Trang Giấy Trống - Chương 104.1: Thử Đồ (1)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10

Khi Vân Gia vào cửa, thay giày và cởi áo khoác, phía sau hai nhân viên lễ tân khách sạn hai tay xách đầy túi mua hàng cũng theo sát vào. Họ đã chào hỏi Trang Tại đang mở cửa rồi hỏi để đồ ở đâu thì thích hợp.

Trang Tại tiện tay chỉ vào khoảng trống ở cửa ra vào, đưa tiền boa cho hai người rồi nói cảm ơn. Vừa đóng cửa lại liền nghe thấy giọng nói có chút ngạc nhiên của Vân Gia.

“Anh tiêu tiền sao mà hoang phí thế? Lễ tân khách sạn thông thường chỉ cần đưa 10 đến 20 Euro là đủ rồi, anh không thấy mắt họ vừa rồi sáng rực lên à?”

Gập chiếc ví màu đen lại nhét vào túi áo khoác, Trang Tại rất thuận tay chỉnh lại chiếc áo khoác Vân Gia vừa cởi rồi treo lên, giải thích rằng anh đổi ngoại tệ ở sân bay không có tiền lẻ nên đưa nhiều hơn một chút.

Vân Gia rót nửa ly nước trái cây, vừa nhấm nháp từng ngụm nhỏ vừa nói:

“Anh như vậy không tốt đâu, thế này chẳng phải phá giá làm nhiễu loạn thị trường sao? Vốn dĩ bỏ ra 20 Euro là có thể hưởng dịch vụ tốt nhất rồi, khách như anh mà nhiều dần dần họ sẽ thấy khách đưa 10, 20 Euro không đủ hào phóng, có khi sẽ giảm chất lượng phục vụ xuống đấy.”

“Có lý.”

Trang Tại cười nhạt gật đầu tiếp thu, cảm thấy mỗi lần cô vô thức nói ra những lời như vậy mới giống con gái của Vân Tùng Lâm nhất.

“Ba em dạy em từ nhỏ rồi, có tiền cũng không được tiêu hoang nếu không chính là phá gia chi t.ử!”

Vì đưa thêm chút tiền boa mà bị gán mác phá gia chi t.ử, Trang Tại cụp mắt lặng lẽ nhìn đống túi giấy hàng hiệu đầy đất. Chỉ cần bóc đại một món trong đó ra thì tiền boa anh đưa có khi cả năm cũng không tiêu hết.

Vân Gia phát hiện động tác quan sát của anh cũng cụp mắt nhìn theo.

Từ Givenchy đến Armani, thấy đồ nam nhà nào đẹp là cô quẹt thẻ nhà đó. Lúc mua không thấy nhiều, giờ túi mua hàng xếp đống một chỗ mới thấy hơi choáng ngợp về mặt thị giác.

“Cái đó…” Vân Gia giải thích cho bản thân, “Lâu lắm rồi em không mua đồ nam cho nên mua hơi vui tay.”

“Em vui là được rồi.”

Trang Tại không có ý kiến gì về cách mua sắm và thói quen tiêu dùng của Vân Gia. Cô làm bất cứ chuyện gì cũng giống như chuyện cô về nước làm giảng viên đại học, dù tạm thời không hiểu thì anh cũng mặc định nhất định cô có lý do riêng. Chỉ là nghĩ đến người vừa ghé qua cách đây không lâu anh không nhịn được hỏi thêm một câu,

“Lần trước em mua đồ nam là khi nào, cũng ở Paris à?”

“Lần trước là mua cho ba em!”

Vân Gia buồn cười nói. Tuy anh không nói thẳng nhưng cô hiểu ngay ý tứ thăm dò của Trang Tại,

“Nhưng ba em thấy kiểu dáng em chọn quá trẻ, ông ấy vẫn thích quần áo mẹ em chuẩn bị cho hơn nên sau đó em không mua nữa. Còn về Tư Hàng… nếu anh muốn so đo thì tính ra thời gian cũng lâu lắm rồi đấy, chắc thành giấm chua lâu năm mất.”

Trang Tại nhạt giọng nói:

“Anh không so đo.”

“Ồ.” Vân Gia nhẹ nhàng kéo dài giọng, đặt ly nước sang một bên tiện tay nhấc một chiếc túi mua hàng lên bóc, động tác trên tay chẳng hề nhẹ nhàng nhưng giọng nói lại thấp như đang lẩm bẩm một mình,

“Không so đo thì là không so đo, em nói được gì đâu, dù sao thì toàn thân anh chỗ nào cũng cứng nhưng có cái miệng là cứng nhất.”

Nói xong ngước mắt lên liền thấy Trang Tại với vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Trước khi anh kịp mở miệng, Vân Gia vội vàng nhét chiếc áo len cổ lọ màu trắng vừa bóc được vào lòng anh kèm theo hai túi mua hàng khác, vội vàng đổi chủ đề, sợ anh lại nghiêm túc nói ra câu gì khiến người ta đỏ mặt tía tai:

“Anh tự bóc đi, đây là một bộ đấy.”

Từ trong ra ngoài, lần này ra ngoài Vân Gia vung tay mua sắm đầy đủ hết.

Chẳng bao lâu sau Trang Tại với diện mạo hoàn toàn mới bước ra từ phòng để quần áo. Vân Gia cảm thán ngay, mua quần áo cho người dáng đẹp quả nhiên nhẹ nhàng, dù khoác cái bao tải lên cũng toát ra khí chất.

Vì đều cùng một thương hiệu, Trang Tại bèn hỏi có phải cô đặc biệt yêu thích hãng này không.

Vân Gia bước tới ngắm nghía rất hài lòng giải thích:

“Cũng không hẳn là yêu thích đặc biệt.”

Chỉ là nhân viên tư vấn (SA) của cửa hàng này khéo ăn nói hơn. SA của các cửa hàng khác nghe khách hàng báo chiều cao cân nặng xong đều sẽ chuyên nghiệp và nhanh ch.óng lấy các mẫu mới ra mắt cùng size để giới thiệu. Chỉ có SA của cửa hàng này làm ngược lại, nghe Vân Gia báo số đo xong liền tỏ vẻ khó xử nói thật sự không biết nên giới thiệu thế nào.

“Dáng người của bạn trai quý khách có khi còn hợp trình diễn bộ sưu tập mới hơn cả người mẫu của chúng tôi, chắc là mặc gì cũng đẹp cả thôi.”

Vân Gia nghe xong nhướng mày, thầm nghĩ các SA khác có thể nhận thù lao phục vụ, còn EQ của SA này xứng đáng được nhận thêm một phần lương nữa.

Đối với người mình ưng ý, Vân Gia trước nay không keo kiệt, lúc thanh toán đã quẹt một con số xa xỉ.

“Dòng đồ nam của hãng này vốn làm đồ âu phục cổ điển, hiếm khi mấy năm nay các hãng xa xỉ lớn đều chạy theo phong cách quý công t.ử u buồn, có hãng thì quá nữ tính, có hãng thì quá dị biệt. Hãng này ngược lại không chạy theo trào lưu quái gở, bộ sưu tập mùa này hình như là để tri ân phong cách đen trắng xám kinh điển của người sáng lập, quả thực cũng không tồi. Em thấy rất hợp với anh.”

Trang Tại nói với cô:

“Em chọn gì anh cũng thích.”

Vân Gia nhăn mũi, không "ăn" chiêu lời ngon tiếng ngọt này mà lật lại nợ cũ nhanh như chớp hừ hừ nói:

“Lại bắt đầu lừa người rồi, không biết là ai đến cái nơ bướm cũng không cho em thắt.”

Lời này vừa thốt ra, Trang Tại cũng nhớ đến chiếc áo sơ mi xanh đậm bị gác lại trong phòng để quần áo ở Long Xuyên. Gu thẩm mỹ quá mức thời thượng của cô đôi khi quả thực hơi thách thức khả năng tiếp nhận của đàn ông thẳng. Trang Tại đổi giọng đảm bảo:

“Về rồi nhất định sẽ để em thắt. Chỉ là so với việc bản thân chấp nhận thì có lẽ anh thích yếu tố này xuất hiện trên người em hơn. Chiếc váy ngủ trong vali của em hình như cũng cần thắt nơ bướm đấy, rất đẹp.”

Điểm trừ duy nhất là, lần đầu tiên nhìn thấy lại là ở sân bay.

Quần áo quá nhiều, thời gian lại lâu nên Vân Gia đã không nhớ mình nhét chiếc váy ngủ nào vào vali. Cô chạy vào phòng để quần áo lôi ra xem.

Lụa mềm màu xanh bơ, nếp gấp óng ánh như ngọc trai. Váy không chỉ ngắn đến đáng thương, chỉ vừa vặn che qua m.ô.n.g mà sau lưng cũng không có lấy một tấc vải. Nếu không muốn hai vạt vải giao nhau lỏng lẻo trước n.g.ự.c làm lộ hàng từ bên sườn thì có thể buộc hai sợi dây dưới n.g.ự.c ra sau lưng. Nhưng hai sợi dây mảnh mai đó giống vật trang trí vô dụng hơn, khoảng hở lớn vẫn mời gọi người ta thò tay vào, chút che chắn đó gần như có thể bỏ qua không tính.

Ngón tay Trang Tại quấn lấy một đoạn dây, hỏi cô:

“Cái này buộc đằng trước hay đằng sau?”

Mặt Vân Gia hơi nóng lên, vo tròn bộ đồ nhét lại vào trong chỉ nói:

“Anh đoán xem.”

Lưng dán vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của người đàn ông, Vân Gia bị ôm nhẹ nhàng. Cái lợi của việc anh nói chuyện nghiêm túc là dù có trầm giọng nói “Nếu có cơ hội, anh muốn tự mình so sánh thử xem” cũng nghe tự tin và đúng mực như học sinh giỏi dũng cảm thách thức điều chưa biết vậy.

Hai má Vân Gia ửng hồng không nói nên lời.

Trang Tại gần như không đổi giọng điệu, nói cho cô biết một chuyện khác:

“Lúc em ra ngoài, Tư Hàng đã tới đây.”

Vân Gia lập tức quay người lại, vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt rồi nhanh ch.óng tan biến hơn nửa cũng không quá bất ngờ, nói:

“Gia đình hy vọng em về nước phát triển, sau này công việc có thể sẽ có chút giao thoa. Lúc ăn Tết các bậc trưởng bối nói chuyện cũng có bảo bọn em rảnh rỗi thì trò chuyện nhiều hơn.”

Không tránh được những lời xã giao mà.

Hơn nữa dù có hẹn gặp mặt thì cũng nên hẹn trước chứ.

“Sao không nhắn cho em một tin mà lại đến thẳng đây chứ.”

Vân Gia lẩm bẩm.

Giọng rất nhỏ nhưng hai người đứng sát nhau, Trang Tại nghe rõ mồn một bèn trầm giọng bình luận:

“Không có phép lịch sự. Cho dù biết em ở đây cũng không nên không mời mà đến.”

Gò má Vân Gia nâng lên, khóe miệng như bị một sợi dây vô hình kéo lên. Tuy ai đó cứng miệng không thừa nhận nhưng dáng vẻ vừa so đo vừa ghen tuông thật sự rất đáng yêu, mang lại cảm giác trẻ con không hợp với khí chất của anh chút nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.