Trang Giấy Trống - Chương 92: Biết Được Sự Thật

Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:10

“Đây là món quà cô chuẩn bị tặng anh ta vào sinh nhật trước đó nhưng sau này quan hệ của hai người không tốt, tôi bảo cô không muốn tặng nữa cho nên đồ để lại chỗ tôi. Nếu anh ta muốn thì có thể mua lại từ chỗ tôi.”

Vân Gia chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn cứng, giọng nói cũng theo đó mà nhỏ đi.

“Anh ấy muốn?”

Văn Trác Nguyên nơm nớp để ý sắc mặt Vân Gia, “Ừ” một tiếng.

“Anh nói đây là đồng hồ giả tôi tặng anh ấy, sau đó anh ấy chấp nhận?” Vân Gia cười khẽ một tiếng đầy vẻ hoang đường, “Tại sao tôi lại muốn tặng đồng hồ giả cho anh ấy chứ? Chuyện này cũng cần giải thích với anh ấy chứ? Lý do là gì?”

“Lúc đó hai người có chút mâu thuẫn, tặng đồng hồ giả đương nhiên cũng không có ý gì khác. Khi đó, người như anh ta……” Văn Trác Nguyên hạ giọng, “Vốn dĩ cũng chỉ xứng với loại đồng hồ này thôi.”

Văn Trác Nguyên Liếc nhìn phản ứng của Vân Gia vội giải thích thêm,

“Tôi thấy anh ta cũng chẳng có vẻ gì là tức giận cả. Lúc đó trên người anh ta không đủ tiền, còn phải đi cây ATM gần đó rút một nghìn rưỡi. Trên đường đi ATM tôi vốn cũng hơi hối hận, trước đó nghe nói anh ta từ quê lên điều kiện không tốt, nhưng trong thẻ anh ta có mấy trăm nghìn tệ lận, anh ta căn bản chẳng thiếu chút tiền ấy!”

Văn Trác Nguyên càng nói càng thấy mình có lý.

Sự nhẫn nại của Vân Gia theo từng câu nói của hắn đã chạm đến giới hạn. Cô bưng cốc cà phê trên bàn lên tạt thẳng vào mặt hắn.

“Đó là tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n lao động của ba anh ấy! Anh dùng danh nghĩa của tôi lừa anh ấy mua một chiếc đồng hồ giả, sao anh dám nói anh không hối hận? Anh nên hối hận đến mức bây giờ lao ra đường để xe đ.â.m c.h.ế.t đi!”

Cơn giận cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nếu không phải xung quanh ngoài Từ Thi Di còn có một bàn khách khác đang nhìn sang vì tiếng động đổ vỡ thì Vân Gia cảm thấy mình còn có thể làm ra hành động mất kiểm soát hơn nữa.

Bị tạt cà phê đầy người làm Văn Trác Nguyên cũng hoảng loạn không thôi, vừa điên cuồng rút giấy lau người vừa phẫn nộ nói:

“Cô giận cái gì chứ? Đại tiểu thư! Chuyện này tôi đã trực tiếp nói rõ với Trang Tại rồi. Anh ta giờ làm ăn tốt như vậy, căn bản chẳng để bụng chuyện cỏn con này đâu, anh ta bình thản lắm. Làm ơn, cô muốn ra mặt thay người ta thì cũng hỏi thăm một chút có được không? Nếu không được nữa thì tôi trả lại tiền cho anh ta được chưa? Tôi trả gấp đôi!”

Vân Gia bị tin tức mới làm cho sững sờ hai giây.

“Anh đã nói chuyện trực tiếp với Trang Tại? Anh nói cho anh ấy biết chiếc đồng hồ giả đó không phải do tôi tặng?”

“Đúng vậy!”

“Khi nào?”

“Khoảng hai tháng trước.”

Vân Gia lạnh lùng nhìn chằm chằm người đối diện.

Văn Trác Nguyên nuốt nước bọt, mở điện thoại xem lại một chút nói chính xác:

“Ngày cuối cùng của tháng mười. Hôm đó anh ta giúp vị hôn phu của Từ Thi Di liên lạc với tôi, tại một quán trà sau quảng trường Hối Kim. Tôi thuận miệng nói cho anh ta biết.”

Giọng hắn cao lên vì sốt ruột,

“Anh ta thật sự chẳng có phản ứng gì cả! Chuyện từ đời nào rồi, đã qua lâu rồi!”

Vân Gia cười lạnh:

“Cho nên anh cảm thấy Trang Tại không so đo nghĩa là mọi chuyện đã qua? Anh lừa gạt, lấy danh nghĩa của tôi để sỉ nhục anh ấy trong quá khứ cũng không cần phải trả bất kỳ cái giá nào đúng không?”

Người còn chưa lau khô, Văn Trác Nguyên ngừng động tác, ánh mắt sợ hãi nhìn Vân Gia:

“Nếu không thì cô còn muốn thế nào?”

“Rồi anh sẽ biết.” Vân Gia đứng dậy, “Nhớ đền tiền phí vệ sinh cho quán cà phê. Còn về việc bồi thường tiền cho Trang Tại thì không cần đâu, chút tiền đó anh giữ lại mà tiêu. Dù sao cơ hội kiếm tiền sau này của anh chắc cũng không còn nhiều nữa đâu, hãy trân trọng đi.”

Vân Gia không thèm để ý đến tiếng gọi phía sau mà đi thẳng ra cửa.

Sắp đến chạng vạng, sau một ngày tuyết rơi âm u, phía tây chân trời hiếm hoi lộ ra chút ánh cam ấm áp của hoàng hôn.

Vân Gia ngồi vào trong xe của mình, một tia nắng xuyên qua kính chắn gió chiếu vào. Cô ngồi tĩnh lặng, cầm điện thoại lướt xem lịch sử trò chuyện với Trang Tại.

Lật từng trang lên trên, thực sự quá nhiều.

Cô có chút không đợi được, dứt khoát bấm vào phần chọn ngày lịch sử, chọn ngày cuối cùng của tháng mười.

Giao diện chuyển đến dòng tin nhắn đầu tiên sau khi kết bạn WeChat.

Tôi đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu trò chuyện.

Đó là ngày Trang Tại lần đầu tiên đến biệt thự thú cưng.

Ngày hôm đó Trang Tại gọi điện cho cô nhưng lại không nói gì, chỉ gọi tên cô hai lần ở đầu dây bên kia, giọng nói lộ ra vẻ suy sụp vô tận giống như một chú cún con không ai cần.

Mũi Vân Gia bỗng cay cay.

Ngón tay ấn vào dấu cộng bên cạnh khung chat, Vân Gia gọi cuộc gọi thoại.

Bên kia bắt máy rất nhanh, nhanh đến mức Vân Gia còn nghe được tiếng anh dặn dò trước khi rời khỏi cuộc họp, là tiếng Anh. Giọng anh nói tiếng Anh không giống lắm với khi nói tiếng Trung, giọng mũi hơi nặng nên nghe trầm thấp và từ tính hơn một chút.

Khi chuyển sang nói tiếng Trung với cô, anh khôi phục vẻ thanh lãnh kiềm chế.

“Có chuyện gì không?”

Người vội vàng gọi điện thoại là cô nhưng vừa nghe thấy giọng Trang Tại lại không nói nên lời cũng là cô.

Bình thường cô gần như không bao giờ gọi điện trong giờ làm việc mà không báo trước, hai người nhắn tin trò chuyện nhiều hơn và thường xuyên hơn.

Cô vội như vậy, có lẽ anh cũng tưởng cô có việc gấp gì đó cho nên ngay cả bắt máy cũng không do dự một giây.

“Không có việc gì.” Giọng Vân Gia trầm thấp, “Bây giờ anh có bận lắm không?”

“Cũng bình thường, họp hơi lâu, vừa hay giờ nghỉ ngơi một chút.”

“Gọi điện thoại cũng được tính là nghỉ ngơi sao?”

“Gọi điện cho em thì tính.”

Bỗng nhiên, anh hỏi:

“Hôm nay em ở bên Cùng Mậu à? Trưa ăn gì rồi?”

Gần đó không có nhà hàng Trung Quốc nào đặc biệt ngon, có một quán đồ Thái được đ.á.n.h giá tốt nhưng Vân Gia lại không thích đồ chua lắm.

“Ăn ở nhà chị họ dưới lầu.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Rõ ràng gọi điện cho anh với tâm trạng nặng nề nhưng giờ phút này nghe giọng điệu như trút được gánh nặng của anh, Vân Gia lại nhanh ch.óng bật cười:

“Làm gì thế, anh không ở đây chẳng lẽ em để mình c.h.ế.t đói à?”

Trang Tại vừa buồn cười vừa dịu dàng vạch trần:

“Nhưng em từ nhỏ chẳng phải là kiểu người không có đồ ăn hợp khẩu vị thì thà nhịn đói cũng không ăn sao?”

Vân Gia lý luận hùng hồn:

“Đó gọi là thà thiếu chứ không ẩu!”

“Đúng vậy, rất tốt, là một phẩm chất vô cùng tốt đẹp.”

Giọng anh thanh đạm, ngay cả dỗ dành người ta cũng không nghe ra mùi vị ngọt ngào.

Vân Gia nghe xong lại cảm thấy trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, sao lại có người ngốc thế này, dỗ dành người ta không biết, than khổ cũng không biết!

Vừa rồi ngồi ở quán cà phê nghe những lời đó, cô vừa đau lòng cho anh vừa thắt lòng hồi tưởng lại rất nhiều khoảng thời gian họ lướt qua nhau trước đây. Khi anh trầm mặc không nói, khi anh ẩn nhẫn kiềm chế, liệu có ai để ý đến anh và đau lòng cho anh không?

Cô thậm chí còn nghĩ vẫn vơ, giá như hồi đi học anh từng có bạn gái thì tốt biết mấy. Cô gái anh thích chắc hẳn đều rất tốt, anh cũng sẽ đối xử với bạn gái rất dịu dàng chu đáo.

Như vậy sẽ có người ở bên cạnh anh.

Có lẽ đối với một cô gái khác, anh sẽ dễ dàng kể ra nguồn gốc của chiếc đồng hồ giả kia hơn. Cô gái đó sẽ ôm anh, an ủi anh, anh cũng sẽ dễ dàng giải tỏa được những áp lực và nỗi bẽ bàng thời niên thiếu.

Trong đầu cô như đang trải qua một cơn sốt cao đến muộn màng, thời gian và sự việc đều rối tung cả lên. Cô chỉ mải suy nghĩ lung tung như người vô tình lạc vào mê cung, con đường sai lầm nào cũng liều mạng xông vào đi thử, bất chấp tất cả chỉ muốn tìm cho anh một đáp án tối ưu nhất cho mười năm qua.

Muốn anh không cô đơn, không chịu khổ, ánh mặt trời rực rỡ, con đường phía trước bằng phẳng.

“Hồi đại học sao anh không yêu đương? Bạn cùng phòng tên Lư Gia Trạm của anh chẳng phải bảo đã giới thiệu cho anh không ít cô gái sao?”

Trang Tại có chút ngạc nhiên:

“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

Dừng lại hai giây lại hỏi,

“Có phải em nhìn thấy cái gì ở nhà anh không?”

Vân Gia nắm c.h.ặ.t chiếc đồng hồ trong tay, sự chú ý tập trung vào vết xước mới xuất hiện trên đó cách đây không lâu nhàn nhạt nói:

“Không phải, chỉ tiện miệng hỏi chút thôi.”

Vừa dứt lời, ký ức trong đầu Vân Gia lóe lên, cô biết trước câu trả lời. Lần đó ở Khúc Châu, Lư Gia Trạm cũng đã nói rồi: Trang Tại đại học rất bận nên không rảnh yêu đương.

Nhưng trong điện thoại, Trang Tại lại không đưa ra câu trả lời này.

Im lặng vài giây, trong ống nghe truyền đến giọng nói bình thản bằng tiếng Trung của anh:

“Anh không có cách nào thích người khác được.”

Mắt Vân Gia cay xè, một giọt nước mắt vẫn luôn kìm nén rơi xuống rớt trên chiếc đồng hồ bị sứt mẻ. Cổ họng cô nghẹn lại, vừa định nói gì đó thì bên kia đã có người đến giục Trang Tại.

Anh trả lời người đó bằng tiếng Anh trước, sau đó nói với Vân Gia:

“Lát nữa anh gọi lại cho em được không?”

Vân Gia đồng ý, bảo anh đi làm việc trước.

Khi gọi điện cho anh, cô nắm c.h.ặ.t chiếc đồng hồ giả này rất muốn hỏi anh một câu: Lần đó trong phòng để quần áo, anh nói mình từng đeo chiếc đồng hồ này vài lần, vậy anh đã đeo chiếc đồng hồ mượn danh nghĩa cô tặng để sỉ nhục anh với tâm trạng thế nào?

Lúc này cuộc gọi kết thúc, câu hỏi chưa kịp hỏi cũng không có câu trả lời nhưng Vân Gia lại cảm thấy cũng không quan trọng nữa.

Vì cô đã có quyết định rồi.

Lúc này Từ Thi Di đội gió lạnh lên xe, oán trách Văn Trác Nguyên đúng là làm màu xuyên tâm trái đất, có cần để ý hình tượng thế không, chút cà phê mà rửa ráy cả buổi hại cô ấy cũng không dám ra trước.

“Bảo bối, cậu chờ lâu chưa?”

“Cũng bình thường.”

Vừa nãy Từ Thi Di ngồi không xa cũng nghe được loáng thoáng. Trước kia bộ lọc quá dày, chỉ cảm thấy Văn Trác Nguyên tài năng không gặp thời cộng thêm thù người giàu nên mới có chút hành vi cực đoan. Giờ bộ lọc vỡ nát, mới phát hiện ra tên này vừa bất tài cũng chẳng phải thù giàu gì mà phẩm chất tồi tệ đến mức không nói nên lời.

“Bao nhiêu năm nay ra sức lăng xê như vậy mà không nổi, quả nhiên là có nguyên nhân! Bảo bối, chúng ta tiếp theo làm gì đây?”

Vân Gia khởi động xe, đạp chân ga:

“Đến trung tâm thương mại.”

“Hả? Công ty quản lý của hắn ở ngay gần đây, không đến thẳng công ty hắn cho hắn một bài học sao?”

Vân Gia nói:

“Cái đó không vội, đi mua đồng hồ trước đã.”

Vì chiếc đồng hồ là mẫu cũ từ nhiều năm trước, lại không phải mẫu hot nên cửa hàng không có sẵn. Vân Gia hỏi thời gian điều hàng, nếu không có gì bất ngờ thì vẫn có thể kịp lấy trước khi Trang Tại đi công tác về.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Trang Tại lại về sớm hơn dự kiến.

Đúng lúc đó Vân Gia đang ăn vận lộng lẫy tham dự buổi tiệc từ thiện tối do bác gái hai tổ chức để mở rộng vòng tròn xã giao trong nước. Cô khoác tay ba, sắm vai cô con gái ngoan ngoãn hiểu biết lễ nghĩa.

Sau một hồi chào hỏi xã giao tập trung khi mới vào tiệc, khách khứa tản ra trò chuyện riêng. Hai cha con xuất hiện là tâm điểm nhưng lại tránh vị trí trung tâm, vừa nhàn nhã nâng ly đáp lại lời chào từ xa của người khác vừa nói chuyện phiếm bằng giọng thấp.

Bầu không khí nhẹ nhàng, Vân Gia nói chuyện cũng tinh nghịch hơn.

Vân Tùng Lâm giả vờ tức giận, nói cô biết rõ ba mẹ đang lo lắng chuyện hôn nhân của cô mà cô yêu đương với đồng nghiệp cũng không báo cho gia đình một tiếng.

Vân Gia nói:

“Ba dạy mà, việc lớn muốn thành phải giữ bí mật.”

“Giỏi lắm, ba dạy con chiêu này để con dùng đối phó với ba à, ba đúng là nuôi được chiếc áo bông nhỏ tri kỷ quá cơ.”

Ba biết tin từ chỗ Thường Quốc Đống, Vân Gia không ngạc nhiên mà chỉ lo lắng một chuyện đó là sợ vị chú Thường này thêm mắm dặm muối nói xấu Trang Tại.

Cô lại lôi bài học cũ của ông bố già ra tiêm phòng trước.

“Mọi việc không có gì là tuyệt đối, cái này cũng là ba nói mà, không thể tin vào lời nói của một phía đâu nhé!”

“Đúng là không thể nghe lời nói từ một phía.”

Vân Tùng Lâm nương theo lời con gái, cảm thán,

“Chú Thường của con cứ khen Trang Tại hết lời, thật là kỳ lạ quá thể.”

“Nói tốt cho Trang Tại ạ?”

Vân Gia không ngờ tới điều này nhưng chợt nhớ đến cuộc điện thoại của Lê Dương vào ngày đi mua đồng hồ.

Lê Dương hỏi có phải dượng bên kia đã tỏ thái độ, khá hài lòng với Trang Tại cho nên công việc của Trang Tại sắp có biến động hay không. Vân Gia bảo anh ta đang suy nghĩ linh tinh gì thế. Lúc đó Lê Dương nói vì dự án bảo tàng văn hóa ở Khúc Châu bỗng nhiên thêm một người vào, là cháu trai của Thường Quốc Đống. Lê Dương suy đoán theo tư duy cân bằng quyền lực, nếu cất nhắc Trang Tại thì cũng phải cho bên kia chút lợi lộc, ngoài mặt công bằng mới không có trở ngại.

Giờ phút này Vân Gia nghĩ lại, hình như căn bản không phải như Lê Dương đoán, ít nhất Trang Tại và Thường Quốc Đống cũng không đối đầu gay gắt đến thế.

Nhưng cụ thể bên nào nhượng bộ thì cũng không rõ lắm.

Thường Quốc Đống vì cô mà kiêng dè Trang Tại sao? Là do bữa tiệc tối hôm đó cô bênh vực người của mình có hiệu quả ư?

--

Hết chương 92.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.