Trang Giấy Trống - Chương 99.2: Duyên Phận (2)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 02:02

Giờ New York chậm hơn bên Pháp sáu tiếng.

Mấy ngày nay Trang Tại gọi video call lệch múi giờ với Vân Gia, ghi nhớ giờ giấc hai nơi trong lòng. Sau khi kết thúc công việc vào rạng sáng, anh đoán Vân Gia chắc vừa ăn sáng xong.

Trở về khách sạn anh gọi video cho Vân Gia.

Đầu dây bên kia Vân Gia lại đang vội vàng thu dọn hành lý. Hai người giúp việc bận rộn trong phòng ngủ của cô, một người hỏi cô muốn mang những bộ quần áo nào, người kia báo cho cô biết tình hình thời tiết Paris trong một tuần tới.

“Em phải về Paris à?”

“Vâng, sắp tới có công việc, em qua trước hai ngày.”

Vân Gia cũng không nói rõ được tình trạng hiện tại với Trang Tại là thế nào.

Chiến tranh lạnh thì tuyệt đối không phải, ai chiến tranh lạnh mà còn liên lạc mỗi ngày. Nhưng nói đã hoàn toàn làm hòa thì hình như cũng chưa, trò chuyện từ xa cũng không ngọt ngào như trước, phần lớn là những lời vô nghĩa về chuyện ăn cơm nghỉ ngơi.

Trước đó cô mặc lễ phục trang trọng xuất hiện trước màn hình video nói ở nhà có tiệc, anh ngoài việc khen cô đẹp ra cũng không hỏi nhiều trong tiệc có những ai.

Anh không hỏi, Vân Gia cũng không nói.

Khoảng cách qua màn hình và sự chênh lệch múi giờ tạo ra cảm giác như lưỡi d.a.o bị mài cùn không dùng được sức.

Đến khi Vân Gia mang theo hành lý tới Paris, trời mưa nhỏ âm u, vừa vặn phản chiếu tâm trạng rầu rĩ không vui của cô.

Đàn anh gặp mặt liền bảo xem ra về nước hơn nửa năm cũng không giúp cô sửa được cái tật xấu này, cứ hễ trời mưa là y như cái khăn tắm ướt sũng.

Vân Gia thật sự không nghĩ ra chuyện gì vui vẻ nổi.

Ở nhà phải tiếp khách chuyện trò xã giao, cái này thì còn đỡ. Tư phu nhân là bậc trưởng bối nhìn cô lớn lên, mỉm cười ôn hòa hỏi thăm tình hình yêu đương của cô, không có lý do gì không trả lời.

Nhờ đó cô phát hiện ra tuy mình đã hai mươi mấy tuổi đầu nhưng vẫn không sửa được tính trẻ con, không làm được sự khéo léo chu toàn của người lớn, hơi cảm thấy khó xử là không muốn nói chuyện.

Lê Yên uống trà, trêu chọc như đỡ lời cho cô nói với Tư phu nhân:

“Nó sao mà nói được, đang giận dỗi bạn trai đấy. Tính nó chị cũng biết mà, từ nhỏ bị ba nó chiều hư, tính tình xấu lắm, dăm bữa nửa tháng là lại giận người này dỗi người kia. Em bây giờ mặc kệ, chỉ cần đừng giận em là được, em cầu sự thanh tịnh.”

Vân Gia kéo tay Lê Yên, phản đối như làm nũng:

“Ai dăm bữa nửa tháng giận người ta chứ? Mẹ mà nói con thế nữa là con giận mẹ thật đấy.”

Lê Yên đặt ly xuống, lắc đầu cười bất lực nói với những người khác:

“Mọi người xem, ai dám quản nó chứ?”

Tư phu nhân vẫn giữ nụ cười, hùa theo Lê Yên, vừa nói Lê Yên cũng cưng chiều Vân Gia hệt như Vân Tùng Lâm lại khen Vân Gia trước nay hiểu chuyện biết lễ nghĩa đâu có khiến người ta lo lắng, bà ấy thích Vân Gia nhất, ước gì có một cô con gái như Vân Gia.

Bề ngoài chủ đề vẫn nói cười vui vẻ nhưng Tư Hàng ở bên cạnh sắc mặt đã lặng lẽ lạnh đi.

Về việc Trang Tại sắp đến, Vân Gia cũng không cân đo được là mong chờ nhiều hơn hay thấp thỏm nhiều hơn. Thời gian qua liên lạc nhạt nhẽo không nóng không lạnh, cô có thể hiểu anh bận công việc không phân thân ra được cũng hiểu trong tình huống này nếu lại sinh oán khí với anh thì trúng ngay ý đồ của ba, chứng tỏ bài kiểm tra nhỏ này được thiết kế cực kỳ vi diệu.

Nhưng chính vì khúc mắc trong lòng chưa tan hết, dù nhớ nhung cũng không bỏ được sĩ diện để bày tỏ nên lại càng thêm thấp thỏm. Thêm nữa, cô chưa bao giờ là người có thể chứa chấp những tâm tư buồn khổ, đủ loại mùi vị lung tung lên men trong lòng.

Nửa tháng trôi qua, Trang Tại vẫn chưa thể thoát thân khỏi công việc, đợi gặp mặt để phá băng, cứ đợi rồi lại đợi.

Đủ loại chuyện như thế, cô liền thực sự trở thành cái khăn vắt không khô trong miệng đàn anh.

Hồi đi học ở Paris, Vân Gia rất thích nghe mưa trên tầng hai cửa hàng đồ cổ. Những vệt nước loang lổ trượt xuống tấm kính trong suốt, tiếng ồn trắng có tác dụng trợ ngủ. Đôi khi mơ màng ngủ một giấc tỉnh dậy, khép mắt lại nghe thấy tiếng khách hàng và nhân viên nói chuyện dưới lầu đôi ba câu, trở mình một cái lại chìm vào giấc ngủ mới.

Lần này quay lại, những chiếc ghế và tấm t.h.ả.m vẫn y nguyên dường như không còn được thiết kế riêng cho cô nữa khó khiến cô cảm thấy thoải mái. Tiếng ồn dưới lầu lọt vào tai cũng dường như có decibel quá lớn khiến cô không thể tịnh tâm.

Kéo chăn ra, Vân Gia ngồi ngẩn ngơ trước cửa sổ một lúc, liếc nhìn thời gian, xuống lầu chào hỏi rồi che ô bước vào màn mưa trên đường phố khu Marais. Tùy ý dạo qua vài cửa hàng vì thói quen không đi tay không nên cô mua một ít khăn quàng cổ và đồ trang sức cũng chẳng thích lắm, sau đó bắt xe về khách sạn.

Mùa đông ở Paris còn một tháng nữa mới kết thúc.

Trang Tại gõ cửa phòng Vân Gia lúc hơn 5 giờ chiều, thời tiết xấu nên bên ngoài trời đã tối đen.

Vân Gia đang xử lý email công việc bên Long Nghệ, nghe thấy tiếng gõ cửa mới đặt laptop xuống xỏ dép lê ra mở cửa.

Người đàn ông ở cửa không giống như dự đoán mệt mỏi vì công việc, phong trần mệt nhọc. Anh mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen cắt may gọn gàng, bên cạnh là chiếc vali xách tay cỡ nhỏ, tóc được cắt tỉa gọn gàng sảng khoái tôn lên đôi mắt sâu thẳm càng thêm thanh lãnh sạch sẽ. Trên vai anh ngay cả "vũ khí" của Paris hôm nay là chiếc ô cũng không mang, như thể được đóng gói chân không chuyển phát nhanh đến cửa phòng cô, chờ cô nghiệm thu.

Ngoài cửa, Trang Tại cũng đang đ.á.n.h giá Vân Gia.

Cô mặc bộ đồ ở nhà rất thoải mái, chiếc váy dài màu vàng nhạt, nếp gấp ở đuôi váy được xếp tinh tế và đẹp mắt. Chiếc áo len dệt kim màu xám nhạt vừa mỏng vừa ngắn, tay áo ôm sát cánh tay mảnh khảnh, bên trong là chiếc áo yếm cùng tông màu buộc dây qua cổ càng ngắn hơn để lộ một mảng da thịt trắng ngần nơi eo.

“Em trông không vui lắm.”

Trước khi nghe câu này, Vân Gia chỉ là một nồi sữa nhỏ đang được đun nóng từ từ sôi lục bục khe khẽ. Nghe xong lập tức đạt đến điểm sôi, bọt trào ra hất tung nắp nồi.

Gặp mặt câu đầu tiên chẳng lẽ không thể nói ngồi máy bay mệt quá sao? Mở miệng ra là kiếm chuyện? Đây chẳng lẽ là cách dỗ dành cô khi gặp mặt mà anh nói trước đó?

Tuy tức giận nhưng cũng không có lý do gì không cho người ta vào. Vân Gia đứng sang một bên nhường chỗ, sắc mặt càng thêm khó coi, giọng điệu cũng u ám như mây mưa:

“Còn không phải tại anh à!”

Trang Tại bước vào, một tay để vali sang bên cạnh, tay kia đóng cửa lại rồi cởi áo khoác ngoài nói:

“Vậy thì tốt rồi.”

Vân Gia dựa vào tường, suýt nữa tưởng mình tức đến mức bị ảo giác.

Vậy thì tốt rồi?

“Tốt ở chỗ nào?”

Dáng vẻ định tính sổ của cô bị hai cánh tay mạnh mẽ ôm vào lòng n.g.ự.c đủ ấm áp, khí thế hung hăng trong nháy mắt biến mất chỉ nghe giọng người đàn ông nói bên tai mình:

“Em vẫn còn giận.”

“Đương nhiên!”

Vân Gia dùng hành động không ôm lại để chứng minh sức nặng của hai chữ này.

“Trước khi gặp em, mỗi lần gọi video với em anh đều hơi lo lắng.”

Vân Gia hỏi:

“Lo lắng cái gì?”

“Anh lo lắng, em bị người khác dỗ dành mất.” Trang Tại dừng lại một chút, “Đặc biệt là khi Tư Hàng đến nhà em làm khách.”

Vân Gia ngạc nhiên nói:

“Anh biết à? Sao anh biết được?”

Trang Tại suy nghĩ một chút, nửa thật nửa giả nói là vô tình nhìn thấy ở chỗ anh họ cô.

“Anh ghen à?”

--

Hết chương 99.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.