Trang Giấy Trống - Chương 100: Thân Mật Dỗ Dành
Cập nhật lúc: 09/04/2026 02:02
Trang Tại phủ nhận:
“Không có.”
“Thật sự không có?”
“Không có.” Cánh tay Trang Tại siết c.h.ặ.t hơn, vùi mặt vào mái tóc nơi hõm cổ cô, cảm thấy thỏa mãn vì cuối cùng cũng được ngửi mùi hương và chạm vào hơi ấm của cô, “Chỉ là anh rất nhớ em.”
Vân Gia không kìm được mềm lòng, những ngón tay buông thõng bên người cũng vô thức nắm c.h.ặ.t.
“Chiếc đồng hồ em tặng anh, anh thấy rồi, anh rất thích.”
Nếu anh không nhắc tới, Vân Gia cũng sắp quên béng chuyện này.
Sau khi thực sự nhận được đồng hồ, Vân Gia không tặng ngay vì muốn gán cho chiếc đồng hồ muộn màng bao năm này một ý nghĩa nào đó nhưng sinh nhật anh vào tháng tám còn quá xa.
Đêm đó tình hình thay đổi bất ngờ, cái gọi là ý nghĩa cuối cùng cũng không hoàn thành.
“Anh thấy khi nào?”
Vân Gia hỏi, nhẹ nhàng nâng tay lên đặt lên eo anh. Đến đây, cái ôm đầu tiên sau bao ngày xa cách mới thực sự trọn vẹn.
Trang Tại trả lời:
“Tối hôm đó đưa em xuống lầu, quay lại thì thấy.”
Hộp đồng hồ đặt trong ngăn kéo đầu giường còn đè lên một tấm thiệp chúc mừng, trên đó là nét chữ của Vân Gia - Gửi Trang Tại năm 17 tuổi, tôi là Vân Gia, chúc cậu sinh nhật vui vẻ!
Nếu họ làm chuyện đó, anh sẽ mở ngăn kéo kia ra sau màn dạo đầu. Trước khoảnh khắc hoàn toàn giao phó cho nhau, anh sẽ nhìn thấy chiếc đồng hồ bù đắp cho sự tiếc nuối của thanh xuân đằng đẵng, đồ giả biến thành đồ thật. Và vào khoảnh khắc đó, Vân Gia ở bên cạnh anh, họ sẽ làm chuyện thân mật nhất, những gì từng xa vời không dám ước hẹn cũng sẽ trở thành thứ giơ tay là có thể chạm tới.
Anh không biết khoảnh khắc đó mình sẽ vui vẻ đến mức nào.
Nhưng hiện thực lại là anh chậm rãi lấy chiếc đồng hồ mới này ra đeo lên cổ tay của mười năm sau. Cả căn phòng chỉ có một mình anh, không một tiếng động giống như sự tĩnh mịch sau cơn cuồng hoan.
Anh chân thành xin lỗi Vân Gia:
“Xin lỗi em, anh đã làm hỏng kế hoạch mà em dụng tâm chuẩn bị đến mức tồi tệ như vậy.”
Hơi thở Vân Gia rất nhẹ:
“Vậy anh mang đồng hồ theo không?”
Anh buông Vân Gia ra giơ cổ tay lên cho cô xem.
Vân Gia vuốt ve những đường gân nổi lên trên mu bàn tay anh, từ từ chạm đến chiếc đồng hồ màu đen kia. Ánh mắt cô dừng lại có chút tiếc nuối nói:
“Quả nhiên không còn hợp với anh nữa.”
Trang Tại:
“Rất hợp.”
Vân Gia hỏi anh, tại sao lúc đó Văn Trác Nguyên đã nói cho anh biết chiếc đồng hồ này là giả, nói đây là món quà sinh nhật cô cố ý châm chọc anh không xứng đáng nhưng anh vẫn đeo nó, vẫn thích, coi nó như vật trân quý.
Trang Tại cũng nhìn vào chiếc đồng hồ và nhớ lại một vài ký ức. Nhận được quà năm 17 tuổi, đến năm 18 tuổi mới có dũng khí đeo lần đầu tiên.
Khi đó Trang Tại đã nghĩ gì?
Anh trả lời Vân Gia:
“Anh đúng là không xứng nhưng anh thật sự thích.”
Câu nói này là cảm tưởng chân thực của Trang Tại năm 17 tuổi khi tìm thấy giá của chiếc đồng hồ này trên trang web chính thức và cũng là lời tự thuật không lời của Trang Tại năm 27 tuổi khi đứng trước mặt Vân Gia.
Hai cánh tay Vân Gia đặt lên vai anh, cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, nói với anh rằng:
“Anh không có gì là không xứng cả.”
Trang Tại nhìn cô, nghe cô nói tiếp.
“Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là thứ em muốn, em đều sẽ có được thứ tốt nhất. Khi em muốn yêu thì em cũng muốn có được tình yêu tốt nhất trên thế giới này.”
Trang Tại không nói gì, cúi người hôn cô.
Nhớ lại thời niên thiếu, cõng cô đi trong con hẻm tối tăm trong khu ổ chuột, lời đến bên miệng nhưng không thể nói ra lời đảm bảo với cô - Sau này tớ sẽ trở nên tốt hơn.
Anh thật sự chẳng có tiến bộ gì.
Mười năm trôi qua, anh vẫn không làm được việc mở miệng nói đúng lúc vào khoảnh khắc này rằng sẽ cho cô tình yêu tốt nhất thế giới.
Anh bực bội vì bản thân vô vị như vậy, sự chiếm đoạt giữa môi răng ngược lại càng thêm mãnh liệt.
Lưng Vân Gia dán vào tường, ngón tay bám vào bờ vai rắn chắc dưới lớp áo len đen mỏng manh của anh. Hơi thở dần trở nên nặng nề, hôn một hồi liền cảm thấy thở ra thì nhiều hít vào thì ít, n.g.ự.c căng tức.
Cũng may vào khoảnh khắc hai má Vân Gia ửng hồng, Trang Tại dừng lại.
Anh cúi đầu tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay ra, nhét vào lòng bàn tay Vân Gia. Trong lúc Vân Gia cầm chiếc đồng hồ đầy nghi hoặc, anh trực tiếp trùm đầu cởi áo len ra. Bên trong là một chiếc áo ngắn tay màu trắng, kiểu dáng trơn không có bất kỳ họa tiết trang trí nào, khiến anh trông sạch sẽ trẻ trung, giống như những thiên chi kiêu t.ử phẩm học kiêm ưu lại không thiếu người hâm mộ ở trường đại học.
Trang Tại gãi đầu, cũng có chút ngượng ngùng nội tâm xứng với sắc trắng này.
“Anh ngồi máy bay lâu quá, đi tắm trước đây.”
Vân Gia đã có chút bối rối như nhịp phim quay chậm nhìn anh, ngơ ngác gật đầu:
“Vậy… anh tắm đi.”
Nghịch dây đồng hồ trên tay, một lát sau Vân Gia hỏi:
“Chỉ tắm thôi sao?”
Trang Tại trả lời:
“Tóc rất sạch.”
“……” Vân Gia ậm ừ, nhất thời không biết làm sao để hỏi sâu thêm một cách hợp lý, “Ồ.”
Anh đã vào phòng tắm, rất nhanh liền có tiếng nước truyền đến.
Vân Gia không tiện đứng mãi ở cửa phòng tắm bèn quay lại phòng khách, phát hiện máy tính của mình vẫn mở nhưng đã không còn tâm trí hoàn thành nốt chút công việc còn lại. Cô gập máy tính để sang một bên. Trước khi Trang Tại ra, cô đẩy chiếc vali xách tay của anh từ cửa vào phòng để quần áo.
Đang thầm cảm thán trong lòng rằng vali anh dùng cùng thương hiệu cùng kiểu dáng với cô, chợt nảy sinh thắc mắc, Vân Gia lại chạy đến cửa phòng tắm gọi anh qua cánh cửa.
“Anh không cần lấy quần áo sao?”
Giọng anh truyền qua cánh cửa:
“Không cần.”
Giây tiếp theo cửa mở ra, hơi nóng ẩm mang theo mùi sữa tắm ùa ra ngoài. Trang Tại mặc áo choàng tắm nam của khách sạn đứng ở cửa.
“Lát nữa anh sẽ giải thích với em.”
Vân Gia đang định hỏi “giải thích cái gì” liền bị anh vòng tay qua m.ô.n.g bế bổng lên. Trọng tâm không vững, cô đành phải cúi người gục lên vai anh, nghe thấy anh nói mơ hồ:
“Lát nữa sẽ nói cho em biết.”
Vân Gia hỏi:
“Thế trước đó thì sao?”
Anh hỏi:
“Bây giờ em có đói không?”
Vân Gia lắc đầu:
“Không đói.”
Buổi chiều ra ngoài uống trà chiều, về tắm rửa xong cũng chưa được bao lâu.
Mùi hương sau khi tắm trên người anh không ngừng quấy nhiễu khứu giác, thật sự quá ám muội. Vân Gia đã cảm nhận được hơi nóng bốc lên bên tai. Khi bị anh ném xuống giường cô mới được giải thoát ngắn ngủi. Cô ngồi trên chiếc chăn lông ngỗng trắng như tuyết nhìn anh đi tới, kéo rèm cửa nhung tơ lại bỏ mặc màn đêm nơi đất khách ở bên ngoài.
Quay đầu lại, anh nhìn Vân Gia:
“Bù lại chuyện đêm hôm đó.”
Mắt chớp chớp, Vân Gia bị anh làm cho kinh ngạc hạ giọng nói:
“… Không phải bảo muốn dỗ em sao?”
Anh lại gần, không hề chột dạ nói:
“Ừ, anh chuẩn bị xong hết rồi.”
Hết rồi? Trong lòng Vân Gia nghi hoặc, thoáng chốc nghĩ đến việc trước đó cô nói anh dỗ người ta nghiêm túc quá, anh từng nói không đứng đắn cũng có thể học.
Vân Gia lập tức hít sâu một hơi.
Sắc thái trước mắt tối sầm lại, bóng của anh phủ xuống. Khoảnh khắc nụ hôn rơi xuống, cô nhẹ nhàng đẩy vai Trang Tại một cái lùi ra một khoảng.
Hàng mi dài chớp nhanh, Vân Gia nuốt nước bọt:
“… Em hơi căng thẳng.”
“Sợ à?”
“Không phải.”
Vân Gia lắc đầu.
Trang Tại nắm lấy bàn tay đang ấn trên vai anh của cô, cả người lẫn tay cùng ấn xuống nệm giường như đang thực hiện hành vi kích thích, thử xem lời cô nói là thật hay giả:
“Chắc chắn chứ? Bây giờ em muốn đẩy anh ra sao?”
Vân Gia nhìn anh, tiếp tục lắc đầu.
Thế là anh hôn xuống. Một lát sau ngón tay lướt qua vạt áo hai dây mỏng manh. Anh không hiểu lắm về thiết kế đồ nữ, không biết bên trong chiếc áo hai dây có đệm n.g.ự.c có thể không mặc gì cả. Khoảnh khắc chạm vào, không chỉ Vân Gia theo bản năng hơi co vai lại khẽ rên một tiếng.
Bàn tay to đang chống lên lớp vải trước n.g.ự.c cô cũng khựng lại, đường nét hiện rõ qua lớp vải.
Sau đó càng áp sát phủ lên, chuyển thành vuốt ve chậm rãi.
Vân Gia đã rất khó chịu, lúc không nên dịu dàng lại dịu dàng giống như một sự cố ý khiêu khích, lại còn bị anh ghé vào tai hỏi:
“Muốn đẩy anh ra không?”
Hơi thở gần sát và nóng ẩm như thế giống như một chiếc lông vũ cù vào tai, ngứa ngáy đến mức thân thể run rẩy.
Vân Gia không trốn thoát được, trong thâm tâm cũng không muốn né tránh.
Vạt váy cô quá rộng che đi cánh tay đang làm loạn của anh, hai mảng da thịt nhỏ nhắn kiều nộn bị trêu đùa đến rối tinh rối mù.
Anh vậy mà vẫn có thể giữ được lý trí tỉnh táo, nói với cô:
“Không thích thì đẩy anh ra.”
Lời là do anh nói.
Sau đó cũng là anh coi như không nghe thấy, mặc kệ cô kêu dừng thế nào, nói được rồi, bỏ đi, nhưng lại tuyệt đối không cho phép cô đẩy anh ra mảy may.
Vân Gia tự làm tự chịu, là cô cho phép một con hổ nhìn như hiền lành xông vào vườn hoa đấu đá lung tung.
Tiếng nước ướt át dính dấp sinh ra từ sự va chạm đ.á.n.h nhau lần sau nặng hơn lần trước, nghe mà da đầu tê dại như bị điện giật.
Vân Gia thiếu góc nhìn quan sát, bàn tay chống xuống dưới, cúi đầu chỉ có thể thấy bàn tay có màu da khác biệt với cô trước n.g.ự.c mình, thon dài và khớp xương rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên vì dùng sức nắm c.h.ặ.t.
Khối mỡ mềm mại trắng như tuyết lộ ra tư thái quá đỗi đầy đặn qua khe hở các ngón tay.
Cũng may anh vẫn chưa hoàn toàn mất kiểm soát, thiện tâm chưa mất. Một khi có sự chống đối không kiềm chế khiến cô dồn hết cảm xúc khó chịu lên giữa đôi mày, anh phát hiện ra sẽ hôn lên thái dương cô rồi thả chậm động tác cho cô chút thời gian thích ứng.
Vân Gia không theo kịp nhịp điệu của anh.
Càng không nói đến chuyện thích ứng, những cuộc trò chuyện trong khoảnh khắc trần trụi nhìn nhau cũng gần như vỡ vụn. Anh sẽ hỏi cảm nhận của cô, thế này được không?
Lời nói ân cần nhưng đi kèm với lực đạo quá mạnh và tần suất thân mật dồn dập làm cô không có cơ hội nói chuyện bình thường.
Nhưng Trang Tại lại hiểu ngôn ngữ cơ thể của cô. Khi cô đạt đến đỉnh điểm sẽ quay đầu đi cọ xát vào gối, cổ đỏ hơn cả mặt, dường như chiếc cổ mảnh khảnh là trạm trung chuyển bắt buộc phải đi qua khi xả lũ. Mọi cảm ứng thần kinh dưới cổ đều chạy qua nơi này với tốc độ cao, để não bộ tiếp nhận niềm vui sướng do dopamin tiết ra điên cuồng.
Khi kích thích giác quan tích tụ nhiều, khó lưu thông thì nơi này liền đỏ lên.
Vân Gia kết thúc trong một luồng hơi nóng ập xuống đầu.
Thể lực cũng đã tiêu hao đến cực hạn.
Lòng bàn tay Trang Tại dán vào thắt lưng cô cảm nhận được những cơn co rút nhỏ và bí ẩn trong cơ thể cô. Những nụ hôn dày đặc in lên bên tai cô, giọng trầm thấp trấn an rằng rất nhanh sẽ xong thôi.
Vân Gia ôm cổ anh nói nhỏ, bảo nhanh một chút.
Câu nói mang nghĩa khác này, cô không biết Trang Tại hiểu thế nào nhưng rất nhanh đã khiến sức chịu đựng của cô bên bờ vực sụp đổ.
Bóng đêm dần sâu tựa như biển cả đen kịt. Cô như con thuyền nhỏ bị sức mạnh của người khác cuốn đi ném vào vùng biển xa lạ và hung hiểm, mặc sức vỗ về. Thân thuyền không chịu nổi lực này, sóng dâng sóng hạ như sắp bị vò nát.
Không nói rõ là khó chịu hay thoải mái.
Vân Gia tì trán lấm tấm mồ hôi vào hõm vai anh, ngửi thấy mùi mồ hôi nóng hổi hòa quyện với mùi hormone.
Cô gọi tên anh.
Từng tiếng "Trang Tại", muốn cầu xin lòng tốt của anh nhưng lại hoàn toàn ngược lại.
Trang Tại ấn mạnh hơn, không cho cô trốn tránh.
Lực đạo như xuyên thấu linh hồn người ta, dần sâu dần nặng cướp đi khả năng ngôn ngữ của cô, liều mạng hít thở trở thành chuyện quan trọng hơn cả nói chuyện.
Cuối cùng Trang Tại cũng dừng động tác. Trong sự tĩnh lặng hai người cùng chia sẻ lúc này, hơi thở dần đều lại. Anh cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng đang hé mở của người con gái với ánh mắt thất thần, dùng sống mũi cao thẳng cọ vào chiếc cổ ướt đẫm mồ hôi của cô, thậm chí mút hôn lên làn da mịn màng ửng hồng và nói với cô: Xong rồi.
Động tác rời đi của anh mang lại cho Vân Gia cảm giác còn nóng bỏng hơn cả khi tiến vào.
--
Hết chương 100.
