Trang Giấy Trống - Chương 96.1: Đơn Xin Nghỉ Việc (1)
Cập nhật lúc: 08/04/2026 15:11
Vân Gia lên tiếng trước, cô nói:
“Xin lỗi.”
Mặc dù cô cũng không rõ tại sao mình phải xin lỗi. Chỉ là dùng máy tính của bạn trai, chưa được sự cho phép đã mở đơn xin nghỉ việc của anh ra xem, hẳn cũng được coi là một sự xâm phạm quyền riêng tư. Dù sao thì ở bên nhau lâu như vậy, anh cũng chưa bao giờ nói cho cô biết anh có dự định này.
Trang Tại bước vào khóa trái cửa lại. Ánh sáng từ hành lang không còn hắt vào được nữa, chỉ có một chiếc đèn bàn thư phòng được bật lên làm căn phòng càng thêm tối tăm.
Anh từng bước tiến lại gần Vân Gia như đang hướng về phía ánh sáng.
Rất nhẹ, rất khẽ gọi tên cô.
“Vân Gia.”
Vân Gia cố gắng tách mình ra khỏi thông tin gây sốc này. Vì không muốn làm cô bạn gái hung hăng dọa người, cô tự kiểm điểm bản thân một cách kỳ lạ:
“Em không cố ý mở ra xem.”
Nhưng đã mở ra rồi.
Cô đã tìm đủ mọi lý do cho đối phương. Đây có lẽ không phải là giấu giếm mà là anh từng có ý định đó, hiện tại anh đã hoàn toàn gác lại, quên bẵng trong máy tính cho nên không nói với cô cũng không sao.
Nhưng lịch sử chỉnh sửa sẽ không nói dối, mỗi một ngày giờ đều chính xác đến thế.
Họ vừa mới ở bên nhau, anh đã viết xong đơn xin nghỉ việc này. Ở giữa có hai lần chỉnh sửa, lần gần nhất vậy mà lại là ngày hôm qua.
Người của công ty tổ chức tiệc vừa đến làm xong phần trang trí, chiếc xích đu ngoài ban công là do anh giúp đỡ dựng lên. Sau đó xích đu đung đưa nhè nhẹ, Vân Gia nằm trên đùi anh nói về kế hoạch năm mới của mình, muốn đi miền Nam nước Pháp ăn Tết cùng mẹ nhưng sẽ cố gắng về sớm nhất có thể để ở bên anh. Cô mang theo biết bao khát khao chìm vào giấc ngủ ngắn.
Mà lúc đó anh lại mở đơn xin nghỉ việc này ra.
Mọi nhiệt tình của cô dường như đều đập vào một bức tường đồng vách sắt. Còn anh thì nở nụ cười công nghiệp cùng cô chơi đùa, cùng cô náo loạn. Cô nói gì anh cũng đồng ý, vô điều kiện nói được. Nhưng trên thực tế cô căn bản không mảy may chạm được vào anh. Anh đã sớm có quyết định của riêng mình không cần thương lượng với cô.
Cũng chính nhờ nhìn thấy đơn xin nghỉ việc này, cô bỗng nhiên hiểu ra vừa nãy khi nhắc đến bảo tàng văn hóa Khúc Châu, anh nói "không sao" là có ý gì.
Quả thực là không sao.
Đừng nói là thêm một người, cho dù là chắp tay nhường người cũng được.
Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để từ bỏ.
Rõ ràng bàn tay bị anh nắm lấy rất ấm nhưng Vân Gia lại cảm thấy từng luồng hơi lạnh thấu xương đang len lỏi vào cơ thể mình.
Anh vịn tay ghế, xoay Vân Gia lại ngồi xổm trước mặt cô, muốn giải thích với cô nhưng lại phát hiện nhất thời không nói nên lời.
Anh nghĩ về ý định ban đầu khi viết đơn xin nghỉ việc này.
Bởi vì yêu cô.
Bởi vì tấm chân tình không biết lấy gì làm bằng chứng.
Nếu có bất cứ ai nghi ngờ, anh đều nguyện ý trả giá tất cả để kéo dài đoạn tình cảm này. Anh có thể dùng việc từ bỏ tất cả để chứng minh Vân Gia quan trọng với anh, quan trọng hơn tất thảy. Anh không có chí hướng, không có cốt khí, thậm chí còn có kết quả hay không anh đều không muốn suy xét.
Nhưng tình yêu như vậy cũng không thể đem ra nói được.
Hai người ở bên nhau, không thể cứ trông chờ vào một người giải quyết mọi vấn đề. Nhưng sự thật là anh không làm được gì cả, ngoại trừ lá đơn xin nghỉ việc này, thậm chí anh còn không có tư cách đối thoại với cha cô.
Khi yêu, dáng vẻ tự do vui vẻ được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay của cô cũng khiến anh chìm đắm. Vừa nhìn thấy cô mọi lý trí đều tan rã. Anh không muốn làm kẻ phá đám vì thế một câu nói nặng nề cũng không nói ra được.
Vô số khoảnh khắc nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, anh đương nhiên cảm thấy vô cùng hạnh phúc, đắm chìm trong đó không kìm được mà khẽ nhếch khóe miệng.
Sự chua xót và lòng ái mộ cũng cuộn trào mãnh liệt như nhau.
Hương vị phức tạp, anh đều đang nghĩ tại sao đã bao nhiêu năm trôi qua anh vẫn là vệt màu xám không hợp khi thêm vào bất cứ đâu trong cuộc đời cô.
Nhưng một khi đã có được con người liền nảy sinh lòng tham.
Anh không bao giờ muốn làm vệt màu khô khốc ở góc bảng pha màu nữa, chỉ có thể giãy giụa suy nghĩ, một chút thôi cũng được cho dù cuối cùng vẫn sẽ bị xóa bỏ.
Hốc mắt Vân Gia đỏ lên nhưng không rơi lệ.
Âm nhạc bên ngoài cách một cánh cửa vẫn có thể nghe thấy, cô đứng dậy cố gắng trấn tĩnh nói:
“Chúng ta còn khách khứa phải tiễn.”
“Được.”
Trang Tại đáp ứng.
Vân Gia điều chỉnh cảm xúc một chút đi mở cửa. Vừa vặn khóa một cánh cửa, tay nắm cửa còn chưa ấn xuống thì cô đã bị một đôi tay ôm c.h.ặ.t từ phía sau. Anh ôm cô rất c.h.ặ.t, siết đến mức Vân Gia hơi khó chịu, dường như sợ hãi cánh cửa này mở ra mọi thứ sẽ đảo lộn.
Cảm giác bất lực không thể cứu vãn ấy, trong cuộc đời anh đã trải qua quá nhiều lần. Chỉ cần thoáng nhớ lại liền tựa như một cơn thủy triều lạnh lẽo ập xuống đầu nhấn chìm anh hoàn toàn khiến anh có dự cảm ngạt thở như bị bóp c.h.ặ.t cổ họng.
“Vân Gia.”
Anh gọi một tiếng vừa gấp gáp vừa trầm thấp, mũi tì vào làn da mỏng manh ấm áp sau tai cô. Lông mi Vân Gia run rẩy, cảm xúc trong mắt không rõ ràng, không đáp lại chỉ đưa tay tự mình mở cửa.
Cửa chỉ hé một khe nhỏ đã bị Trang Tại ấn trở lại. Đồng thời bị ấn lên cửa còn có Vân Gia.
Anh hôn cô như người c.h.ế.t đuối khát cầu dưỡng khí. Người mới cách đây không lâu còn ôm hôn anh nhiệt tình, khi anh đến gần chỉ nghiêng mặt muốn né tránh.
“Đêm nay em còn ở lại không?”
Vân Gia hoàn toàn không nhìn anh, biết cổ tay không thoát ra được cũng không tốn sức giãy giụa chỉ thấp giọng nói:
“… Tiễn khách về trước đi đã.”
“Em cũng là khách sao?”
Vân Gia nói:
“Đầu óc em rất loạn, anh để em nghĩ một chút.”
“Em nghĩ thông suốt rồi thì sẽ thế nào?”
Vân Gia rốt cuộc cũng ngẩng đầu nhìn anh, nhẹ giọng nói:
“Anh đừng ép em phải đưa ra quyết định ngay bây giờ được không?”
Trong lòng rất khó chịu, cô vốn dĩ không hề muốn làm gay gắt cảm xúc đôi bên nhưng vừa nhìn thấy anh dường như liền không khống chế được.
“Bất luận em đưa ra quyết định gì, em sẽ nói cho anh biết và tuyệt đối sẽ không giấu anh.”
Trang Tại như bị sét đ.á.n.h buông lỏng tay ra.
Sau vài giây điều chỉnh, anh bình tĩnh lại kéo cánh cửa mà anh không muốn mở ra kia trước, ánh sáng ập thẳng vào mặt.
Anh đợi Vân Gia đi qua người mình.
Đuôi váy cô quét qua ống quần anh, sợi tóc cọ qua n.g.ự.c anh, hòa vào trong tiếng ồn ào náo nhiệt.
Người đề nghị tiễn khách đi trước là Vân Gia nhưng người thực sự làm tốt việc này lại là Trang Tại.
Cô để lộ vẻ mệt mỏi dường như ai cũng thông cảm.
