Trang Giấy Trống - Chương 96.2: Đơn Xin Nghỉ Việc (2)

Cập nhật lúc: 08/04/2026 15:12

Ngay cả Từ Thi Di khi kéo vị hôn phu rời đi còn cười hì hì nháy mắt với cô, bảo cô tối nay nghỉ ngơi cho tốt. Vốn dĩ Vân Gia còn đứng bên cạnh Trang Tại cùng anh tiễn khách nhưng anh ra khỏi thư phòng, cảm xúc thu lại quá nhanh quá tốt, hoàn toàn chuyển biến như người không có việc gì khiến n.g.ự.c Vân Gia tức tối khó chịu.

Về sau cô dứt khoát ngồi xuống ghế sô pha nhìn Trang Tại bận rộn một mình, xem anh tranh thủ lúc gọi điện thoại dặn dò đủ thứ chuyện nhắc nhở họ đừng quên đồ đạc, giúp những người uống rượu không lái xe được đưa xe về.

Đều là việc nhỏ.

Chỉ riêng địa chỉ Vân Gia đã nghe được ba bốn cái. Người tâm trạng không tốt nghe những chuyện vặt vãnh rối như tơ vò này chỉ thấy phiền não gấp bội.

Nhưng Trang Tại từ đầu đến cuối không nóng không vội, sắp xếp cho từng người đều rất thỏa đáng.

Trang Tại đã nhắc nhở nhiều lần nhưng vẫn có người bỏ quên đồ. Vân Gia nhặt được miếng gảy đàn guitar của Đàm Hy trên bàn trà. Cô cầm miếng gảy nhỏ xíu trên đầu ngón tay, nhớ lại lời nói của mình khi nhẹ nhàng gảy dây đàn tối nay.

Cô nói Trang Tại rất ít nói.

Họ là một đôi một động một tĩnh trong miệng người khác, cô là người hướng ngoại. Nhưng lúc này, Vân Gia chợt nghĩ, anh thực sự ít nói sao? Cho dù tâm trạng xuống dốc thì anh vẫn có thể mang theo nụ cười đúng mực nói rất nhiều lời, chăm sóc cảm nhận của người khác, tiễn từng vị khách ra về.

Cô đều không làm được.

Cô tùy hứng quen rồi, không muốn nói thì không nói, rất ít khi làm khó bản thân.

Còn anh quả thực trái ngược với cô.

Khi nhìn thấy lá đơn xin nghỉ việc kia trong thư phòng, cô đương nhiên là tức giận. Không cần anh giải thích thì cô cũng biết lá đơn này đại biểu cho điều gì: yêu cô, nguyện ý vì cô từ bỏ tất cả.

Đêm nay không biết đã nghe bao nhiêu người nói cô và Trang Tại một trời một vực, tính cách khác biệt, xuất thân bất đồng, sở thích cũng hoàn toàn không thống nhất. Khi đang vui vẻ cô đều coi như lời âu yếm để nghe, dường như họ là đôi thần tiên quyến lữ duyên trời định, ngay cả sự khác biệt như vậy vẫn có thể ôm lấy nhau yêu đương hạnh phúc viên mãn.

Mãi cho đến khi gáo nước lạnh này dội xuống thì cô mới tỉnh ngộ.

Chuyện cô cảm thấy rất tốt đẹp, đối với anh lại nặng nề đến thế.

Thậm chí đêm ăn cơm ở Minh Phượng Hiên, lá đơn xin nghỉ việc này đã nằm trong máy tính của anh rồi. Anh cũng không cần cô ra mặt giải quyết cái gì thay anh, người này chưa từng nghĩ muốn cùng cô giải quyết khó khăn, từ đầu đến cuối đều không có. Nhưng nếu cô làm, cô vui vì điều đó thì anh cũng vô điều kiện phối hợp.

Cô tưởng rằng tình yêu là một cuộc chiết ghép với kết quả cộng sinh, mà anh đã sớm cắt đứt nguồn cung cấp dinh dưỡng bên phía mình, với một tâm thế tự hủy diệt chỉ hy vọng có thể tác thành cho cô hết mức có thể.

Niềm vui sướng đều là phần của một người, được vun trồng thỏa thích trên nỗi âu lo không thể cất tiếng của anh.

Đến đây, Vân Gia đã không còn sự tức giận sau cơn kinh ngạc khi ngồi trước máy tính nữa, tựa như một giọt mực đậm bất ngờ rơi xuống tờ giấy trắng bị loang ra, cảm xúc nhạt đi.

Chỉ còn lại chút nản lòng vô lực.

Khách khứa tan hết, không gian từng náo nhiệt càng thêm yên tĩnh không tiếng động.

Trang Tại đóng cửa lại, khi đi vào phòng khách, trên mặt rốt cuộc lộ ra vẻ tê liệt vì không thể chống đỡ nổi nữa giống như ly trà người đi trà lạnh kia, thật sự không nóng lên được, nguội ngắt cũng chẳng sao.

Anh vào bếp rót một ly nước ấm khi đặt trước mặt Vân Gia, thành ly đã đọng một lớp sương mỏng. Anh lại lấy chiếc chăn nhỏ đến, khoác lên vai Vân Gia.

Vân Gia cầm ly nước trong tay, hơi nóng nhàn nhạt bốc lên phả vào mặt.

Giọng nói cũng như làn sương ấm áp này.

“Anh biết tại sao em giận không?”

Khi ý thức được Vân Gia có thể sẽ nhìn thấy lá đơn xin nghỉ việc kia, lúc lao đến cửa thư phòng, phản ứng đầu tiên của Trang Tại là cô sẽ giận bởi vì anh có chuyện giấu cô.

Nhưng sau đó Vân Gia đỏ hoe mắt lại rất lâu không nói gì, anh bỗng nhiên không đoán ra được nữa, sau đó cũng vì không nắm bắt được mà sợ hãi.

“Vì anh không đủ thẳng thắn sao?”

Vân Gia hỏi ngược lại:

“Thế nào là thẳng thắn? Mỗi quyết định của anh đều cần trải qua sự đồng ý và phê chuẩn của em sao? Anh phải không còn bí mật nào đứng trước mặt em mới tính là thẳng thắn sao? Cho dù anh yêu cầu em như vậy, em cũng không làm được. Không ai có thể làm được. Chúng ta đều tự do, anh có thể đưa ra bất kỳ quyết định nào cho bản thân anh bao gồm cả việc anh cảm thấy có lựa chọn tốt hơn nên muốn rời khỏi Vân Chúng, đều được. Nhưng anh không thể vì em mà từ bỏ thứ vốn dĩ anh không muốn từ bỏ hay làm quyết định mà vốn dĩ anh không muốn làm. Anh cũng nên tôn trọng em một chút chứ, không phải sao?”

“Em ghét, em không thể chấp nhận…” Giọng nói vốn nhẹ nhàng của Vân Gia cao lên vài phần, “Người yêu em vì em mà trở nên tồi tệ.”

“Vậy anh là cái gì?”

“Vậy anh lại là cái gì chứ? Cảm xúc của anh một chút cũng không quan trọng, anh là một vật phẩm không có cảm xúc chỉ dùng để lấy lòng em sao?”

Nói đến đây, Vân Gia bỗng nhớ đến lúc anh ôm c.h.ặ.t cô bên bờ biển Thanh Cảng nói anh giống như vật phẩm chờ được cô mua về nhà, được cô cần đến chính là ý chí lớn nhất của anh. Lời âu yếm ngày xưa nay thành lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m vào tim.

Đáy mắt Vân Gia cay xè trào ra vài giọt nước mắt.

Trang Tại nhìn dáng vẻ quay mặt đi rơi nước mắt của cô thì lo lắng đến cực điểm, dùng cánh tay bao trọn lấy Vân Gia nói xin lỗi dỗ dành cô.

Cảm xúc của Vân Gia vỡ òa, khóc nói:

“Anh làm gì mà phải như vậy chứ, rõ ràng là chuyện em cảm thấy rất tốt rất vui vẻ, anh cứ nhất định phải làm nó biến chất hết cả. Em nghiêm túc yêu đương với anh như vậy, em nhìn thấy anh đều rất vui vẻ, tại sao anh cứ nhất định phải khác em. Ở bên em khiến anh đau khổ đến thế sao?”

Trang Tại quả thực không biết nên phủ nhận thế nào cho phải. Nghe thấy Vân Gia gục vào vai mình khóc không thành tiếng, trái tim đang đập thình thịch như bị đặt trên bàn đinh lăn qua lăn lại. Anh luống cuống tay chân vuốt ve tấm lưng mỏng manh của cô, nói sao có thể chứ, lúc ở bên cô là lúc anh vui vẻ nhất.

Chỉ là niềm vui này quá lớn giống như tảng đá khổng lồ lấp vào chỗ khuyết thiếu trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Khi khiếm khuyết này được lấp đầy vững chắc thì anh sung túc vui sướng, vô cùng biết ơn. Nhưng lại không nhịn được lo được lo mất, nếu có một ngày mất đi tảng đá này anh lại nên dùng cái gì để khiến mình an lòng đây.

Cảm xúc nhất thời ùa lên không báo trước, Vân Gia nghĩ đến cái gì liền nói cái đó:

“Nếu có ai yêu cầu anh dùng sự từ bỏ để chứng minh anh đủ yêu em, vậy nếu em yêu cầu anh trở thành người tốt hơn để chứng minh chúng ta đang có một đoạn tình cảm đáng giá, anh lại định lấy cái gì ra để chứng minh đây? Hay là nói, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lâu dài cho nên theo ý anh, từ bỏ đơn giản hơn tranh đấu?”

Nhận ra mình có chút hung hăng dọa người, Vân Gia lập tức ngừng tiếng.

Nhớ tới khủng hoảng tình bạn mà Từ Thi Di từng nói với cô trước đây, Từ Thi Di cũng từng cố gắng chứng minh nhưng cuối cùng chỉ có nỗi đau khổ không ai biết.

--

Hết chương 96.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.