Trang Giấy Trống - Chương 101: Khóc
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:09
Cũng có thể là giờ phút này cô quá mức nhạy cảm nên chỉ cần chạm nhẹ một chút là run rẩy. Mí mắt cô lười biếng khép hờ nhìn anh với vẻ mặt không chút biểu cảm tháo bỏ "thứ đồ" bao bọc kín mít kia ra, rồi lóng ngóng thắt lại chiếc b.a.o c.a.o s.u.
Cô nhớ đến chiếc nơ bướm, theo bản năng di chuyển tầm mắt từ tay anh xuống dưới.
Đó là một bụi màu đen rậm rạp mà cô chưa từng thấy.
Lúc tiếp xúc thân mật, những sợi lông xù xì đó khiến cô rất ngứa. Con hổ hiền lành dù đang ngủ đông cũng dọa người, sức sống mãnh liệt, màu hồng phấn... màu sắc phối hợp như vậy quả thực rất gợi tình, dù sắc mặt có thanh lãnh đứng đắn đến đâu cũng vô dụng.
Gương mặt thánh tăng, thể chất dâm ma.
Vân Gia âm thầm để lại một lời nhận xét đầy đanh thép nhưng vô trách nhiệm sau khi sử dụng trong lòng rồi nhắm mắt lại, tắt đi những suy nghĩ miên man trong đầu.
Chẳng bao lâu sau trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng sột soạt thay quần áo. Phát hiện có người đến gần, Vân Gia đã nghỉ ngơi được kha khá bèn mở mắt ra.
Trang Tại đã mặc áo choàng tắm vào đi đến bên mép giường.
“Hình như vừa rồi em chảy chút m.á.u.”
Chỉ có một chút màu đỏ thấm trên lớp keo màu trắng sữa nên nhìn rất rõ. Nhưng lúc đó cơ thể đi trước não bộ, anh không kịp dừng lại ngay chỉ vài cái đã rất nhanh bị mài tan đi.
Anh lo cô bị trầy xước ở đâu đó nên muốn kiểm tra.
Vân Gia không cho.
Cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay anh, Vân Gia theo bản năng khép chân lại nói giọng nghèn nghẹt:
“Anh đừng đụng vào em nữa.”
Anh liền không động đậy nữa, nằm cùng cô vài phút sau đó bế Vân Gia vào phòng tắm rửa sạch sẽ.
Ánh đèn trong phòng tắm sáng trưng không chỗ che giấu, càng thuận tiện cho anh kiểm tra. Dáng vẻ anh nghiêm túc, động tác nhẹ nhàng vạch ra xem xét lại khiến ngón chân đang treo lơ lửng của Vân Gia co quắp c.h.ặ.t lại.
Cô định từ chối, còn chưa kịp mở miệng đã bắt gặp ánh mắt lo lắng ngước lên nhìn của Trang Tại.
Đôi mắt ấy ẩm ướt và trong trẻo như mưa đêm.
Chỗ mắt thường có thể nhìn thấy không bị trầy xước nhưng đỏ ửng lên rất nhiều, hơi sưng. Anh không xác định là do vận động quá mức dẫn đến xung huyết hay là phản ứng do tổn thương.
“Đụng vào có đau không?”
Vân Gia hận thái độ lúc nào cũng nghiêm túc đâu ra đấy này của anh, hại cô lần nào cũng phải chịu đựng sự xấu hổ kéo dài một mình.
Trong lòng vừa giận vừa hờn, cái ác từ gan mà sinh.
Vừa rồi khi bị đẩy lên đỉnh điểm, không chỉ chỗ đó ướt át mà mắt cũng chảy một dòng nước mắt sinh lý. Giờ phút này hốc mắt vẫn còn ửng đỏ, đáy mắt mờ hơi sương, cô cứ dùng ánh mắt đó nhìn Trang Tại.
Cô ngồi bên bệ rửa mặt, hai chân thon dài xinh đẹp, dù co lên gác sang một bên cũng vẫn đẹp mắt vô cùng.
Ngón tay trắng nõn chấp nhận sự kiểm tra của Trang Tại, thậm chí còn hơi mở chỗ đó ra để lộ chút màu hồng nhạt chịu nhiều tàn phá.
Cô coi chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình trên người anh như áo blouse trắng, yếu ớt than đau với anh.
“Anh chỉ kiểm tra thôi sao? Bác sĩ Trang, không chữa trị giúp em à?”
Trong nháy mắt, thần sắc trên mặt Trang Tại vẫn lạnh lùng như băng tuyết nhưng đồng t.ử chợt co rút như bị kích thích cực lớn, yết hầu chuyển động nuốt xuống nặng nề.
Vân Gia tuy trong lòng nảy sinh sự xấu hổ nhưng hoàn toàn hài lòng với phản ứng của anh.
Cô buông tay ra, định bước xuống nũng nịu nói:
“Đùa thôi mà, bác sĩ Trang.”
Nhưng anh nhập vai rất nhanh, đè cô lại cúi người vùi đầu hôn xuống.
Kích thích nối tiếp kích thích, Vân Gia không thể chống đỡ nổi rất nhanh đã bị anh l.i.ế.m đến mềm nhũn cả người, hai chân xinh đẹp hoàn toàn buông xuôi gác lên vai anh.
Cái giá Vân Gia phải trả cho lần khám bệnh này là quỳ trong bồn tắm hơi nước lượn lờ, một lần nữa chịu đựng "vật" bị cô trêu chọc kia tiến vào.
Đợi mọi thứ kết thúc, đêm đã qua hơn một nửa.
Vân Gia mệt đến cực điểm, đứng sấy tóc cũng thành cực hình. Trang Tại gấp khăn tắm dày đặt lên đùi mình, để Vân Gia xõa mái tóc ướt sũng nằm xuống.
Anh chỉnh chế độ gió ấm mức thấp nhất, động tác nhẹ nhàng sấy khô tóc cho cô.
Nếu không phải vì tiếng máy sấy bên tai không thể hoàn toàn yên tĩnh, Vân Gia nhắm mắt lại chưa đến ba phút là có thể ngủ say. Nhưng Trang Tại dường như không buồn ngủ, đầu óc cũng rất tỉnh táo.
Những vấn đề Vân Gia ném ra vào đêm tiệc tân gia, giờ phút này chính cô cũng sắp không nhớ nổi, Trang Tại lại liệt kê ra rành mạch.
Giải thích từng điều một, logic rõ ràng.
Vân Gia mơ màng nghe xong, từ nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa, nhìn anh nghi hoặc nói:
“Sao nghe như bản kiểm điểm thế?”
Câu này làm khó cậu học sinh xuất sắc rồi, Trang Tại nói:
“Anh chưa viết bản kiểm điểm bao giờ.”
Vân Gia phì cười.
Anh đặt máy sấy sang một bên sắc mặt ôn hòa mà nghiêm túc, bàn tay to áp vào má Vân Gia, cúi đầu hỏi:
“Anh dỗ dành em như vậy được không? Anh biết anh làm em thất vọng nhưng em đã nói em sẽ dạy anh. Nếu anh làm không tốt, xin em cho anh cơ hội sửa đổi, đừng từ bỏ anh.”
Giọng nói êm ái bình thản như vậy mà lại xua tan cơn buồn ngủ đang kéo đến trong đầu Vân Gia trong khoảnh khắc. Cô chớp mắt, cảm thấy khó tin vì anh có thể nói ra những lời như vậy:
“Anh nói gì cơ? Câu cuối cùng ấy.”
Anh dường như không quen nói chuyện kiểu này, cho dù là lặp lại cũng mím môi mất tự nhiên một chút:
“Đừng từ bỏ anh.”
Cảm xúc dâng trào ngắn ngủi, Vân Gia chợt nhận ra một điểm khác.
“Vậy trước hôm nay, anh đều đã chuẩn bị tinh thần bị em từ bỏ rồi phải không?”
Anh nghẹn lời trong giây lát.
Vân Gia ngồi dậy, đối diện với anh:
“Em muốn nghe nói thật.”
Trang Tại dừng lại hai giây sau đó quay đầu liếc nhìn căn phòng khách sạn, từ cách trang trí đến đồ nội thất đều toát lên phong cách Pháp. Anh thu lại ánh mắt rồi nói:
“Nếu lần này không qua đây, sau này cũng sẽ qua.”
Vân Gia đang khó hiểu.
Anh nói tiếp,
“Không chỉ nơi này, còn rất nhiều nơi em từng đi qua, anh đều đã ghi chép lại.”
Theo suy nghĩ ban đầu của anh, Vân Gia cuối cùng sẽ kết hôn với người môn đăng hộ đối. Cho dù không phải là anh thì anh cũng rất sẵn lòng chúc phúc cho cô cả đời này đầu bạc răng long bên người đó, hạnh phúc vui vẻ.
Nhưng anh không làm được việc đứng nhìn và chứng kiến.
Đứng ngoài nhìn cuộc hôn nhân viên mãn của cô, thậm chí ở lại Vân Chúng làm việc cùng người chồng tương lai của cô, thỉnh thoảng nghe ngóng tin tức ngọt ngào về vợ chồng họ từ những lời bàn tán say sưa của người khác.
Anh không có cách nào duy trì sự nhẫn nại lâu dài trong hoàn cảnh đó.
Anh đã đạt được tự do tài chính của người bình thường cũng đã làm xong kế hoạch du lịch. Đợi Vân Gia kết hôn, anh sẽ từ chức. Làm việc quá lâu rồi, coi như cho mình một kỳ nghỉ dài hạn, anh sẽ đi qua tất cả những nơi Vân Gia từng đến.
Còn về kết cục cuối cùng của mình là gì, anh sẽ dừng lại ở đâu.
Anh cũng không biết.
Vân Gia hỏi:
“Kế hoạch du lịch về em? Làm từ bao giờ?”
“Năm kia.” Anh hơi nhớ lại một chút, báo ra thời gian, cũng giải thích, “Lư Gia Trạm từng viết một cuốn sách tên là , em còn nhớ chứ, em từng lật xem ở Khúc Châu.”
Vân Gia gật đầu.
“Năm kia anh ta đang viết cuốn sách này, gửi một ít bản thảo sơ bộ cho bạn bè hoặc người thân nhờ viết vài lời làm phụ lục cho sách. Lúc đó nhìn bản thảo của anh ta, anh liền có kế hoạch này.”
“Nếu em gả cho một người em không thích thì sao? Em cũng không có cuộc hôn nhân viên mãn.” Vân Gia không muốn làm giả thiết này quá nặng nề, “Ví dụ như, hoàng t.ử dầu mỏ Ả Rập chẳng hạn.”
Trang Tại quả nhiên cười một cái, nụ cười ấy như làn sương mù vừa tan đi nhưng khi Vân Gia nói đến “Anh vẫn sẽ theo kế hoạch này rời bỏ em sao?” lại rất nhanh biến mất.
Anh vuốt ve mái tóc dài của Vân Gia, đang suy nghĩ nhưng mãi không có câu trả lời. Rất lâu sau mới lộ ra vẻ đau khổ mờ mịt thử lên tiếng:
“Anh không biết, hình như bây giờ anh càng luyến tiếc em hơn trước kia. Có lẽ… nếu có ngày đó thì những gì trước kia không thể chịu đựng được, giờ cũng có thể chịu đựng… Anh không biết nữa.”
Vân Gia nhẹ nhàng nâng mặt anh, cắt đứt dòng suy nghĩ đau khổ của anh.
“Đừng nghĩ nữa, sẽ không có ngày đó đâu.”
Anh đè lên bàn tay cô đang áp trên mặt mình nhìn thẳng vào cô, sự chấp niệm không lời cuộn trào trong mắt, ngay cả giọng điệu cũng mang sự thăm dò hiếm thấy, giống như một người theo thuyết vô thần bỗng một ngày quỳ rạp trước Phật.
“Thật không?”
Vân Gia bị ánh mắt tĩnh lặng như nước mà dậy sóng của anh làm cho hơi thở dồn dập, khựng lại một chút nói:
“Nếu là giả thì sao, em lừa anh thì sao?”
Ánh mắt Trang Tại dịu xuống, thậm chí nở một nụ cười:
“Giả thì lừa lâu một chút.”
Còn một câu nói khác, Trang Tại chỉ nhìn cô thầm niệm trong lòng.
Nếu thật sự có cơ hội thì anh sẽ buông bỏ tất cả, dùng hết sức lực cuối cùng để tranh thủ khả năng nhỏ nhoi đó. Chưa từng có được thì thôi nhưng trớ trêu thay đã từng có được, anh không thể nào thản nhiên mà mất đi em.
Chỉ cầu, khí tận lực kiệt, hối bất khả hối. (Sức cùng lực kiệt, hối hận cũng không kịp)
“Yên tâm đi.”
Vân Gia cúi đầu hôn nhẹ lên mặt anh,
“Sẽ không lừa anh đâu. Ba em đã tìm em nói chuyện rồi.”
“Nói chuyện gì? Chuyện chúng ta sao?”
Vân Gia thích nghe được cách nói “chúng ta” từ miệng anh, mỉm cười nhẹ gật đầu một cái.
Trong cuộc trò chuyện đêm tân xuân của hai cha con, Vân Tùng Lâm hỏi cô có phải thật sự thích Trang Tại không, đưa ra một góc độ mà Vân Gia chưa từng suy xét.
“Trang Tại không phải Tư Hàng và vĩnh viễn không thể là Tư Hàng. Nếu các con yêu nhau rồi lại chia tay, tuyệt đối sẽ không giống như con và Tư Hàng trước đây, người hai nhà cười nói giảng hòa giữ thể diện coi như không có chuyện gì xảy ra, nói tôn trọng tự do yêu đương của người trẻ tuổi. Hiểu không Gia Gia, con và Trang Tại vĩnh viễn không thể ngang hàng.”
“Trong thế giới của con, không một ai sẽ nói đỡ cho cậu ta bao gồm cả nhà cậu con. Một khi tình cảm tan vỡ, cậu ta không thể nào bình yên vô sự trở lại cuộc sống ban đầu như con hay như Tư Hàng được. Cho dù cậu ta có nỗ lực 120% cũng không có cách nào đạt được điểm đạt chuẩn trong thế giới mà con đang đứng.”
“Không xứng với con, là tội tổ tông mà cậu ta vĩnh viễn không thoát khỏi được.”
“Mọi thành tựu sau này của cậu ta đều sẽ vì thế mà bị giảm sút nghiêm trọng, những khiếm khuyết nhỏ nhặt của cậu ta cũng sẽ vì bị chú ý quá mức mà nhận lại gấp bội tiếng c.h.ử.i rủa.”
“Tùy tâm sở d.ụ.c chỉ là đặc quyền khi con yêu một người, mọi sự phản phệ đều sẽ rơi xuống đầu cậu ta.”
“Con đã suy xét đến những điều này chưa?”
Mỗi một câu đều nặng tựa ngàn cân như b.úa tạ gõ vào lòng Vân Gia.
Vân Gia thẳng thắn với Trang Tại:
“Em chưa từng suy xét đến cho nên hôm tiệc tân gia em mới có thể giận dỗi anh một cách đúng lý hợp tình như vậy. Em chỉ muốn chúng ta đều có thể vui vẻ, đều có thể đắm chìm tận hưởng tình yêu. Em đã quên mất hoàn cảnh của anh không giống em, cái giá cho niềm vui giữa chúng ta cũng khác nhau.”
“Nhưng bây giờ em biết rồi, em cũng sẽ sửa đổi. Anh cũng phải cho em cơ hội dỗ dành anh, anh đừng lúc nào cũng im lặng, lúc nào cũng nhẫn nhịn, em không muốn anh buồn một mình. Bây giờ anh đâu phải một mình nữa, em đến bên anh rồi đây.”
Đồng t.ử Trang Tại dần dần đỏ lên, đáy mắt dâng lên làn sương mù.
Hình ảnh trước mắt dường như đã từng quen biết. Vân Gia nhớ đến năm nào đó đêm giao thừa đi đưa sủi cảo cho anh ở phố dân tộc, anh đứng trước cửa hàng tiện lợi ngập tràn ánh sáng xanh lạnh lẽo, ăn mặc mỏng manh giữa đêm đông sâu thẳm.
Khi nhìn cô, cũng là biểu cảm này.
Giọng Vân Gia nhẹ nhàng:
“Anh sắp khóc đấy à?”
Câu hỏi tương tự, lần ở phố dân tộc Vân Gia cũng từng hỏi, lúc đó anh cụp mắt phủ nhận nói gió to quá.
Giờ phút này anh trầm giọng nói hình như là vậy.
Những màn sương ướt nơi hốc mắt rốt cuộc không còn bị gió lạnh năm cũ thổi tan, trong veo, ngưng tụ thành một giọt hoàn chỉnh rơi xuống.
Trái tim Vân Gia run lên, lập tức dùng lòng bàn tay mềm mại lau đi giúp anh.
Mặt anh ấm áp nước mắt hơi lạnh.
Giây tiếp theo, Vân Gia đã bị anh ôm c.h.ặ.t dùng lực mạnh đến mức sắp không thở nổi. Cô không nhúc nhích, cẩn thận hít thở, ngay cả tần suất chớp mắt cũng như chậm lại, hoàn toàn để anh dùng đôi tay xác định sự tồn tại của cô ngay lúc này.
“Trang Tại.”
--
Hết chương 101.
