Trang Giấy Trống - Chương 91: Tìm Hiểu Sự Thật
Cập nhật lúc: 08/04/2026 02:09
“Gia Gia! Hồi cấp ba cậu có từng xích mích với Trang Tại không nhỉ! Cậu còn nhớ không? Hình như là lúc tớ hỏi cậu sao cuối tuần nào cũng không đến nhà cậu của cậu, cậu bảo không muốn nhìn thấy Trang Tại, là vì chuyện gì thế?”
Nguyên nhân chi tiết thì Từ Thi Di không nhớ rõ.
Vân Gia thì cả đời cũng không thể nào quên.
“… Dù sao hình như là cậu muốn giúp Trang Tại nhưng lúc đó hình như Trang Tại có chút không biết điều thì phải?” Từ Thi Di nói không chắc chắn, “Sau đó, lúc ấy tớ còn đang yêu đương với Văn Trác Nguyên, tớ nhớ hắn ta đề nghị bảo cậu tặng Trang Tại một chiếc đồng hồ nhái, đợi Trang Tại đeo đến trường thì sẽ đi làm nhục anh ấy, để cho cậu xả giận gì đó. Sau đó hắn bảo tớ đi nói với cậu nhưng cậu từ chối. Cậu nói chỉ là hơi không vui thôi cũng không phải kiểu trách móc Trang Tại lắm nên không cần phải trút giận kiểu này.”
“Tặng đồng hồ nhái?”
Biểu cảm Vân Gia cứng đờ, đại não rơi vào khoảng trống sau cơn kinh ngạc mà suy tư không có kết quả,
“Có chuyện này sao? Sao tớ không có chút ấn tượng nào vậy?”
Từ Thi Di nghĩ nghĩ nói:
“Hình như… tớ chỉ mới đề cập đến ý tưởng muốn giúp cậu xả giận thôi còn chưa nói cụ thể thì cậu đã từ chối rồi.”
“Cậu chắc chắn là tớ đã từ chối chứ?” Vân Gia đột nhiên hỏi, “Chiếc đồng hồ nhái này không được tặng đi chứ?”
“Không có mà.” Từ Thi Di lắc đầu, “Tớ đã nói với Văn Trác Nguyên là cậu không cần, hơn nữa nếu cậu tự mình tặng thì sao cậu có thể không nhớ được, đúng không?”
Trong đầu Vân Gia hiện lên hình ảnh chiếc đồng hồ trong phòng để quần áo của Trang Tại, chiếc đồng hồ không hợp với anh chút nào nhưng lại được anh đối xử đặc biệt.
Anh nói đó là đồ giả.
Anh đã từng đeo nhưng sau này biết là đồ giả cũng không nỡ vứt đi.
Cô còn từng tò mò nguyên nhân gì khiến anh trân trọng nó đến thế.
Anh làm sao biết được? Có người làm anh bẽ mặt sao?
Vân Gia nhìn Từ Thi Di:
“Cậu chắc chắn chuyện này đã kết thúc ngay khi tớ từ chối chứ?”
“Đương nhiên rồi, cậu đã từ chối thì cái đồng hồ giả này căn bản không tồn tại.”
Nếu nó tồn tại thì sao?
Cô có xúc động muốn chạy vào phòng để quần áo lấy chiếc đồng hồ kia ra cho Từ Thi Di xem nhưng lý trí mách bảo cô rằng Từ Thi Di căn bản không xác nhận được.
“Cậu còn giữ phương thức liên lạc của Văn Trác Nguyên không?”
Chủ đề thay đổi đột ngột khiến Từ Thi Di sững sờ, xua tay liên tục như lên dây cót:
“Không có không có! Cậu tin tớ đi, tớ đã thề tuyệt đối sẽ không có bất kỳ liên hệ nào với tên này nữa, Mọi chuyện đã qua, tất cả hướng về phía trước sống tốt cuộc sống của mình, tuyệt đối không quay đầu lại.”
Nói xong một tràng đầy quyết tâm, Từ Thi Di chỉ thiếu nước giơ ba ngón tay lên thề lại lần nữa lại nghe Vân Gia hỏi:
“Vậy bây giờ cậu còn liên lạc được với hắn ta không? Có thể hẹn hắn ta ra ngoài không?”
Vẻ mặt Từ Thi Di như sợ hãi vì bị ép ngoại tình, giọng nói cũng run rẩy theo:
“Ai cơ? Liên, liên hệ với ai?”
“Bạn trai cũ của cậu.”
“Văn Trác Nguyên?”
“Chứ không thì cậu còn bạn trai cũ nào khác à?”
“Không có…” Từ Thi Di lí nhí, “Liên hệ với hắn làm gì chứ? Hắn đâu phải người tốt gì.”
Vân Gia cảm thấy vô cùng may mắn, chỉ muốn đặt ngay một lá cờ thưởng. Cô bạn thân cuối cùng đầu óc cũng trở lại bình thường nhận thức rõ ràng, biết người yêu cũ của mình là một đống rác.
Nhưng bây giờ không phải lúc so đo những chuyện này.
“Tớ biết hắn chẳng phải thứ tốt lành gì, chỉ là bây giờ tớ muốn xác nhận với hắn một chuyện.”
Muốn biết kẻ này có thể ghê tởm đến mức độ nào.
Từ Thi Di ngập ngừng hỏi:
“Vậy bây giờ tớ đi liên hệ Văn Trác Nguyên?”
Vân Gia đính chính:
“Là giúp tớ liên hệ, cậu có cách liên lạc là được, tớ sẽ gọi.”
“Vậy không liên quan gì đến tớ nhé? Nếu chuyện này bị Phó Tuyết Dung biết thì cậu phải làm chứng giúp tớ đấy. Tớ vào danh sách đen tìm một chút.”
“Không liên quan đến cậu! Tìm nhanh lên.”
Từ Thi Di tìm được số liên lạc:
“Thế cậu tìm hắn làm gì?”
“Lát nữa cậu sẽ biết.”
Vân Gia nhận được một dãy số điện thoại, không chút do dự bấm gọi.
Chắc đây là số riêng tư, bên kia bắt máy rất nhanh.
Văn Trác Nguyên lười biếng hỏi:
“Ai đấy?”
“Vân Gia, cùng trường cấp ba, anh còn nhớ chứ?”
“Nhớ chứ, Vân Gia, đại tiểu thư họ Vân tôi đương nhiên nhớ rồi.”
Văn Trác Nguyên vừa ngạc nhiên vừa không ngạc nhiên.
Sau khi vào giới giải trí, hắn vẫn đam mê xã giao mở rộng quan hệ, thành tích thực lực chẳng có gì khởi sắc nhưng thủ đoạn lăn lộn trong giới thì ngày càng cao tay. Thường xuyên có mấy cô bạch phú mỹ gọi điện rủ hắn đi bar đi hát, dù sao hắn cũng được coi là ngôi sao lại biết ăn nói, có thể làm nở mày nở mặt.
Nhưng đại tiểu thư đẳng cấp như Vân Gia thì đúng là chưa từng có.
Vân Gia hỏi:
“Anh đang ở đâu?”
“Đại tiểu thư, tôi bận lắm. Cô vừa vào đã hỏi dồn dập thế là muốn tôi biến ra một phân thân cho cô à? Hửm?”
Nhiều năm không gặp, cái giọng điệu tự cho mình là vạn người mê quen thuộc này, cùng với sự dầu mỡ không có chút chừng mực khi tiếp xúc với người khác phái, Vân Gia chẳng lạ lẫm chút nào. Chỉ qua điện thoại thôi cũng thấy buồn nôn như gặp trực tiếp.
Vân Gia cau mày trầm giọng nói:
“Anh không nghĩ là tôi đang hẹn gặp anh đấy chứ?”
Bên kia vẫn giữ vẻ thong dong nhẹ nhàng:
“Nếu không thì sao? Cô gọi cuộc điện thoại này chắc chắn là có việc muốn tìm tôi rồi?”
“Tôi hiện tại là đang ra lệnh cho anh.” Giọng Vân Gia không nhanh không chậm cũng chẳng có chút cảm xúc nào, “Đương nhiên, có lẽ hôm nay anh sẽ không rảnh.”
Bên kia định nói vào việc chính.
“Chiều nay quả thực tôi có một sự kiện…”
Vân Gia ngắt lời hắn:
“Nếu anh bận như vậy, hôm nay không rảnh thì để tôi giúp anh. Anh hãy sắp xếp thời gian hôm nay ra và không chỉ hôm nay, ngày mai, ngày kia, mỗi ngày sau này, anh đều sẽ rất rảnh rỗi, cũng không cần phải đi tham gia bất kỳ sự kiện nào nữa.”
Trong điện thoại, Văn Trác Nguyên cười lạnh một tiếng:
“Đây là thái độ mời người của đại tiểu thư các người đấy à?”
“Đây là năng lực mời người của tôi.” Vân Gia nhấn mạnh, “Cũng như thái độ mời anh.”
Điểm tâm ngọt đã làm xong nhưng giờ phút này Vân Gia không còn tâm trạng thưởng thức liền kéo Từ Thi Di ra cửa. Trên đường cô kể sơ qua suy đoán của mình. Tuy rằng lúc đó cô đã thông qua Từ Thi Di từ chối đề nghị này nhưng cô nghi ngờ Văn Trác Nguyên vẫn đưa chiếc đồng hồ giả đó cho Trang Tại.
Bởi vì hiểu rõ tính cách của bạn trai cũ, nếu Vân Gia đã từ chối, Văn Trác Nguyên tuyệt đối sẽ không làm chuyện tốn công vô ích này nữa.
Từ Thi Di chỉ có một suy đoán:
“Hắn lừa tiền của Trang Tại sao? Nói là đồ thật, sau đó giảm giá bán cho Trang Tại?”
Nghĩ lại một chút lại thấy không hợp lý,
“Nhưng mà… hồi cấp ba, Trang Tại không giống người sẽ mua loại đồng hồ này. Hơn nữa quan hệ giữa anh ấy và Văn Trác Nguyên lại chẳng ra gì, tập luyện cho lễ kỷ niệm thành lập trường còn từng xảy ra xung đột. Sao Trang Tại lại tin tưởng Văn Trác Nguyên và chấp nhận đồ của hắn chứ?”
Vân Gia điều khiển xe nhưng giờ phút này lại không cách nào điều khiển cảm xúc của chính mình. Ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm con số đếm ngược màu đỏ phía trước, tốc độ không giảm. Ngay khoảnh khắc đèn vàng chuyển sang xanh, cô đạp ga lao qua ngã tư.
“Cho nên tớ mới muốn gặp hắn.”
Văn Trác Nguyên nhất định đã làm gì đó khiến Trang Tại tin tưởng.
Trang Tại vừa cảm thấy quá khứ của mình thật ngốc nghếch lại vừa luyến tiếc chiếc đồng hồ giả kia, nhất định phải có nguyên nhân.
Địa điểm gặp mặt được định tại một quán cà phê gần công ty quản lý của Văn Trác Nguyên.
Từ Thi Di nói mình không tiện lộ mặt nên ngồi vào một góc khuất.
Vân Gia để trống vị trí đối diện mình cho Văn Trác Nguyên. Từ góc nhìn ở vị trí này, gần như không thể phát hiện ra Từ Thi Di.
Sự việc liên quan đến con đường ngôi sao trong tương lai nên Văn Trác Nguyên cũng không dám lơ là, gần như lập tức từ nhà đến ngay, Vân Gia không phải đợi lâu.
Nhưng vài phút này đối với Vân Gia đã đủ dài, đủ để cô sắp xếp lại thông tin hiện có, từ đó suy đoán hợp lý nguyên nhân Trang Tại nhận chiếc đồng hồ kia.
Văn Trác Nguyên lấy danh nghĩa của mình tặng cho Trang Tại sao?
Nhưng việc này đối với Văn Trác Nguyên là hoàn toàn tốn công vô ích.
Hơn nữa buổi sáng sau đêm đầu tiên ngủ lại, cô hoàn toàn không biết gì mà giơ chiếc đồng hồ đó lên hỏi Trang Tại lý do, phản ứng của anh lúc đó… Dường như không chỉ biết đồng hồ là giả mà còn không có bất kỳ phản ứng nào liên quan đến việc chiếc đồng hồ đó có dính dáng đến cô.
Anh dường như chỉ bình tĩnh và luyến tiếc chấp nhận nó.
Văn Trác Nguyên ăn mặc kín đáo, kính râm, mũ, khẩu trang đeo đầy đủ như sợ người qua đường không nhận ra đây là nhân vật có thân phận đang bí mật ra ngoài. Ngồi xuống trước mặt Vân Gia, hắn mới tháo mấy thứ này ra rồi lười biếng bất mãn hỏi Vân Gia có việc gì.
“Loại người thượng đẳng các người, dùng đặc quyền bắt nạt người khác thuận tay lắm nhỉ?”
“Vậy còn anh?”
Vân Gia cố ý nói những lời khó nghe, lôi hết những từ ngữ cay nghiệt tám trăm năm không dùng đến ra,
“Loại người như anh cứ chen chúc muốn làm người thượng đẳng nhưng mãi vẫn không thoát kiếp hạ đẳng, không có đặc quyền thì dùng cái gì bắt nạt người khác đây? Lừa gạt hãm hại sao?”
Văn Trác Nguyên nhìn có vẻ cợt nhả nhưng thực chất nóng nảy dễ giận, điểm này Vân Gia biết từ sớm.
Bao nhiêu năm rồi hắn vẫn chẳng thay đổi gì.
Dứt lời, sắc mặt người đối diện lập tức khó coi.
Vân Gia vẻ mặt lạnh lùng, không bị ảnh hưởng nói tiếp:
“Tôi nhắc anh tốt nhất nên kiềm chế cảm xúc một chút, bởi vì tâm trạng tôi hiện tại cũng không tốt. Anh biết đấy…”
Vân Gia nhếch miệng cười nhưng ánh mắt không cười, dừng lại hai giây,
“Dùng đặc quyền bắt nạt người khác thuận tay lắm, đặc biệt là với loại người như anh.”
“Cho nên anh tốt nhất hãy dùng sự cẩn trọng khi đối đãi với kim chủ để trả lời thành thật từng câu hỏi của tôi sau đây. Bởi vì tất cả các kim chủ của anh, tôi đều có thể trở thành kim chủ của bọn họ.”
Vân Gia trực tiếp phớt lờ sự thay đổi biểu cảm đặc sắc của người đối diện, từ giận dữ vì cảm thấy bị sỉ nhục chuyển sang nhẫn nhịn không nói một lời.
“Chiếc đồng hồ này anh nhận ra không?”
Vân Gia không đặt đồng hồ lên bàn, chỉ cầm trên tay. Khi đối phương định đưa tay nhận lấy xem thì cô kịp thời thu tay về, sợ bị hắn chạm vào.
“Đừng chạm vào, trả lời là được.”
Văn Trác Nguyên thu tay về:
“Nhận ra, dòng Big Bang của Hublot, sao thế?”
“Xem ra anh thực sự hiểu về đồng hồ.” Vân Gia gật đầu biên độ nhỏ, châm chọc, “Cái này là giả, anh chắc càng hiểu rõ hơn.”
“Ý cô là sao? Cái gì giả?”
Vân Gia không trả lời câu hỏi của hắn, trực tiếp hỏi:
“Hồi cấp ba anh có bán đồng hồ giả cho bạn học trong trường không?”
Văn Trác Nguyên nuốt nước bọt không nói gì.
Vân Gia không để ý mà hỏi tiếp:
“Từ Thi Di nói, anh từng bảo cậu ấy đề nghị với tôi tặng một chiếc đồng hồ giả cho Trang Tại, đợi anh ấy đeo đến trường rồi lấy đó làm nhục anh ấy. Anh đã làm vậy chưa?”
Người đối diện càng thêm mất tự nhiên, ánh mắt đảo quanh trên mặt bàn vài giây mới phủ nhận:
“…… Không có.”
“Anh chắc chắn chứ?”
Giọng Vân Gia bình thản,
“Anh cần phải xác định lại xem mình có trả nổi cái giá của việc nói dối không đấy.”
“Không có!”
Câu này dứt khoát hơn câu trước.
“Tôi không dùng chiếc đồng hồ này để làm nhục Trang Tại, là tự anh ta nguyện ý bỏ tiền mua từ chỗ tôi. Tôi đã xác nhận với anh ta rồi, đây là hàng giả. Anh ta tự nguyện bỏ tiền ra.” Nói đến đây, Văn Trác Nguyên lại không kìm được sự chột dạ, dần có dấu hiệu nổi nóng, “Không phải tôi nói chứ, có hơn một nghìn tệ, lôi chuyện nợ cũ này ra làm gì? Có ý nghĩa không?”
Trong bất kỳ tình thế bất lợi nào cũng phải đổ lỗi ngược lại, c.ắ.n càn một cái gần như đã trở thành bản năng của loại người hư vinh đến mức chột dạ này.
Vân Gia vẫn không để ý đến câu hỏi của hắn, tư duy rõ ràng:
“Anh nói với anh ấy đây là đồ giả và anh ấy tự nguyện bỏ tiền, lý do là gì?”
Tránh ánh mắt Vân Gia nhìn sang, khóe miệng Văn Trác Nguyên căng thẳng dường như không muốn trả lời câu hỏi này.
“Tôi cũng được coi là người có kiên nhẫn và cũng khá tôn trọng con người.” Vân Gia nhấn mạnh chữ “người” rồi chậm rãi nói tiếp, “Tôi không hy vọng đáp án cho câu hỏi này là do công ty quản lý của anh mang theo lời xin lỗi vô dụng của anh đến nói cho tôi biết. Tôi không thích rắc rối cũng không thích người gây rắc rối.”
Sau một hồi cân nhắc trong lòng, lời đến bên miệng sửa đi sửa lại trong vài giây, Văn Trác Nguyên mới lên tiếng.
“Tôi, tôi nói với Trang Tại……”
--
Hết chương 91.
