Trang Giấy Trống - Chương 95.1: Tiệc Tân Gia (1)

Cập nhật lúc: 08/04/2026 13:01

Anh im lặng hai giây rồi nói:

“Có.”

Nhưng đó không phải là sự cân nhắc cũng không phải do dự. Đó là điều mà anh đã xác định từ lâu nhưng mãi mãi không tích góp đủ dũng khí để tranh đấu.

Sự yêu thích của cô là loại tình cảm duy nhất anh khao khát có được trên thế giới này sau khi Trang Kế Sinh qua đời. Nó khiến tất cả những tình cảm anh gặp phải trong đời sau này đều trở nên nhạt nhòa, có cũng được không có cũng chẳng sao.

Đến mức trong những năm tháng dài đằng đẵng không có cô, niềm vui và nỗi buồn của anh chỉ như pháo hoa chớp nhoáng và sương mù quanh năm, trước sau đều ngắn ngủi hoặc mơ hồ.

Anh rất mãn nguyện nói:

“Chỉ cần một chút là đủ rồi.”

--

Sau khi đợt tuyết thứ hai từ đầu đông rơi xuống, ban công nhà mới của Trang Tại được trang trí rất đẹp mắt hợp với khung cảnh. Hoa tươi cắt cành được chọn màu sắc thanh nhã, những dây đèn như sao trời vòng từ mặt đất lên đỉnh phòng kính, ánh đèn màu ấm áp điểm xuyết thêm chút không khí lãng mạn cho đêm tuyết.

Ban nhạc của quán bar Chân Tình được Trang Tại thay mặt Lê Dương mời đến.

Mấy người bạn từ nhỏ chơi bời lêu lổng của Lê Dương không chỉ không ai vắng mặt mà ai nấy đều mang theo quà. Nhìn Trang Tại và Vân Gia tay trong tay đứng đó, vẻ mặt từng người vẫn còn ngơ ngác kinh ngạc như chưa tỉnh mộng cố nặn ra nụ cười gượng gạo ngốc nghếch. Một người đi đầu nói chúc mừng, những người khác sợ tụt hậu liền nối đuôi nhau tuôn ra một tràng từ ngữ tốt đẹp.

Một màn nối từ thành ngữ khó hiểu diễn ra đến khi nói tới “bách niên hảo hợp” mới bị Lê Dương kịp thời ngăn lại cười mắng đồ thần kinh.

“Tiệc tân gia đấy! Đầu óc vứt ở nhà hết rồi à?”

Có thể chơi cùng Lê Dương thì làm gì có ai đứng đắn, một người cợt nhả tiếp lời:

“Không không không, tối qua quên ở quán bar rồi, hai hôm nữa đi tìm lại.”

Người đó nhận lấy ly sâm panh chạm cốc với Trang Tại,

“Tổng giám đốc Trang, cảm ơn lời mời nhé. Anh xem, chúng ta cũng coi như lớn lên cùng một khurảnh rỗi thì qua lại thường xuyên, trước đây có chút hiểu lầm nhỏ ngàn vạn lần đừng để trong lòng.”

Trang Tại mỉm cười gật đầu uống cạn chút sâm panh còn lại.

Định gọi Lê Dương ra tiếp khách một chút, quay đầu lại chỉ thấy anh ta đã bám dính lấy Đàm Hy bò ra chỗ ban công bắt chuyện, như một chú ch.ó lớn vẫy đuôi rối rít không dứt ra được. Đàm Hy đi đâu anh ta đi đó, Đàm Hy vào nhà anh ta cũng vào nhà. Ai gọi anh ta hỏi có chơi Texas Hold'em không thì anh ta quay đầu đổi sắc mặt bảo tiểu gia đây đang bận lắm.

Thế là Trang Tại bỏ cuộc, bảo bọn họ cứ tự nhiên chơi vui vẻ.

Sau đó anh và Vân Gia cũng lần lượt hòa nhập vào cuộc trò chuyện với các vị khách khác nhau.

Tiệc tân gia, tự nhiên phải nói đến căn nhà rộng cả trăm mét vuông tính cả ban công này cùng với phong cách trang trí thoạt nhìn không hợp lắm với khí chất của Trang Tại. Vừa trò chuyện vừa khen ngợi, nhân tiện giới thiệu cho nhà thiết kế vài vị khách hàng tiềm năng.

Ngoài ra không tránh khỏi việc bàn tán về sự kinh ngạc của mọi người đối với mối tình này. Những người quen biết sôi nổi nhớ lại, hình như hồi cấp ba Trang Tại và Vân Gia chẳng có chút liên quan nào, hai người một động một tĩnh hoàn toàn không giống người cùng một quỹ đạo.

Kỳ nghỉ đông năm lớp 10, cả nhóm đi xuyên Bắc cắm trại, Vân Gia chơi ném tuyết với mọi người vui vẻ vô cùng, còn Trang Tại thì ngồi dưới mái che bên cạnh xe cắm trại lật thịt nướng trên bếp lò nhỏ.

Nói rồi có người tìm ra một số bức ảnh cũ thời đó.

Ánh mặt trời nhạt nhòa nơi chân trời chiếu rọi tuyết trắng và hồ băng, chiếc xe cắm trại màu xanh xám mái che màu nâu nhạt. Thiếu niên mặc áo gió màu đen ngồi trên ghế gấp, chiếm tỷ lệ không lớn trong bức ảnh chỉ lộ góc nghiêng, tay nắm lại đặt bên miệng như bị khói hun đến mức ho khan.

Độ phân giải của mười năm trước dù có phóng to ảnh lên cũng không nhìn rõ.

Chủ đề từ những bức ảnh cũ này rất nhanh chuyển hướng. Từ Thi Di nhớ lại hôm đó chơi ném tuyết bị bắt nạt thê t.h.ả.m, điểm danh ai đó lúc ấy ném không lại con trai chỉ biết đuổi theo con gái bắt nạt.

Trong lúc nhất thời thảo luận không ngớt, không khí náo nhiệt.

Vân Gia bảo người ta gửi bức ảnh đó của Trang Tại cho mình, vừa quay đầu lại nhìn thấy Đàm Hy đang chỉnh dây đàn guitar. Đàm Hy nãy giờ vẫn đứng ngoài đám đông nghe bọn họ dùng ngôn từ khoa trương cười nói Vân Gia và Trang Tại khác biệt một trời một vực thế nào, để cảm thán mối duyên phận này khó có được.

Cô ấy gảy dây đàn cười với Vân Gia rồi nói:

“Tôi lại thấy hai người rất giống nhau. Lần trước cô đến quán bar của chúng tôi, bài hát đầu tiên cô chọn là , ly rượu đầu tiên gọi là Phần Lớn Sẽ Đi phải không?”

Vân Gia “Ừ” một tiếng.

Đàm Hy nói:

“Anh ấy cũng vậy.”

Vân Gia vì sự trùng hợp này mà trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào.

Thấy Vân Gia có hứng thú với cây đàn guitar trong tay mình, Đàm Hy dứt khoát đưa cho cô hỏi cô có muốn thử không. Vân Gia có chút ngượng ngùng, nói mình đã rất lâu không chạm vào đàn guitar, nhận lấy miếng gảy và cảm thấy rất lạ tay.

“Hơn nữa bọn họ vừa nói, tổng giám đốc Trang rất trầm tính cho nên mới thích cô gái hướng ngoại như cô, thật ra không phải đâu.”

Vân Gia ngẩng đầu nhìn Đàm Hy:

“Cái gì ‘không phải’?”

“Công ty anh ấy ở ngay gần quán bar chúng tôi, anh ấy là khách quen của quán. Lần sau cô đến quán hỏi nhân viên pha chế chút là biết, mấy cô gái bắt chuyện với anh ấy không biết hướng ngoại đến mức nào, người ta còn biết nói lời dí dỏm nữa cơ. Nhưng anh ấy ấy mà, ở cái khoản làm sao để cuộc trò chuyện đi vào ngõ cụt một cách tự nhiên thì có chút tài năng đấy, hướng ngoại đến mấy cũng vô dụng.”

Cảnh tượng đó Vân Gia chưa từng chứng kiến nhưng có thể tưởng tượng ra được.

Cô nhẹ nhàng gảy một nốt đơn điệu, nhớ về ngày xưa:

“Anh ấy hồi đi học đã không thích nói chuyện lắm rồi.”

Cô tìm thấy Trang Tại đang cầm ly rượu trò chuyện với Phó Tuyết Dung giữa đám đông chật kín.

Anh đứng trước một chùm ánh đèn, rực rỡ lấp lánh.

Thật khó tin, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, cách nói chuyện làm việc của anh đều khiến người ta không cảm nhận được sự hăng hái nhiệt huyết mà một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt nên có.

Nhưng như vậy rất tốt, Vân Gia thầm nghĩ.

Như vậy càng giống anh hơn. Anh giống như loài thực vật vùng băng giá, tùng sam phủ tuyết, không phải loại cây hướng về ánh sáng mà tùy ý sinh trưởng, dù thiếu ánh mặt trời thì bộ rễ vẫn mạnh mẽ vô cùng.

Đàm Hy đề nghị cô hát một bài, Vân Gia cười xua tay từ chối. Hồi cấp ba ôm đàn lên sân khấu là có thể tự đàn tự hát, giờ thực sự lạ tay, cô sợ mất mặt nên để ban nhạc của họ biểu diễn thì hơn.

Họ chuyên nghiệp cũng biết cách khuấy động bầu không khí hơn.

Khi cô đi tìm Trang Tại, anh và Phó Tuyết Dung vẫn chưa nói chuyện xong. Hai người đứng ở chỗ vắng người ngoài ban công cách biệt một khoảng với sự náo nhiệt.

Vân Gia không nghe được đoạn đầu mà chỉ nghe giọng điệu, dường như cuộc trò chuyện càng lúc càng nghiêm túc. Phó Tuyết Dung nói với vẻ không đồng tình lắm:

“Hiện tại không ảnh hưởng đến bên tôi, chúng tôi không sao cả nhưng đây không phải chuyện nhỏ, tổng giám đốc Trang, anh phải suy nghĩ cho kỹ.”

Phó Tuyết Dung nhìn thấy Vân Gia trước thì ngừng nói, Trang Tại mới quay đầu lại theo. Phó Tuyết Dung cười với Vân Gia một cái nhìn Trang Tại ra hiệu kết thúc cuộc trò chuyện, nói Từ Thi Di có thể đang tìm anh ta rồi rời đi trước.

Vân Gia mặc một chiếc váy lụa ngắn hai dây mảnh, cổ ngang, phần eo xếp nếp màu xanh nhạt như chồi non vừa nhú ra từ tuyết xuân, tôn lên làn da trắng ngần như ngọc phát sáng. Mái tóc dài hơi xoăn xõa tung, mày ngài môi đỏ tự nhiên, chỉ trang điểm nhẹ cũng đủ rạng rỡ bắt mắt.

Chiếc áo sơ mi màu xanh đậm trên người Trang Tại cũng là do Vân Gia chọn.

Trong hình ảnh trình diễn thời trang là chiếc áo sơ mi lụa rủ xuống rất đẹp, bên trong phối một chiếc áo ren trắng, cổ áo và tay áo đều lộ ra một đoạn, dây buộc cổ áo sơ mi được thắt thành chiếc nơ bướm lười biếng. Người mẫu nam da đen má hóp mặc vào toát lên vẻ quý công t.ử bệnh tật đầy quyến rũ.

Vân Gia từng tham quan phòng để quần áo của bạn trai nên hiểu thẩm mỹ của đàn ông thẳng có một số thứ không dễ vượt qua cho nên cô đổi áo ren trắng thành áo len cổ lọ màu đen. Nhưng không ngờ bạn trai ngay cả cái nơ bướm ở cổ áo cũng không chịu thắt mà chỉ thắt hai sợi dây thành một nút đơn lỏng lẻo, phần đuôi dài rủ xuống tạo thành một phong cách khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.