Trang Giấy Trống - Chương 104.2: Thử Đồ (2)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 09:10
Trang Tại tuyệt đối không phải người nói xấu sau lưng, nhất thời không kìm được mà bộc lộ nỗi lòng lại ôn tồn giải thích:
“Anh không phải nhắm vào anh ta chỉ là cảm thấy hành vi này không tốt.”
Vân Gia gật đầu lia lịa:
“Ừ ừ ừ, anh nói rất đúng.”
Trang Tại lại khựng lại. Dáng vẻ này của Vân Gia, lần trước nhìn thấy là khi Trang Mạn hồi nhỏ cãi nhau với bạn khóc lóc chạy về. Phùng Tú Cầm cũng dùng biểu cảm này nghe cô bé kể lể tủi thân, khi Trang Mạn bảo bạn nào đó rất xấu tính, bà gật đầu dỗ dành bảo cô bé nói gì cũng đúng.
Trang Tại nghĩ vậy có chút ngượng ngùng nói:
“Em coi anh là trẻ con đấy à?”
“Làm gì có đứa trẻ con nào lớn xác như anh?” Vân Gia lườm anh một cái, tò mò hỏi, “Vậy hai người… gặp nhau rồi à?”
“Ừ.”
Vân Gia tiếp tục hỏi:
“Thế… cũng nói chuyện rồi?”
Trang Tại nghĩ nghĩ rồi thấp giọng nói:
“Coi như là vậy đi. Không vui vẻ lắm.”
Không vui vẻ là điều nằm trong dự đoán, Vân Gia quan tâm một điểm khác hơn:
“Chủ yếu là ai không vui?”
“Anh ta.”
Lúc đi sắc mặt rất khó coi, còn buông lời tàn nhẫn: Anh cũng chưa chắc đắc ý được bao lâu đâu.
Vân Gia hỏi:
“Còn anh thì sao?”
Trang Tại ngừng hai giây:
“Một chút.”
Vân Gia nhón chân, nâng mặt anh lên hôn chụt một cái, thưởng thức rồi cảm thán:
“Đàn ông cứng miệng đúng là quyến rũ thật đấy, thâm trầm, hàm súc, em thích!”
Muốn giả vờ nghiêm túc nhưng không nhịn được, nói xong Vân Gia liền phá công cười lớn, trán tựa vào vai anh, cười đến mức cả lưng run lên. Trang Tại ôm cô sợ cô cười sặc, bàn tay vỗ vỗ lưng cô, khóe miệng cũng cong lên.
Chút tâm tư u ám ẩm ướt kia dường như bị ánh nắng chiếu rọi không còn sót lại chút dấu vết nào.
Có cô ở đây thì anh muốn u sầu cũng khó.
Sau đó Vân Gia lại giám sát Trang Tại thử hết đống quần áo cô mua về. Vì cô không chút kiêng dè đứng trong phòng thay đồ xem anh cởi đồ thay đồ, mà Trang Tại không quen chỉ mặc mỗi chiếc quần lót tam giác đứng trước mặt cô như người mẫu nam đợi duyệt, sau hai lượt đi lại liền có phản ứng mặc quần vào cũng khó khăn.
May mà không chỉ có phẩm chất cứng miệng đáng yêu, anh còn quen tự trấn an tâm lý, cứ im lặng thay đồ.
Đến bộ cuối cùng là mẫu mới xuân hè, quần dài màu nhạt phối với áo sơ mi trắng mỏng rộng thùng thình, cúc áo bằng vỏ trai đ.á.n.h bóng được cởi ra nhiều hơn cài vào, đường nét cơ n.g.ự.c theo động tác thở phào nhẹ nhõm khi hoàn thành nhiệm vụ của anh mà phập phồng ẩn hiện.
Trang Tại hỏi:
“Được không?”
Ngắm nghía một hồi, Vân Gia thầm nghĩ, không hợp đi giày, tốt nhất cứ đi chân trần thế này, cầm thêm cái kính râm đi dạo trên bãi cát mềm mại là tuyệt nhất.
“Được! Đẹp lắm!”
Trang Tại vừa cởi cúc áo sơ mi vừa đi về phía Vân Gia hỏi cô bây giờ có phải đến lượt cô thay không.
Kế hoạch ban đầu của Vân Gia là tối nay đưa Trang Tại đi ăn ở nhà hàng cô thích hồi đi học, làm hướng dẫn viên giới thiệu cảnh đêm của kinh đô lãng mạn. Nhưng kế hoạch khó thực hiện vì thời gian ra ngoài ăn tối của họ đều tiêu tốn hết trên giường.
Tóc con ở gáy bị mồ hôi làm ướt dính bết vào cổ. Vân Gia nằm sấp trên gối cảm nhận dư âm mây mưa qua đi đang dần lắng xuống.
Eo và chân đã mỏi nhừ từ lâu nhưng phía sau có một cánh tay rắn chắc nâng c.h.ặ.t eo bụng đang treo lơ lửng của cô không cho phép cô thoát ra, hết lần này đến lần khác thu hẹp khoảng cách giữa hai người xuống mức ngắn nhất.
Xong việc, cánh tay kia mới thả lỏng để cô hoàn toàn rơi xuống nệm giường êm ái nghỉ ngơi.
Cơ thể cô rã rời không còn sức quay lại nhìn anh, nhắm mắt lại chỉ cảm thấy có bàn tay gạt mái tóc dài xõa sau lưng cô, nhặt hai sợi dây váy ngủ mềm oặt lên, thắt lại sau tấm lưng lấm tấm mồ hôi của cô, rồi cúi đầu hôn lên từng đốt xương sống gồ lên mỏng manh.
Anh dường như không mấy hứng thú với Paris. Vân Gia chỉ thoáng nhắc một câu không muốn ra ngoài, anh liền dứt khoát đồng ý hủy bỏ luôn kế hoạch ra ngoài tối nay, hai người cùng ăn cơm do khách sạn mang lên.
Sáng hôm sau mới dậy rời khỏi phòng khách sạn.
Đầu xuân Paris hiếm khi có ngày nắng đẹp, ánh mặt trời chiếu vào con phố cổ kính lâu đời. Họ ngồi ăn sáng dưới chiếc dù màu nâu cà phê, bàn ghế mây chật hẹp, vườn hoa bằng sắt rèn bên cạnh lác đác nở vài khóm hoa nhỏ màu sắc rực rỡ.
Con phố này không chỉ nổi tiếng với người dân Paris mà còn thu hút rất nhiều du khách từ khắp nơi trên thế giới.
Trang Tại uống cà phê, ánh mắt lơ đãng quét qua xung quanh nghe Vân Gia kể những chuyện thú vị hồi du học. Kể đến lần đi học gặp biểu tình, Trang Tại nói:
“Anh biết.”
Vân Gia nghĩ mãi hoàn toàn không có ký ức.
“Em kể với anh rồi à?”
“Không có.” Trang Tại giải thích, “Em có nhắc đến chuyện này trong buổi tọa đàm tân sinh viên ở Long Nghệ.”
Nói vậy thì Vân Gia nhớ ra rồi nhưng hôm đó Trang Tại cũng đi nghe tọa đàm sao?
“Mạn Mạn kể với anh à?”
“Không phải. Con bé chỉ bảo gặp em ở buổi tọa đàm, sau đó anh lên web trường em xem video và tin tức liên quan.”
“Ồ.”
Vân Gia đáp một tiếng, trái tim như được phủ một lớp kem tươi mịn màng ngọt ngào, có chút ngọt lại có chút chua xót. Cô không nhịn được nhỏ giọng phát biểu ý kiến:
“Anh cái gì cũng biết, lại cái gì cũng không nói, thiệt thòi chưa, xem video làm sao thú vị bằng người thật giảng tại chỗ chứ.”
“Lúc đó anh không biết mình có cơ hội nghe người thật giảng tại chỗ.”
“Anh trước giờ đều không chủ động, lại đều không tranh giành nên đương nhiên là cái gì cũng không biết rồi.”
Câu buột miệng của Vân Gia không phải giọng điệu trách móc, chỉ là trêu chọc tùy ý nhưng vẫn khiến ngón tay cầm ly cà phê của Trang Tại siết c.h.ặ.t lại. Bởi vì đây là vấn đề anh đã từng suy nghĩ, thậm chí suy nghĩ quá nhiều lần.
Con người đa phần đều có một tật xấu đó là đặt giả thiết trong sự hối tiếc, rồi từ giả thiết đó tìm kiếm một khả năng khác hoặc một tia hy vọng.
Nhưng Trang Tại đã nghĩ rồi.
Cho dù có cơ hội làm lại từ đầu, dường như anh cũng không làm được việc chủ động tranh giành.
Bao nhiêu năm nay lặng lẽ ôm ấp thứ tình cảm bí mật không thể nói này, núi cao sông dài, năm tháng vội vã. Anh thậm chí còn không phải là Sisyphus đẩy tảng đá lớn lên núi, vừa chưa từng nếm trải niềm vui sắp thành công cũng chưa từng nếm trải nỗi thất vọng khi thất bại trong gang tấc.
Cảm xúc của anh là quá hạn là lỗi thời.
Trong thế giới của Vân Gia, anh giống như tấm đệm mút vô dụng nhất của vận động viên nhảy cao. Cơ hội đỡ lấy cô căn bản không đến lượt nó. Nó nằm ở nơi cách xa cô, dù có mong chờ được gần gũi cô đến mấy cũng không hy vọng cô ngã đau để mình có tác dụng. Nhưng nó vẫn nguyện ý nằm ở vị trí râu ria này làm sự bảo vệ cuối cùng cho cô.
--
Hết chương 104.
