Trang Giấy Trống - Chương 94: Cô Chỉ Cần Cho Phép Anh Thích Cô Là Được

Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:01

Vân Gia cười ngã xuống giường giống một chú mèo con vui vẻ phơi cái bụng mềm mại. Cô thuận miệng nói bậy mà quên mất không xét đến lỗi logic, vậy mà Trang Tại lại nghiêm túc nhắc nhở cô.

Vân Gia chỉ vào anh:

“Sao anh lại đứng đắn thế chứ?”

“Đứng đắn lắm sao?”

Anh hỏi lại.

Chẳng cần lấy ví dụ nữa, Vân Gia lập tức hiểu ý nghĩ đến chuyện cách đây không lâu… Hai má lập tức nóng bừng, trong đầu như bị dội một gáo dầu sôi xèo xèo rung động.

Những chuyện đó đứng đắn lắm sao?

Yết hầu cô chuyển động nói:

“Có đôi khi… rất lưu manh.”

Dường như chỉ có Vân Gia nằm trên chiếc giường lớn trong khách sạn với chăn gối bị hai người làm cho rối tung còn anh đứng dưới ánh đèn sáng trưng, ngay cả câu hỏi buột miệng thốt ra cũng toát lên vẻ thanh cao thoát tục, tâm không vướng bụi trần.

“Em thích kiểu nào?”

Đầu gối ửng hồng lại lần nữa áp lên chăn, Vân Gia quỳ lê đến trước mặt anh chậm rãi nói:

“Thích lúc anh đứng đắn thì thật đứng đắn… lúc lưu manh thì thật lưu manh.”

Vành tai Trang Tại ửng đỏ, anh ôm eo cô đổi cho cô một tư thế khác, bảo cô đừng quỳ nữa, đầu gối đã cọ đỏ rồi sẽ không thoải mái.

Vân Gia cố ý ghé vào tai anh tiếp tục thì thầm những lời lưu manh, đầu gối không thoải mái thì sao chứ, cô thoải mái là được.

Trang Tại nghiêng đầu, cười bất lực không nói được câu nào.

Khi không động binh đao, anh luôn không phải là đối thủ của cô.

Vân Gia nghiễm nhiên cũng biết điều đó, đạt được mục đích còn cố ý hỏi:

“Sao bây giờ lại giả vờ ngây thơ thế?”

“Giả vờ ngây thơ à? Tổng giám đốc Trang.”

Nhất thời đùa quá trớn, Vân Gia c.ắ.n vào tai anh.

Nơi đó nhạy cảm đến cực điểm, không chịu nổi sự trêu chọc.

Yết hầu Trang Tại chuyển động, trong nháy mắt phản thủ thành công, nắm lấy cổ tay hai bên của cô nhanh ch.óng ấn xuống chăn. Anh từ trên cao nhìn xuống, tóc mái trên trán rũ xuống phía cô theo trọng lực.

“Cũng có thể không ngây thơ.”

Vân Gia nhìn anh, đôi mắt bị bóng tối bao phủ, lông mi đen dày. Góc nhìn không lộ rõ cảm xúc đáy mắt này trông rất ngây thơ nhưng sống mũi cao thẳng, đường nét đôi môi rõ ràng, cánh môi hơi mỏng lại toát lên vẻ gợi cảm đầy tri thức.

Ánh mắt giao nhau, muốn hôn lại chưa hôn.

Lúc này điện thoại của Vân Gia vang lên.

Tiếng chuông rất xa, điện thoại để trong túi áo khoác mà áo khoác của cô gần như bị vứt bỏ ngay chỗ cửa vào.

Vân Gia cử động cổ tay giơ cờ trắng đầu hàng:

“Em nhận thua. Anh đi lấy điện thoại giúp em đi.”

Trang Tại buông tay ra xuống giường.

Rõ ràng đều ở trong phòng, chỉ cách vài bước chân nhưng anh vẫn nhặt chiếc áo ngắn tay màu trắng lên mặc vào.

Trên lưng anh có một lớp cơ bắp mỏng không quá phô trương, kết hợp với vòng eo thon gọn, chỉ cần hơi cử động thì những đường nét sáng tối đều trở nên uyển chuyển đẹp mắt. Người tay dài chân dài, chiều cao ở đó mặc hay không mặc áo đều vô cùng thư thái.

Vân Gia kiếm chuyện, nằm bò trên giường chống cằm nũng nịu nói:

“Nhanh lên! Xem giúp em có phải hoàng t.ử dầu mỏ gọi điện thoại cho em không.”

Trang Tại vừa chỉnh lại quần áo cho gọn gàng, quay người lại thở dài nói:

“Cứ nhất định phải là hoàng t.ử dầu mỏ sao?”

Khóe miệng Vân Gia cong cong thỏa hiệp với anh:

“Được rồi, trùm châu báu cũng được.”

Trang Tại bật cười bất lực lắc đầu.

Đợi Trang Tại lấy điện thoại và áo khoác cho cô, chưa kịp đi đến gần thì Vân Gia đã bắt đầu hỏi thăm tình hình.

“Là ai thế ạ?”

Thời gian quá lâu, đầu dây bên kia đã cúp máy nhưng trên màn hình có thông báo cuộc gọi nhỡ.

Trang Tại nói:

“Tổng giám đốc Vân Chúng, ba em.”

Vân Gia lập tức thu lại vẻ mặt cợt nhả, mím môi nhận lấy điện thoại và gọi lại. Đợi đầu dây bên kia vừa bắt máy, liền ngọt ngào gọi:

“Ba ạ? Sao thế ba?”

Đầu dây bên kia Vân Tùng Lâm nói:

“Vừa quay đi đã không thấy bóng dáng đâu, sao ngay cả nghi thức đấu giá cuối cùng con cũng không tham gia?”

Vân Gia nhỏ giọng qua loa lấy lệ:

“Nhàm chán mà ba.”

“Hỏi bác gái hai con thì bảo con đau đầu muốn về nghỉ ngơi sớm. Nhắn tin cho con cũng không thấy trả lời làm ba không yên tâm, hỏi tài xế trong nhà đưa con đi đâu rồi.”

Lời nói điểm đến là dừng nhưng lại khiến tim Vân Gia đập loạn nhịp. Có thể đi đâu được chứ, đương nhiên là khách sạn bạn trai ở rồi.

Thế là giọng nói cũng yếu ớt không đứng vững:

“… Đúng là có hơi đau đầu thật.”

Vì bác gái hai chưa biết Vân Gia đã có đối tượng, tuy không giới thiệu cho cô hoàng t.ử dầu mỏ hay trùm châu báu gì nhưng lại nhắc với Vân Gia rằng nhà em gái bà có một người cháu trai rất khá. Tuy gia thế không quá môn đăng hộ đối nhưng phẩm chất ngoại hình tốt lại có năng lực, cũng là một ứng cử viên không tồi.

“Giới trẻ các con bây giờ yêu đương cũng không chú trọng nhiều thứ như vậy, chủ yếu xem cảm giác đúng không. Đừng thấy bác gái hai lớn tuổi mà tưởng bác lạc hậu nhé, có thời gian đến nhà bác ăn bữa cơm gặp mặt một lần được không?”

Vân Gia nghe xong, không đau đầu mới lạ đấy?

May mà rất nhanh nhận được tin nhắn bạn trai đã hạ cánh xuống Thanh Cảng, chim nhỏ liền bay v.út đi, cho dù có đau đầu nhức óc thật thì cũng lập tức khỏi đến bảy tám phần.

Vân Tùng Lâm rất hiểu con gái cũng không vạch trần, nương theo lời cô nói:

“Thế bây giờ hết đau đầu rồi chứ? Chuyến bay đêm này đến cảng cũng coi như là t.h.u.ố.c đến bệnh trừ rồi.”

Vân Gia nghe không nổi nữa, mặt sắp nóng bừng lên kêu la:

“Ba!”

“Được rồi được rồi.” Vân Tùng Lâm nói, “Vậy bây giờ hết đau đầu rồi thì cũng nên về nhà đi chứ? Đêm nay không cho phép đi đêm không về đâu đấy.”

Vân Gia lầm bầm:

“Con biết rồi, con cũng đâu định đi đêm không về.”

“Bảo Trang Tại đưa con về.”

“Hả?” Vân Gia gióng lên hồi chuông cảnh báo, “Thôi bỏ đi ba, anh ấy đi công tác về mệt lắm.”

Mấu chốt là cuộc gặp gỡ bất ngờ không chuẩn bị trước thế này thật sự có chút trở tay không kịp.

“Phải cho nó mệt một chút. Lén lút yêu đương với con gái ba lại không nghiêm túc làm việc, ba thấy nó định tạo phản rồi đấy.” Giọng Vân Tùng Lâm nghiêm túc không dung sự phản bác, “Mệt đến mấy cũng phải đưa con về nhà. Tư cách bị liên lụy vì con gái ba không phải ai cũng có đâu, bảo nó đưa về.”

Vân Gia thăm dò:

“Thật sự chỉ là bảo anh ấy đưa con về nhà đơn giản vậy thôi sao?”

“Chẳng lẽ nhà mình còn có núi đao biển lửa đợi nó đến vượt ải à?” Vân Tùng Lâm buồn cười nói, “Đưa con về an toàn là được rồi, không cần vào gặp ba. Ba lại không mắc bệnh đau đầu cần gặp nó mới khỏi.”

“Ba!”

Kiểu trêu chọc này, một lần hai lần Vân Gia nghe mà cả người muốn bốc hỏa.

“Thôi, mau về đi, có bạn trai là chẳng nhớ gì đến ba nữa.”

Cuộc gọi kết thúc, Vân Gia vứt điện thoại sang một bên, hai tay ôm lấy đôi má nóng bừng càng nghĩ càng thấy đại sự không ổn. Cô nhìn quanh bốn phía, không thấy Trang Tại đâu liền gọi tên anh:

“Trang Tại!”

Trang Tại đang cài cúc áo sơ mi lập tức hiện thân. Nhìn Vân Gia có vẻ hoảng hốt khác thường, anh đi đến bên giường hỏi cô làm sao vậy.

Lúc cô gọi điện thoại với ba, anh tránh mặt ra khu vực phòng khách bên ngoài thay quần áo chuẩn bị lát nữa đưa cô về nhà.

Nghe thấy cô đột nhiên gọi mình anh liền vào ngay.

Lúc này nhìn biểu cảm của cô còn tưởng là ba cô nói lời gì nặng nề. Anh ngồi xuống mép giường, vòng tay ôm Vân Gia dựa vào n.g.ự.c mình nhẹ nhàng vỗ về cô.

Trang Tại cố ý nói đùa, muốn chọc cô vui:

“Thật sự muốn gả em cho hoàng t.ử dầu mỏ Ả Rập à?”

Vân Gia quả nhiên cong khóe miệng lên.

Nhưng nhìn Trang Tại, nụ cười trên mặt cô lại rất nhanh biến mất giống như bụi cỏ dại bị gió lớn thổi rạp, không chịu nổi sức gió yếu ớt và hỗn loạn.

Trang Tại không dám đùa nữa, cúi đầu hôn cô hỏi cô làm sao vậy.

Vân Gia ôm cổ anh gục lên vai anh, giọng nói trầm thấp như tầng tầng lớp lớp mây chì bị hơi nước kéo sát mặt đất khi trời sắp mưa.

“Em cảm thấy không ổn lắm.”

“Cái gì không ổn lắm?”

“Hình như em thích anh còn nhiều hơn em tưởng tượng.” Vân Gia nghĩ nghĩ, “Hơn nữa cũng chẳng có lý do gì cả, chỉ là rất thích anh thôi.”

Ở bên cạnh Trang Tại, nói chuyện với anh, hôn môi anh, da thịt thân mật với anh, thậm chí chỉ cần nghe tin anh trở về thì cô đều sẽ cảm thấy vui vẻ, vui vẻ như một chú thỏ con ôm củ cà rốt xoay vòng vòng tại chỗ. Tình huống này chưa từng có, chưa có người nào có thể dễ dàng kích thích cảm xúc của cô như vậy.

“Vậy trước kia em thích người khác…”

Trang Tại vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh của cô, động tác và giọng nói đều khựng lại một chút khẽ hỏi,

“Là vì lý do gì?”

Vân Gia không nói rõ được.

Cô và Tư Hàng hồi nhỏ là kim đồng ngọc nữ, lớn lên tự nhiên thành duyên trời tác hợp. Cô là người có nhiều sở thích và cũng khá phức tạp, sở thích của Tư Hàng gần như giống hệt cô.

Giữa hai người vĩnh viễn sẽ không thiếu chủ đề chung, từ lịch sử âm nhạc đến lịch sử mỹ thuật, từ Debussy đến trường phái ấn tượng, từ âm nhạc ấn tượng đến trường phái hội họa Florence, có qua có lại, có thể nói tám trăm chủ đề không trùng lặp.

Nhưng đây có phải là điểm hòa hợp thực sự của họ không?

Vân Gia giờ đây lại cũng không dám phán đoán vì Tư Hàng và một cô gái nào đó cũng có thể nói tám trăm chủ đề không trùng lặp như vậy, thậm chí họ nói những chủ đề này sẽ càng vui vẻ hơn. Về lý thuyết họ còn hợp nhau hơn.

Nhưng thế nào là hợp nhau?

Vân Gia cũng không nói rõ được.

Công việc của Trang Tại là thứ mà trước đây cô ghét nhất và không muốn nhắc đến nhất. Đeo mặt nạ giao tiếp với người khác, kìm nén cái tôi, suy đoán ý người khác, tính toán lợi hại không ngừng nghỉ, vì lợi ích trước mắt, vì sự phát triển tương lai, vì rất nhiều thứ lại duy chỉ không vì bản thân mình, không ngừng mài mòn góc cạnh để thích nghi với guồng quay vận hành như cỗ máy bên trong tập đoàn đồ sộ. Những thứ này cô đều vô cùng không thích.

Cô chưa bao giờ là chậu hoa trong nhà kính bị cắt tỉa gò bó, không được tùy tâm sở d.ụ.c sẽ khiến cô cảm thấy vô cùng đau khổ.

Mà những thứ này đều là những gì Trang Tại đã và đang trải qua.

Anh và cô, có thể là hai loại người không hợp nhau nhất.

Nỗi lo lắng về sự không hòa hợp này một khi nhen nhóm, dù lời nói không thốt ra khỏi miệng đều sẽ hình thành một lực kéo vô hình giữa hai người. Vân Gia không khỏi siết c.h.ặ.t cánh tay, ôm Trang Tại càng c.h.ặ.t hơn.

Lúc này cô không muốn nhắc đến Tư Hàng, chỉ giải thích:

“Em và anh, hình như không giống nhau lắm. Em không hay suy nghĩ cũng rất ít khi tự kiềm chế, cơ bản là nghĩ gì thì làm nấy, dù sao kết quả thế nào em cũng chấp nhận được. Lúc có chút thiện cảm thì chính là có chút thiện cảm, lúc rất thích thì chính là rất thích. Em phân biệt rõ ràng cũng chịu đựng được.”

Trang Tại cũng không hoàn toàn hiểu hết lại hỏi:

“Vậy em nói không ổn lắm là cảm thấy rất thích thì không tốt sao? Em không thích như vậy? Trái ngược với thói quen trước đây của em có phải không?”

Vân Gia nói trong lòng, không phải.

Cô bỗng cảm thấy không ổn lắm là vì phát hiện mình mất đi sự thản nhiên vốn có. Nhớ lại thái độ dung túng nhưng không mấy lạc quan của ba, tựa như mặt trời lặn có giờ, hà tất phải tranh nhau một khắc sớm muộn, không cần kéo màn sân khấu thì trời cũng nhất định sẽ tối.

Có những kết quả chỉ cần chờ đợi.

Ba đã từng dùng thái độ như vậy đối với Tư Hàng, giờ đây cũng đối với Trang Tại như thế, một chuyện rất bình thường nhưng cô quá thích người sau, mất đi sự tiêu sái trước kia, không bao giờ có thể nói ra những lời tụ tán tùy duyên không quan tâm như vậy nữa.

Cô không nói gì, chỉ yên lặng dựa vào lòng anh. Trang Tại bèn ôm cô an ủi, nghĩ cách cho cô.

“Em chỉ cần có một chút thích anh là được, thậm chí…” Trang Tại hạ giọng, “Em chỉ cần cho phép anh thích em là được.”

Vân Gia hỏi anh:

“Anh không cần người khác thích anh sao?”

“Anh không thiếu tình yêu.”

Anh đáp lại bình thản mà dứt khoát.

Vân Gia bỗng nghĩ đến từ hồi cấp ba, anh đã cô đơn lẻ bóng độc hành lỗi lạc, một đường nhìn thẳng tâm không vướng bận, người và việc phân định rạch ròi chưa bao giờ có bất kỳ chấp niệm nào theo đuổi sự thấu hiểu hay thiện cảm của ai.

Duy chỉ trước mặt cô, anh luôn đặt mình ở vị trí cực thấp, thậm chí chỉ cần cô cho phép anh thích cô là được.

“Vậy anh có cần em thích anh không?”

--

Hết chương 94.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.