Trang Giấy Trống - Chương 16: Trang Tại Bị Nói Xấu
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:05
Trên đường về cô gọi điện cho Từ Thư Di bảo cô ấy mang bộ board game đến nhà họ Lê.
"Cậu sắp về à?"
"Ừm."
Từ Thư Di hỏi:
"Hai chúng ta chơi thôi à?"
"Còn có Trang Tại nữa chứ."
"À?" Trong điện thoại Từ Thư Di sững người, "Tớ vừa mới thấy cậu ấy cưỡi chiếc xe đạp địa hình màu đen đó đi ra ngoài, vèo một cái như bay vậy. Tớ vốn định nhắc cậu ấy sắp mưa đấy."
Vân Gia nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời vốn quang đãng đã biến mất, mây đen giăng kín gió lớn thổi lạnh.
Mùa đông thực sự của Long Xuyên sắp đến.
"Cậu ấy có mang ô không?"
"Cái này thì tớ làm sao biết được." Từ Thư Di hỏi, "Sao vậy? Các cậu ở tiệc sinh nhật của Trần Diệc Đồng có mâu thuẫn gì à?"
"Làm gì có! Tớ và Trang Tại không thể nào có mâu thuẫn được!" Vân Gia không chút suy nghĩ, lại nói, "Là Trần Diệc Đồng."
Cơn hóng hớt của Từ Thư Di tăng vọt trong nháy mắt liên thanh hỏi:
"Trần Diệc Đồng làm sao vậy?"
"Nói ra thì phức tạp... Tóm lại là tớ và cô ta đ.á.n.h nhau, cô ta và bạn của cô ta hai người đẩy tớ một mình!"
"A…chậc…" Từ Thư Di ảo não chen vào, "Tớ mà biết sớm thì tớ cũng đi rồi, ít nhất là hai chọi hai. Gia Gia, cậu không bị thiệt chứ?"
"Không, vốn dĩ tớ suýt nữa đã ngã xuống cầu thang thì Trang Tại từ phía sau đến đỡ tớ và đẩy cô ta ra một cái. Chỉ là đẩy hơi mạnh một chút thôi nhưng cậu ấy là con trai, con trai có sức lực không phải là chuyện bình thường sao."
"Đúng vậy, có sức lực thì sao chứ? Trang Tại cao một mét tám lại to con, rất bình thường mà."
Từ Thư Di hoàn toàn phụ họa.
"Thì... Trần Diệc Đồng liền ngã bị trật khớp cổ tay."
Từ Thư Di sau cơn kinh ngạc phát ra tiếng kêu quái dị:
"Hả? Có chuyện tốt như vậy à, Trang Tại được đấy, có thể có thể! Xuất sắc quá."
Vân Gia không thể cùng cô bạn thân vui mừng vì kẻ địch bị thương. Đả thương địch thủ một vạn tự tổn hại tám nghìn, bởi vì cô bỗng nhiên ý thức được lúc cô ra ngoài gọi điện thoại, có phải đã có người phê bình Trang Tại, thậm chí gây khó dễ cho cậu không?
Lê Huy cũng nói mẹ của Trần Diệc Đồng đang bức xúc...
Nghĩ như vậy Vân Gia hối hận không thôi. Cô vừa rồi chỉ mải chạy đi quên mất giúp Trang Tại nói đỡ.
"Diệc Đồng là do Trang Tại vô ý đẩy ngã, hai đứa con gái các con cũng không có chuyện gì lớn... "
Lời này chẳng phải là cô và Trần Diệc Đồng cho qua chuyện, mọi lỗi lầm đều đổ lên đầu Trang Tại sao?
Dựa vào cái gì mà trách Trang Tại?
"...Thật vô sỉ."
Từ Thư Di nghe Vân Gia lẩm bẩm truy vấn:
"Ai vậy? Ai vô sỉ?"
"Cậu nói xem! Còn ai nữa."
Tư Hàng còn đang ở Thanh Cảng nghỉ cuối tuần đã biết chuyện Vân Gia xảy ra xung đột với người khác. Lúc đó cậu ta và ba mình cùng với ba của Vân Gia đang ở sân golf.
Vân Tùng Lâm nghe điện thoại xong nói Vân Gia không sao, tuy miệng thì phê bình con gái tính tình hơi hoang dã luôn không để cho gia đình yên tâm, nhưng biểu cảm lại vẫn là sự dung túng như thường lệ, cũng không có bất kỳ ý định nào muốn kiềm chế bắt con gái phải sửa đổi.
"Con gái mà đứa nào cũng nuôi dạy theo quy củ, từng đứa thiên kim đều được đúc ra từ một khuôn, có gì thú vị chứ. Tôi lại thích Vân Gia, có cá tính." Ba Tư nói đỡ lời phê bình của Vân Tùng Lâm dành cho con gái, quay đầu lại trêu chọc hỏi con trai mình, "Con nói có phải không, Tư Hàng?"
Tư Hàng đang vung gậy, quả bóng trắng nhỏ bay đi rất xa rồi trả lời:
"Vân Gia rất tốt."
Hai vị phụ huynh nhìn nhau cười, đều lộ ra vẻ mặt thú vị khi thấy tình cảm của thế hệ trẻ.
Tư Hàng đặt gậy golf xuống nói:
"Chú Vân, chú và ba con cứ tiếp tục đi, con muốn về Long Xuyên với Vân Gia. Cậu ấy vừa mới có mâu thuẫn với người khác, lúc này chắc chắn tâm trạng không tốt."
Tư Hàng không đi được.
Hôm nay nhà họ Tư có một bữa tiệc tối quan trọng. Ba Tư khoác vai cậu nói:
"Cũng không cần vội như vậy, ngày mai không phải có thể gặp ở trường sao?"
Đợi đến khi Vân Gia kể lại chuyện xảy ra ngày hôm đó cho Tư Hàng đã là một tuần mới.
Mưa lạnh quét qua Long Xuyên, trước khi vào lớp học, học sinh đều mặc thêm áo khoác bông dày bên ngoài đồng phục.
Tư Hàng lúc này mới biết, ngày hôm đó hóa ra Trang Tại cũng ở đó.
Hơn nữa trong miệng Vân Gia, nếu không có Trang Tại thì cô đã ngã xuống cầu thang.
Tư Hàng đối với chàng trai chỉ có vài lần gặp gỡ, nhưng lại nghe Vân Gia nhắc đến không biết bao nhiêu lần này tự nhiên không có hảo cảm. Hơn nữa cậu ta có thể cảm nhận được đối phương nhìn mình cũng như vậy, ngay từ lần đầu gặp đã định mệnh nhận ra từ trường không hợp nhau.
"... Cho nên tay của Trần Diệc Đồng bị trật khớp."
Tư Hàng nghe xong hơi nhíu mày nói:
"Cái cậu Trang Tại này cũng thật là, một thằng con trai tại sao lại phải ra tay với con gái chứ?"
Điểm chú ý của Tư Hàng khiến Vân Gia vô cùng bất ngờ. Cô không vui mà nhấn mạnh:
"Tớ cũng là con gái! Là vì cô ta ra tay với tớ, Trang Tại bảo vệ tớ nên mới đẩy cô ta!"
Tư Hàng hiểu rõ tính tình của Vân Gia, dịu dàng cười nói:
"Tớ biết, nếu tớ ở đó, tớ cũng nhất định không chút do dự mà đi bảo vệ cậu. Tớ chỉ cảm thấy điều này không giống cậu ta. Trước đây nghe Từ Thư Di nói cậu ta ít nói, trầm ổn cho nên có chút bất ngờ. Cậu không thấy cậu ta phản ứng quá lớn sao? Bảo vệ cậu là đúng nhưng tại sao lại phải làm tổn thương một cô gái khác, một thằng con trai bắt nạt con gái chung quy không tốt lắm đâu."
"Cậu..."
Vân Gia cảm thấy khó giao tiếp.
"Cậu ấy không có bắt nạt con gái!"
"Nhưng mà Gia Gia…"
Vân Gia không nghe cậu ta "nhưng mà" nữa. Nhưng những lời đồn đại dần dần lan truyền trong trường, dù cô không đi hỏi thăm cũng có người xung quanh bàn tán không ngớt.
Và lời nói lại nhất trí với Tư Hàng.
Từ Thư Di và Trần Diệc Đồng cùng một lớp, đối với nội tình càng rõ ràng hơn.
"Chính là con bạn của nó nói! Hai đứa nó sao không đi thi diễn hài kịch đi. Một đứa thì chịu trách nhiệm treo cái tay tàn phế, một bộ dạng thiên thần tha thứ cho cả thế giới. Hễ có người hỏi 'Diệc Đồng làm sao vậy' thì nó liền cười cười nói không sao. Con bé bạn thân bên cạnh nó thì hận không thể phát loa quảng bá tuần hoàn!"
"Quảng bá cái gì?"
Vân Gia hỏi.
Từ Thư Di nhếch miệng:
"Đừng làm tớ buồn nôn c.h.ế.t đi được! Nói cái gì mà trước đây cô ta cảm thấy Trang Tại ít nói thông minh, tuy là từ nơi nhỏ bé đến nhưng cũng từng ngưỡng mộ cậu ta. Thật không ngờ cậu ta lại là người như vậy, thật không biết cậu ta có phải là tính cách phát triển có khuyết tật không. Một thằng con trai lớn sao lại đi bắt nạt con gái chứ. Tay của Diệc Đồng bị trật khớp, còn có eo cũng bị thương bầm tím một mảng lớn, thật sự quá đáng."
"Bây giờ cả lớp tớ đều cảm thấy cậu ta tính cách có vấn đề, nói trước đây đã cảm thấy cậu ta rất lập dị rồi, không ngờ lại là kiểu người ra tay với con gái."
"Đặc biệt là Trần Diệc Đồng lại có quan hệ tốt với mọi người như vậy."
Ngón tay Vân Gia đặt trên lan can siết c.h.ặ.t, khó hiểu nói:
"Không có ai nghi ngờ sao? Cũng không tin... Trang Tại tại sao lại muốn bắt nạt con gái chứ? Không có ai đi hỏi Trần Diệc Đồng sao?"
"Có chứ nhưng cô ta chỉ mỉm cười, bảo là lý do không tiện nói nên cô ta không muốn nói. Sau đó bây giờ đều đang đồn, nói là Trang Tại thích cô ta nhưng bị cô ta từ chối nên thẹn quá hóa giận mà đẩy cô ta."
"Thật quá đáng..."
Vân Gia tuy tức giận nhưng cũng hiểu rõ Trang Tại vốn đã không hòa đồng, cậu sẽ không tự mình đi giải thích.
Mà thành tích của cậu lại quá tốt. Sự không hòa đồng này, trong mắt những người không ưa lại có chút mùi vị cao ngạo tự cho mình là đúng.
Những kẻ thích bè phái đấu đá luôn có thể bịa ra hàng ngàn, hàng vạn tội danh.
Dù cho cậu không làm gì cả, chỉ là quen ở một mình.
Sau này để ý hơn Vân Gia rất nhiều lần ở trường nhìn thấy Trang Tại. Bóng lưng thẳng tắp của chàng thiếu niên mặc đồng phục đi qua ánh sáng hành lang không để tâm đến những lời bàn tán, ghé mắt của người xung quanh. Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của cậu, Vân Gia đều cảm thấy có chút khó chịu thay cậu.
Nhưng Trang Tại dường như một mình một cõi cũng không hề quan tâm.
Thứ Sáu hôm nay tập luyện, Từ Thư Di đột nhiên hỏi Vân Gia:
"Mợ của cậu có phải vì chuyện tay của Trần Diệc Đồng bị thương mà gây khó dễ cho Trang Tại không?"
Vân Gia đã lâu không đến nhà mợ, không biết tình hình.
"Cậu thấy à?"
Từ Thư Di nói:
"Tớ không thấy họ gây khó dễ cho Trang Tại nhưng lần trước tan học, tớ thấy cậu ấy đi cùng một người môi giới nhà đất. Cậu ấy có phải là muốn dọn ra ngoài không?"
"Cái gì? Cậu ấy lại muốn dọn đi?"
"Lại?" Từ Thư Di hỏi, "Cái gì gọi là 'lại'?"
Vân Gia không có thời gian giải thích với cô ấy liền chạy ra khỏi phòng tập.
Nói cũng thật trùng hợp, cô nghĩ chiều thứ Sáu không có tiết học, Trang Tại chắc là đang tự học ở lớp. Lúc này sắp tan học sợ không gặp được người nên bước chân như bay, lại không ngờ vừa chạy ra khỏi khu nghệ thuật thể chất đã thấy một bóng người quen thuộc.
"Trang Tại!"
Người đó nghe tiếng quay đầu lại, một gương mặt thiếu niên với đường nét sâu sắc. Cô không nhận nhầm.
Chiếc áo hoodie màu xám đậm lúc trước được mặc bên ngoài đồng phục, cổ áo được gấp rất ngay ngắn. Khí chất như vậy cũng bất ngờ hợp với cậu, giống như một chồng ngói xám ngay ngắn trật tự, cốt lõi c.h.ặ.t chẽ và ổn định.
"Sao cậu lại ở đây?"
Cậu giơ hai tờ đơn trên tay đang bị gió thổi bay phần phật lên:
"Không phải trước đây cậu đã đề nghị tôi chọn một câu lạc bộ sở thích sao? Tổ piano có chỉ tiêu bổ sung, tôi đến lấy đơn."
"Ồ... vậy thì tốt quá,"
Vân Gia nghĩ lại mình đúng là đã nói với cậu điều này, không ngờ cậu thật sự vẫn luôn để ý.
"Vậy bây giờ cậu định đi đâu?"
Trang Tại có chút bất ngờ vì Vân Gia sẽ quan tâm đến hướng đi của cậu. Hoàng hôn mùa đông u ám thổi bay gió lạnh. Cậu đứng trong gió chớp chớp mắt. Hai giây dừng lại đó dường như là để xác nhận sự chân thật của giờ phút này. Cậu trả lời:
"Đi chụp ảnh thẻ, tờ đơn này cần dùng."
"Vậy tôi đi cùng cậu!"
Trên đường ra khỏi trường, Vân Gia hỏi cậu có phải là mợ và mọi người đối xử không tốt với cậu không.
Trang Tại nói không có, họ đối xử với cậu khá tốt.
Chỉ là người nhà họ Trần đã đến nhà họ Lê và thái độ không được tốt lắm. Vì tay của Trần Diệc Đồng bị thương sẽ ảnh hưởng đến việc cô ta tham gia một tiết mục biểu diễn gì đó của thành phố nên mẹ của Trần Diệc Đồng rất tức giận, nói tương lai tốt đẹp của con gái mình đột nhiên bị một tai họa bất ngờ ập đến, loại tổn thất này không thể tính toán được! Trần Văn Thanh muốn trấn an đối phương, tự nhiên phải tượng trưng nói cậu vài câu.
Cách trường không xa có một tiệm chụp ảnh, chụp ảnh thẻ rất nhanh, in cũng nhanh. Ông chủ nhanh nhẹn cắt cả tấm ảnh thành những tấm nhỏ cất vào trong túi trong suốt.
Họ từ tiệm chụp ảnh đi ra, mới qua một lúc bầu trời bên ngoài đã tối sầm đi rất nhiều. Ngày đêm mùa đông luôn giao thoa một cách lạnh lẽo và vội vã như vậy. Mùi lẩu Oden và các loại đồ chiên từ chiếc xe ăn vặt bay tới, đèn đường ven phố cũng từng cụm m.ô.n.g lung sáng lên.
Vân Gia muốn khuyên cậu không cần dọn đi lại không tìm được lý do gì mới mẻ. Trong lòng lặp đi lặp lại những lời định nói, do do dự dự mà nói:
"Tôi biết ngày đó cậu không cố ý, nếu cậu biết cô ta sẽ đụng vào tủ thì cậu chắc chắn sẽ không đẩy cô ta."
"Tôi biết."
Vân Gia nghe tiếng sững người, đầu óc vừa mới sắp xếp xong ý nghĩ nhất thời lại rơi vào hỗn loạn.
Cậu dùng một giọng nói thấp hơn một chút nói:
"Tôi biết cô ta có thể sẽ đụng vào tủ."
Nhưng lúc đó cậu càng lo lắng Vân Gia sẽ bị đẩy xuống cầu thang cho nên cũng không quản được nhiều như vậy.
Có lẽ không đúng.
Nhưng giờ phút này nhìn thấy Vân Gia bình an vô sự, cậu cố chấp cảm thấy, vẫn là đúng.
"Mợ chắc là rất tức giận..."
Mợ sẽ cảm thấy cậu gây chuyện vì sẽ không trách chính mình, mà sau khi xảy ra chuyện luôn phải có một lời giải thích, luôn phải có người chịu trách nhiệm. Người nhà họ Trần không dễ chọc kia có lẽ cũng sẽ không cho Trang Tại sắc mặt tốt.
"Cậu là vì bảo vệ tôi nên mới đẩy cô ta! Cậu có nhấn mạnh điều này với mợ không?"
Cháu gái và cháu họ ngoại, Vân Gia nghĩ mình chắc chắn là người quan trọng hơn trong lòng mợ.
Trang Tại lắc lắc đầu.
Vân Gia nóng nảy:
"Cậu sao không nói? Mợ sẽ cảm thấy tôi quan trọng hơn, cậu bảo vệ tôi là đúng, bà sẽ không so đo, có thể còn giúp cậu nói đỡ nữa."
Nhưng cậu không phải vì cô là người họ hàng quan trọng hơn của nhà họ Lê nên mới làm như vậy.
--
Hết chương 16.
