp mà mợ đối với cô. Thực ra cô rất rõ ràng, bản thân vốn không phải là một đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời. Chính thân phận là con gái duy nhất của Vân Tùng Lâm đã cho cô quá nhiều hào quang. Những lời khen ngợi, sự cưng chiều của người khác thực ra không có nhiều quan hệ với bản thân cô.

Rõ ràng là vẫn luôn hiểu rõ.

Nhưng vào khoảnh khắc này, một nỗi uất ức chua xót không rõ nguồn gốc không báo trước mà ập đến trong lòng. Cô ngẩng đầu nhìn Trang Tại, đôi mắt ướt đỏ hoe giọng nói nhẹ nhàng nghẹn lại, nước mắt tuôn rơi nói:

"Tôi không khỏe."

Trái tim Trang Tại như bị một sợi dây câu trong suốt mảnh mai siết c.h.ặ.t.

Cậu cảm nhận được một nỗi đau đớn hoàn toàn xa lạ, rõ ràng tách biệt với cơ thể cậu nhưng lại xuyên thấu qua lục phủ ngũ tạng của cậu.

"Tôi biết."

Trang Tại dùng ngón tay cái nhẹ nhàng cẩn thận lau đi giọt nước mắt trước mắt cô, hạ tay xuống lại thấm chút ẩm ướt đó vào vân tay của mình.

--

Vân Gia và Trần Diệc Đồng cùng được đưa đến bệnh viện.

Vân Gia không sao, vết thương trên cổ cũng đã hết sưng chỉ còn lại một vết đỏ.

Trần Văn Thanh không yên tâm ngồi xổm bên cạnh Vân Gia, vì vẻ mặt vô cảm của cô mà lo lắng bất an, nhẹ giọng đề nghị nếu bác sĩ nói là bị thương nhẹ thì chuyện hôm nay không cần nói cho ba mẹ cô biết.

"Cũng được thôi."

Vân Gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Còn bên kia Trần Diệc Đồng thì t.h.ả.m hơn nhiều. Suốt đường đi cô ta đều khóc, khóc như mưa rơi trên hoa lê. Đến bệnh viện khám cấp cứu khoa chấn thương chỉnh hình, bác sĩ nói là bị trật khớp cổ tay.

Mẹ Trần hỏi cô ta tại sao lại xảy ra mâu thuẫn với Vân Gia, cô ta cũng mím môi không nói chỉ nức nở càng dữ dội hơn, càng làm người ta lo lắng.

Mẹ Trần không hiểu được nguyên do liền sốt ruột như lửa đốt nhìn về phía Trần Văn Thanh nói:

"Diệc Đồng xưa nay văn tĩnh, đối xử với ai cũng hòa nhã, tại sao lại như vậy chứ? Chắc chắn là có hiểu lầm gì đó."

Vân Gia lạnh lùng cong môi.

Văn tĩnh mà bịa đặt về mẹ người khác à? Thật là văn tĩnh quá.

Trần Diệc Đồng được ba Trần và y tá đưa đi chụp X-quang, vừa hay đi sượt qua Trang Tại đang đi vào với cốc nước ấm.

Từ nhà họ Trần ra đi vội vàng, áo khoác của Vân Gia bị bỏ lại, đến bệnh viện mới cảm thấy lạnh.

Cốc giấy dùng một lần bốc hơi nóng hổi được đưa đến.

"Cẩn thận nóng, cầm chắc vào."

Vân Gia quay đầu liếc nhìn Trang Tại, sau đó hai tay nhẹ nhàng ôm lấy chiếc cốc cậu đưa. Nhiệt độ truyền qua lớp giấy thô ráp làm ấm lòng bàn tay cô. Tâm trạng cuối cùng cũng có một khoảnh khắc dịu lại. Cô cúi đầu thổi đi làn hơi nóng bốc lên.

Trang Tại hỏi:

"Cậu còn lạnh không?"

Vân Gia vừa định nói chuyện, Lê Huy, người đã đi vòng lại để lấy áo khoác cho Vân Gia bước vào. Vừa vào đã hỏi "Vân Gia không sao chứ", nhận được câu trả lời không sao của Trần Văn Thanh mới hơi yên tâm.

Ông đưa quần áo cho Vân Gia, nói:

"Cậu vừa mới gọi điện cho ba con, bây giờ nếu không sao rồi thì gọi lại cho ba con một tiếng đừng để ông ấy lo lắng."

Vân Gia mặc áo khoác vào đi ra ngoài gọi điện thoại.

Người vừa đi, Trần Văn Thanh liền không nhịn được mà trách cứ Lê Huy:

"Anh đem chuyện hôm nay nói với ba của Gia Gia rồi à? Em vừa mới nói chuyện xong với Gia Gia rồi, nó cũng không sao thì không cần nói với ba mẹ nó đâu, anh nhiều chuyện làm gì?"

"Em tưởng giấu được à? Có sao hay không, phải để Gia Gia tự mình nói với ba nó mới được!" Lê Huy cũng đau đầu, "Đang yên đang lành con bé đi dự sinh nhật, sao lại thành ra thế này?"

Biết được ba của Vân Gia đã biết chuyện, trong lòng mẹ Trần tức khắc cũng thêm lo lắng và băn khoăn, thuận miệng phụ họa:

"Đúng vậy, mấy đứa con gái dù có chút không vui, gây gổ một chút cũng thôi, nghiêm trọng thì có thể nghiêm trọng đến đâu chứ?"

Bà ta xoay ánh mắt, sắc bén nhìn thẳng vào Trang Tại,

"Nhưng cậu! Một thằng con trai lớn, cậu xen vào chuyện của chúng nó làm gì? Cậu xem cậu đẩy con gái tôi kìa! Cánh tay nó…"

Mẹ Trần tỏ vẻ tức giận đến không thở nổi,

"Tay nó là để đàn piano! Cậu không biết nặng nhẹ, sao cậu không biết xấu hổ mà ra tay với con gái chứ? Cậu muốn hủy hoại Diệc Đồng nhà chúng tôi phải không!"

Trần Văn Thanh liếc Trang Tại một cái vội vàng qua an ủi mẹ Trần:

"Đều là trẻ con cả mà."

Lê Huy duỗi tay đặt lên vai chàng thiếu niên trước mặt, người có chiều cao đã không thua kém mình, đưa cậu ra khỏi tầm mắt của mẹ Trần.

Đi đến bên cạnh, câu đầu tiên Lê Huy mở miệng chính là:

"Cháu biết bảo vệ Vân Gia là chuyện tốt."

Trang Tại biết đây không phải là lời khen, còn có vế sau.

Lần đầu tiên cậu gặp Lê Huy là ở công trường Khúc Châu. Nắng nóng gay gắt làm cho những tấm thép, tấm sắt nằm trên mặt đất bốc lên những làn sóng nhiệt cuồn cuộn, không khí gần mặt đất bị bóp méo, mùa hè nóng nực khó chịu. Lê Huy đi đến trước mặt cậu nói mình là người phụ trách công trình. Trang Tại cũng lần đầu tiên được lĩnh giáo cái gì gọi là "thuật nói chuyện" của thế giới người lớn.

Quả nhiên Lê Huy tiếp tục nói:

"Nhưng bảo vệ quá mức thì đối với cháu hay đối với nó đều sẽ không tốt."

"Mẹ của Vân Gia đã lén nhắc nhở chú rồi, mấy đứa trẻ các cháu bây giờ đều lớn sớm, tuổi dậy thì cũng dễ nổi loạn. Bà ấy bảo chú để ý đừng để cháu quá thân thiết với Vân Gia. Cháu biết, đây là có ý gì không?"

Cậu có thói quen xắn ống tay áo khoác lên cánh tay. Nhưng vừa rồi khi cậu đi lấy nước ấm trở về, đã kéo hai bên tay áo xuống hỏi cô còn lạnh không, để khi cô cần có thể nhanh ch.óng nhất cởi áo khoác ra cho cô.

Vân Gia không cần dùng áo khoác của cậu.

Lúc này chính cậu lại phải cảm ơn đoạn tay áo được buông xuống này, có thể để cậu khi nắm c.h.ặ.t t.a.y chịu đựng, không bị bất kỳ ai phát hiện gân xanh nổi lên trên cánh tay.

Trên mặt cậu vẫn bình tĩnh, chấp nhận ánh mắt dò xét đầy nghi ngờ của một người lớn bình tĩnh nói:

"Biết ạ."

Lê Huy yên tâm thở phào nhẹ nhõm vui mừng vỗ vỗ vai cậu:

"Cháu là một hạt giống tốt có đầu óc. Lần đầu tiên gặp cháu ở công trường Khúc Châu, chú đã nhìn ra rồi, mười mấy tuổi có thể bình tĩnh như vậy là rất hiếm thấy. Hãy trân trọng năng lực của mình cũng phải biết rõ giới hạn của mình ở đâu. Trở thành bạn bè với Vân Gia, đối với cháu tuyệt đối có lợi, nhưng chính cháu phải có chừng mực."

Lúc Vân Gia nói chuyện điện thoại xong với Vân Tùng Lâm bước vào, bên trong đã thiếu một người.

"Trang Tại đâu rồi?"

Lê Huy nói:

"Nhiều người ở bệnh viện cũng vô ích, hơn nữa mẹ của Diệc Đồng đang có chút bức xúc, cậu bảo nó tự bắt xe về trước rồi."

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng trong bệnh viện dường như càng nồng hơn, thật khó ngửi.

Vân Gia bưng lên cốc nước mà Trang Tại vừa mới rót cho cô. Hơi nóng đã tan biến trong lúc không ai hỏi han đã gần lạnh.

Lê Huy thấy cô mày không vui nhíu lại cũng không nói lời nào. Ông đi đến, cười nhận lấy chiếc cốc nói:

"Cậu rót cho con một cốc nóng khác nhé."

Vân Gia tránh tay ra, nói không cần lẩm bẩm:

"Trang Tại về sao không nói với con một tiếng?"

Cô cũng không muốn ở lại đây nữa.

"Không phải vừa nãy con đang gọi điện thoại cho ba con sao? Nó liền đi trước rồi."

Lê Huy nói.

"Nhưng con ở ngay cửa, cậu ấy vừa ra ngoài là sẽ thấy con ở chỗ lan can, sao cậu ấy không gọi tôi một tiếng, ít nhất cũng nói cho con biết một tiếng là cậu ấy muốn về trước."

Lê Huy hỏi cô có phải còn có chuyện gì muốn tìm Trang Tại không.

Ngón tay Vân Gia lướt trên vành cốc nước lạnh, giọng thấp thấp nói không có.

Chỉ là cảm thấy có chút kỳ lạ.

Vốn dĩ vào bệnh viện cô đã không có sắc mặt tốt nhưng vào khoảnh khắc này, Vân Gia mới cảm thấy như không muốn ở lại đây một khắc nào nữa.

Lúc này Trần Diệc Đồng với đôi mắt đẫm lệ và cánh tay bị thương, vẻ mặt yếu đuối đáng thương đã trở lại.

Mẹ Trần, người mà cậu cô vừa mới nói là "đang bức xúc" lúc này lại không nhìn ra được cảm xúc gì. Bà ta cười tươi nói với Vân Gia:

"Diệc Đồng là do Trang Tại vô ý đẩy ngã, hai đứa con gái các con cũng không có chuyện gì lớn. Chuyện hôm nay cứ cho qua đi, ai cũng đừng để trong lòng, sau này vẫn là bạn học tốt được không?"

"Không được!"

Ai thèm cho qua rồi làm bạn tốt với cô ta.

Vân Gia nói mình phải về và không đợi bất kỳ ai đồng ý hay phản ứng, liền chạy ra ngoài.

--

Hết chương 15.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 15: Chương 15: Đánh Nhau Vào Viện | MonkeyD