Trang Giấy Trống - Chương 103.2: Tư Hàng Đến (2)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:09
Lúc đó Trang Tại mặc một chiếc áo khoác đen, phong thái tuấn tú đĩnh đạc, khí chất tinh anh xa rời khói lửa nhân gian ập vào mặt, anh giữ bình tĩnh nhạt giọng trả lời:
“Phải.”
“Chai xịt khoáng này không được mang theo.”
“Vâng, cứ vứt đi, sau này tôi sẽ giải thích với bạn gái tôi.”
Thế là Trang Tại xách chiếc vali không có bất kỳ vật dụng nào thuộc về mình bay đến Paris.
Vân Gia cảm thấy sự trùng hợp này thật khó tin. Tối qua lúc cất đồ vào cô còn thắc mắc sao vali của anh lại giống hệt của mình, không ngờ Trang Tại thực sự có một chiếc vali y hệt cô còn vì đêm tiệc tân gia cô quên mang vali về mà gây ra hiểu lầm thế này.
“Cho nên hiện tại anh không có quần áo để thay.”
“Đúng vậy.”
Vân Gia nảy ra ý tưởng:
“Nghĩa là, nếu em không ra ngoài mua quần áo cho anh, cứ để quần anh ngâm trong bồn tắm mãi, thì anh sẽ không thể rời khỏi căn phòng này.”
Vừa nói cô vừa từ từ chuyển từ tư thế ngồi nghiêng sang ngồi quỳ đối mặt với anh,
“Em muốn làm gì anh thì làm.”
Rõ ràng từ tối qua anh đã mặc chiếc áo choàng tắm khách sạn này nhưng giờ phút này lại mang một sắc thái khác hẳn. Cứ nghĩ đến việc đây là bộ quần áo duy nhất anh có thể che thân trong căn phòng này, bỗng nhiên lại có chút ý vị cấm luyến.
Trang Tại nhìn biểu cảm như muốn lột da róc xương mình của cô, buồn cười nói:
“Không phải.”
“Sao lại không phải.”
Giọng điệu Vân Gia kiêu ngạo.
“Không phải tình huống này.” Trang Tại nói, “Mà là trong bất kỳ tình huống nào, cho dù anh có khả năng tự do ra vào căn phòng này thì em cũng có thể muốn làm gì thì làm.”
Vân Gia cười rạng rỡ vui vẻ:
“Anh tốt như vậy, đương nhiên em phải ra ngoài mua quần áo cho anh rồi.”
Hôn chụt lên mặt anh một cái, Vân Gia đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt trang điểm, rất nhanh đã sửa soạn bản thân xinh đẹp lộng lẫy rồi khoác áo khoác ra ngoài.
Vân Gia đi rồi, Trang Tại ở lại một mình trong phòng, gọi điện thoại cho dịch vụ phòng bảo người đến dọn dẹp, cũng vớt chiếc quần dài ngâm cả đêm trong bồn tắm lên, trả tiền boa theo dịch vụ giặt là vừa đọc được và gửi đi giặt sạch.
Anh không thích mặc áo choàng tắm nhìn người ta dọn dẹp vệ sinh, trong điện thoại đã dặn không cần dọn thư phòng, anh cầm cuốn tạp chí du lịch chưa đọc xong trốn vào thư phòng đợi người dọn dẹp đi rồi mới ra ngoài.
Sau đó lại nhận được một cuộc điện thoại công việc trong nước.
Trang Tại đã sớm đoán trước, dù là nghỉ phép cũng không thể vứt bỏ toàn bộ công việc.
Cuộc gọi vừa kết thúc, chuông cửa vang lên.
Trang Tại không hiểu biết gì về Paris, vừa không biết trung tâm thương mại gần khách sạn ở đâu cũng không biết nơi bán đồ nam có xa không.
Vân Gia về lúc này là sớm hơn anh dự đoán.
Mở cửa, không phải là Vân Gia. Đập vào mắt trước tiên là gương mặt người da trắng, trước người đẩy chiếc xe đẩy thức ăn màu bạc, dùng tiếng Anh pha giọng địa phương nói là dịch vụ phòng.
Mà người đó không đi một mình, bên cạnh còn có một gương mặt châu Á mà Trang Tại cũng chẳng xa lạ gì.
Nhân viên phục vụ quan sát sắc mặt Trang Tại, bốn ngón tay khép lại chỉ sang bên cạnh giải thích với vị khách bên trong:
“Vị tiên sinh này nói là bạn tốt của ngài, ngài chắc là có quen biết chứ ạ?”
Trang Tại nhìn Tư Hàng, lời nói lại là trả lời nhân viên phục vụ:
“Quen biết, bạn tốt thì không phải.”
Tư Hàng hiển nhiên cũng chưa từng dự đoán người mở cửa sẽ là Trang Tại. Lông mi anh ta cụp xuống rồi lại nâng lên nhanh ch.óng đ.á.n.h giá. Bộ dạng vừa ngủ dậy này cộng thêm vết đỏ đột ngột và rõ ràng trên cổ Trang Tại khiến anh ta trong cơn kinh ngạc sững sờ, chỉ biết trừng mắt nhìn Trang Tại lạnh lùng không thốt ra nổi nửa chữ.
Trang Tại bình thản dời mắt đi, cho anh ta thời gian tiếp tục phản ứng, liếc nhìn xe đẩy thức ăn rồi nói với nhân viên phục vụ:
“Tôi không gọi đồ ăn.”
Nhân viên phục vụ mở tấm thiệp nhắn để trên xe đẩy ra, đọc tin nhắn tiếng Anh bên trên:
“Là chủ phòng, cô Vân gọi… cho anh Trang. Cô Vân nhắn lại là chúc ngon miệng, cô ấy luôn nhớ anh.”
Trang Tại nhận lấy tấm thiệp, nói một tiếng cảm ơn, nghiêng người để nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn vào còn anh thì bắt đầu dùng tiếng Trung tiếp đãi vị khách không mời mà đến chẳng phải bạn tốt này.
“Vân Gia ra ngoài rồi, cũng không nói là có bạn tốt sẽ đến.”
Cơ hàm Tư Hàng căng thẳng, ngay sau đó lại nhếch lên một nụ cười khinh miệt nói:
“Anh đương nhiên không biết, căn phòng này là Vân Gia thuê dài hạn ở Paris, trước đây cô ấy cùng bạn bè sang đây chơi thường xuyên ngủ lại ở đây.”
Trang Tại cũng không phối hợp với sự hồi tưởng của đối phương, chỉ phản ứng thản nhiên:
“Cũng có cả anh sao?”
Tư Hàng mím môi im lặng, trong sự khinh miệt nảy sinh chút giận dữ bị sự tu dưỡng trói buộc. Hốc mắt anh ta co lại, tầm mắt trước sau không thể rời khỏi cổ Trang Tại, khi cất tiếng mỗi chữ đều lộ ra vẻ tức giận:
“Bây giờ anh đắc ý lắm phải không? Sao anh vẫn giống hệt hồi học cấp ba thế, cứ nhất định phải chiếm được những thứ không thuộc về mình mới vui vẻ à? Đây chẳng lẽ là cách duy nhất để loại người như các anh chứng minh bản thân sao? Tôi và Vân Gia yêu nhau lâu như vậy, tôi không chạm vào cô ấy là vì tôi tôn trọng cô ấy. Tôi sẽ không giống loại người như anh, không từ thủ đoạn, ăn tướng khó coi!”
“Nói đủ chưa?”
Từng câu buộc tội, Trang Tại vẫn đứng sừng sững lắng nghe, đợi đối phương nói xong cũng chỉ đáp lại bằng ba chữ với ngữ điệu bình thường.
Hai người lạnh lùng nhìn nhau.
Tính ra, thời gian Trang Tại quen biết Vân Gia cũng xấp xỉ thời gian anh biết Tư Hàng. Mà trong mấy năm nay, sự giao thoa giữa anh và Tư Hàng ít đến mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Cấp ba, ngoại trừ kỳ thi chung đầu năm lớp 10, dưới sự giới thiệu của Vân Gia thì hai người chào hỏi nhau một câu.
Trong ba năm, họ chưa từng nói với nhau câu nào ở trường.
Dường như sinh ra đã không hợp nhau, đến nỗi mỗi lần chạm mắt đều như một lần giao phong, công thủ rõ ràng. Ngoại trừ hôm nay ra thì mọi lần khác, Tư Hàng đều ở tư thế bề trên cao ngạo.
Thậm chí khi Vân Gia bị thương khi trượt tuyết ở Thụy Sĩ, Trang Tại chạy đến bệnh viện, lúc đó Vân Gia hôn mê bất tỉnh mà Tư Hàng lại cho phép cô gái Nhật Bản kia đến thăm, chỉ thiếu diễn một vở Nga Hoàng Nữ Anh (hai vợ cùng thờ một chồng), vậy mà anh ta cũng không chút xấu hổ.
“Anh đ.á.n.h giá tôi thế nào tôi không quan tâm. Nhưng anh nói anh tôn trọng Vân Gia thì thật sự nực cười. Bao nhiêu năm nay anh vẫn chẳng thay đổi gì, vẫn giữ cái cảm giác ưu việt đó, mặc định mình là người thích hợp nhất với cô ấy cho nên gây cho cô ấy chút khó xử chút ấm ức, chỉ cần tự thấy không quá đáng, cô ấy cũng rộng lượng không so đo, là anh dám nói anh tôn trọng cô ấy?”
“Cô ấy không muốn, anh không chạm vào cô ấy thì cùng lắm chỉ tính là anh không thất lễ. Cô ấy nguyện ý, tôi chạm vào cô ấy, đây gọi là chúng tôi lưỡng tình tương duyệt. Một kẻ ngay cả bản thân mình cũng không tôn trọng được thì bớt dùng hai chữ này để đ.á.n.h giá người khác đi.”
“Còn về việc tôi có đắc ý hay không…”
Trang Tại nhếch khóe miệng, cười nhạt giơ tấm thiệp trên tay lên ra hiệu,
“Vừa nãy chắc anh nghe thấy rồi, cô ấy luôn nhớ tôi.”
--
Hết chương 103.
