Trang Giấy Trống - Chương 105.1: Chuyện Cũ (1)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10

Người như vậy không thể làm được việc chủ động tranh giành.

Trang Tại không biết giờ khắc này nên nói gì.

Nếu anh trái lương tâm nói dối rằng nếu được làm lại lần nữa nhất định sẽ chủ động tranh giành liệu có thể khiến Vân Gia cảm thấy vui vẻ hài lòng không? Nhưng anh có chướng ngại tâm lý rất lớn đối với việc nói những lời dối trá kiểu này.

“Làm gì mà nhíu mày thế?” Vân Gia một tay chống cằm, tay kia nhón một miếng bánh mì kẹp thịt xông khói vụn đưa qua, giọng điệu không hề so đo, “Em biết mà, anh là món đồ luôn chờ đợi được em mua về nhà. Bây giờ em hiểu rồi, em không có ý trách anh không chủ động, em chỉ thấy hơi tiếc nuối thôi.”

Trang Tại hỏi cô tiếc nuối điều gì.

Cô nói một chuyện cô rất thích, lại không có cơ hội bắt đầu sớm hơn một chút.

Màn đêm buông xuống, Vân Gia dẫn Trang Tại về căn hộ cô từng ở khi đi du học. Tòa nhà này tuổi đời còn lớn hơn tuổi hai người cộng lại. Mái nhà dốc có tháp nhỏ thường thấy trong kiến trúc Pháp, phù điêu trên khung cửa vòm màu nâu sẫm vô cùng tinh xảo. Chiếc ghế dài trước kia đặt ở đây đã không thấy tăm hơi.

Khi về nước dạy học, Vân Gia cũng không có ý định sẽ không bao giờ quay lại nên rất nhiều đồ đạc đều để lại nơi này.

Trong phòng ngay cả vải chống bụi cũng không che.

Nhưng ngón tay lướt qua mặt bàn, gần như không có bụi.

Trang Tại nghĩ lần anh ở gần ngôi nhà này nhất là mấy năm trước ngồi trên chiếc ghế dài dưới lầu gọi điện cho Vân Gia. Đây là lần đầu tiên anh bước vào. Trang Tại quan sát căn nhà nói:

“Nơi này được giữ gìn rất sạch sẽ, không giống như đã lâu không có người ở.”

Ngắn hạn sẽ không quay lại nữa, lần này đến là để đóng gói một số vật dụng gửi về nước. Vân Gia vừa tìm đồ vừa nói:

“Mẹ em sắp xếp người đến dọn dẹp định kỳ đấy.”

Nhắc đến mẹ Vân Gia, Trang Tại có chút cảm thán:

“Nhà em nhiều bất động sản như vậy, mẹ em thuê người dùng người đều sắp xếp rất thỏa đáng, rất lợi hại.”

“Đúng không.” Vân Gia đồng cảm, “Giá mà bà ấy nghe được những lời này của anh thì tốt. Hơn nữa gu thẩm mỹ và mắt nhìn của bà ấy cũng rất tốt, em vẫn luôn thấy bà ấy rất giỏi chỉ là bà ấy rất ít khi công nhận bản thân mình. Luận về đạo quản gia bà ấy không bằng bác gái cả của em, luận kinh doanh tụ tài bà ấy không bằng bác gái hai, ngay cả luận về được truyền thông săn đón cũng là tin tức về mấy đời vợ của chú tư em nóng hổi hơn. Nhắc đến mẹ em, ngoài mặt mọi người chỉ biết khen bà ấy đẹp, một chữ nói đi nói lại hơn hai mươi năm, sau lưng có khi lại thêm một câu nói bà ấy xuất thân không tốt.”

Trang Tại nhớ lại lúc ở Mỹ, Vân Chiêu nhắc đến thím ba của mình cũng hời hợt nói là một mỹ nhân xuất thân không tốt.

“Cho nên có lẽ đôi khi không tìm thấy giá trị của bản thân, bà ấy sẽ trở nên rất nóng nảy, bức thiết muốn làm được chuyện gì đó để chứng minh mình. Nhưng sự đời đâu dễ dàng, một khi bà ấy có cảm xúc tiêu cực, ngoài ba em ra thì gần như không ai hiểu, mọi người chỉ biết trách móc bà ấy khắt khe. Đã là con chim sẻ may mắn nhất hóa thành phượng hoàng rồi còn gì mà không biết đủ. Thật ra hồi nhỏ em cũng không hiểu bà ấy lắm, so với ba em thì bà ấy vừa không ung dung cũng không cơ trí, hơn nữa bà ấy thường xuyên muốn quản em. Em không thích bị trói buộc, lúc đó cũng không làm được việc thông cảm cho bà ấy nên chúng em luôn cãi nhau.”

“Nhưng sau khi em rời nhà đi học, dần dần em cảm thấy mẹ cũng rất vất vả. Bởi vì có quá nhiều người không tốn sức cũng đạt được một trăm điểm, còn bà ấy dù có cố gắng đến mấy, làm được 80 điểm cũng chưa từng có ai khen ngợi.”

Trang Tại nghe xong nói:

“Mẹ em nếu biết em nghĩ như vậy thì chắc sẽ vui lắm.”

Vân Gia vừa tìm ra một dải ruy băng móc thủ công kiểu cổ điển, quay đầu lại nói:

“Không có nếu, em đã nói với bà ấy rồi. Em hy vọng bà ấy vui vẻ, em hy vọng những người em yêu thương đều có thể vui vẻ.”

Trang Tại nhìn cô, từ từ cong khóe miệng.

Tình mẫu t.ử anh cảm nhận được trong đời ít ỏi đến đáng thương, thời gian quá lâu dù cố gắng hồi tưởng cũng không nếm ra mùi vị gì. Nhưng nhìn thấy quan hệ giữa Vân Gia và mẹ cô tốt lên, anh vẫn thật lòng cảm thấy vui mừng thay cho cô.

Vân Gia cũng nhìn anh, mím môi cười một lát sau buồn rầu nói:

“Mẹ em bảo, em vì thích anh nên mới càng hiểu cho bà ấy hơn. Làm sao bây giờ, thừa nhận thì có vẻ mình vô lương tâm quá.”

Trang Tại đặt bức ảnh chụp chung của cô và bạn bè xuống, đi về phía Vân Gia bên cửa sổ hỏi:

“Là vì anh sao?”

“Anh nói đi!” Vân Gia lên án, “Đương nhiên là vì anh rồi! Nếu không em mới không biến thành cái dạng kỳ lạ như bây giờ đâu.”

Trang Tại cười khẽ một tiếng:

“Em kỳ lạ chỗ nào?”

Vân Gia nói:

“Thì là… em vốn là người chuyện qua rồi thì cho qua nhưng hai ngày nay em rất nhiều lần nghĩ, giá mà được ở bên anh sớm hơn thì tốt biết mấy. Em liền nghĩ đến lần trước anh tới Paris em lại cho anh leo cây. Nếu lần đó chúng ta có thể gặp nhau, nếu như…”

Giọng nói dừng lại, Vân Gia cũng không biết còn có thể nếu như thế nào nữa.

Khi đó chuyện tình cảm của cô và Tư Hàng sắp kết thúc, ngay trong bữa tiệc cầu hôn của đàn anh, cô ngồi ngoài đám đông nhìn người khác ngọt ngào náo nhiệt lại nghĩ giữa người với người có sự khác biệt. E rằng dù có mười vạn cái “nếu như”, cô cũng rất khó nảy sinh nhiệt tình tiếp đãi anh từ xa đến.

Đầu ngón tay bỗng nhiên ấm áp, Vân Gia cúi đầu nhìn, là Trang Tại nắm lấy tay cô. Tầm mắt cô di chuyển lên trên cuối cùng dừng lại trên mặt Trang Tại. Thần sắc anh nhu hòa, giọng nói cũng tựa như gió đêm lướt qua rèm cửa sổ.

“Anh hát cho em nghe một bài nhé.”

“Hả?” Vân Gia sững sờ, khó tin đây là lời Trang Tại nói ra, “Hát cho em nghe á?”

Anh “Ừ” một tiếng, giải thích lần đó gọi điện thoại không gặp được cô, nghe thấy đầu dây bên kia trong bữa tiệc có người đang hát một bài tiếng Trung rất cũ. Anh và Vân Gia cách điện thoại cùng ngắm một vầng trăng nơi đất khách, từng câu hát đều đi vào lòng người.

Khi đó anh nghĩ bài hát này thật hay, nếu có cơ hội… Ngay cả một thoáng mơ mộng cũng đột ngột dừng lại, không dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

Em hỏi anh yêu em bao nhiêu sâu

Anh yêu em bao nhiêu phần

Tình anh là thật

Lòng anh là thật

Ánh trăng đại biểu cho lòng anh

Một nụ hôn nhẹ nhàng

Đã làm rung động trái tim anh

Một mối tình sâu đậm

Khiến anh nhung nhớ đến tận bây giờ.

……

Anh hát mộc không cần nhạc đệm, chậm rãi từ tốn, hơi thở rất nặng, cảm xúc vượt xa kỹ thuật, hát một bài hát cũ mộc mạc ra hương vị thâm tình chân thành, êm tai ngoài ý muốn.

Hát xong Trang Tại liếc nhìn ánh trăng tròn vành vạnh ngoài cửa sổ.

Hôm nay Vân Gia đưa anh đi ngắm cảnh Paris, nhắc tới nếu trước kia họ có cơ hội gặp mặt, cảnh tượng này có lẽ sẽ diễn ra sớm hơn. Anh đón gió, có một khoảnh khắc muốn nói cho Vân Gia biết, lần đó đến Paris tuy họ không gặp nhau đúng hẹn tại căn hộ của cô nhưng sau đó cũng coi như đã gặp được.

Chỉ là địa điểm ở Thụy Sĩ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.