Trang Giấy Trống - Chương 106.1: Người Đó Là Anh (1)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:00
Nhưng giấc mơ rất mơ hồ, cô thậm chí không nhìn rõ mặt người đó, chỉ nhớ đó là chuyện xảy ra ở Khúc Châu, người đó cứ ôm c.h.ặ.t lấy cô chạy mãi.
Vân Gia dựa vào vai Tư Hàng, giọng nói yếu ớt khàn khàn:
“Tớ loáng thoáng nghe thấy cậu gọi tên tớ, cậu ôm tớ chạy mãi về phía trước, bốn phương tám hướng đều tối đen như mực. Tớ không mở mắt ra được chỉ cảm nhận được tay cậu run bần bật. Tiếng thở dốc khi chạy ngược gió ấy, dồn dập đến mức nghe mà phổi cũng đau. Tớ cứ nghĩ, nếu tớ c.h.ế.t, chắc chắn cậu cũng sẽ đau lòng muốn c.h.ế.t đi.”
Tư Hàng dường như không muốn nói chuyện này với cô, chỉ bảo sao lại mơ giấc mơ như vậy, chuyện không hay đừng nghĩ tới nữa.
Nhưng Vân Gia không hề bị ảnh hưởng, tiếp tục nói.
“Nhưng bây giờ cậu ôm tớ, tớ không còn cảm giác đó nữa. Cậu cũng vậy, đúng không?”
Tư Hàng hiểu ý cô muốn bày tỏ, họ đã không còn giống như trước kia nhưng vẫn không muốn chọc thủng tầng giấy cửa sổ cuối cùng. Anh ta nở một nụ cười nửa vời như dỗ dành nói tránh đi:
“Gia Gia, tình cảm không thể nào cứ mãi không thay đổi được.”
Cô bèn cười, vẫn vẻ yếu ớt đó nói cô biết.
“Mãi mãi không thay đổi là điều viển vông trái với bản tính con người, nhưng tớ lại cứ muốn cái kiểu viển vông dù có làm lại mười ngàn lần cũng không hối hận đó.”
Cô đẩy vòng tay Tư Hàng ra nhìn anh ta. Dù thần sắc tiều tụy vì bệnh nhưng trên gương mặt tái nhợt vẫn toát lên vẻ thông tuệ rạng ngời.
“Nếu chỉ là tốt bình thường, thì chúng ta làm bạn bè là được rồi.”
Tư Hàng ấn vai cô, cố chấp muốn thuyết phục cô:
“Nhưng Gia Gia à, hiện thực chính là như vậy.”
Vân Gia không phải không hiểu.
Họ sống trong một thế giới bạc bẽo được xây dựng bằng tiền tài. Giống như cha mẹ Tư Hàng cũng quen biết từ thuở niên thiếu, môn đăng hộ đối rồi kết tóc làm vợ chồng, giờ đây có thể làm được việc tương kính như tân trước mặt người ngoài đã là hiếm có rồi.
Khoảnh khắc đó cô chỉ biết rõ ràng rằng, tình cảm mà mấy ngày nay cô và Tư Hàng chung sống với tư cách người yêu không phải là thứ cô muốn, thậm chí còn không vui vẻ bằng lúc làm bạn bè. Nhưng cô không biết cái kiểu viển vông dù làm lại mười ngàn lần cũng không hối hận mà cô mong chờ kia liệu có tồn tại hay không, liệu cô có thể có được hay không? Cô tiêu cực nghĩ có lẽ vài năm nữa hoặc đổi thành một người mới quen không lâu, cô sẽ hiểu và chấp nhận sự phân tâm trong tình cảm của đối phương.
Thế giới cô đang sống, từ nhỏ đã không thiếu những bậc trưởng bối nữ giới mà lời nói và việc làm đều là tấm gương mẫu mực về trí tuệ "mắt nhắm mắt mở". Bốn chữ "gặp dịp thì chơi" là tấm lá chắn của một số đàn ông cũng là chiếc khố che thân của một số phụ nữ.
Nhưng cô một chút cũng không muốn trở thành người như vậy.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cảm xúc trong đáy mắt Vân Gia thay đổi mấy lần nhưng từ đầu đến cuối không có một tia thỏa hiệp.
Nghĩ kỹ rồi, cô bình tĩnh nói với Tư Hàng:
“Tớ biết…”
Cô biết rất rõ mình khao khát thứ tình cảm quá đỗi thuần khiết, đến nỗi chỉ một vết xước nhỏ cũng sẽ khiến cô mất hứng.
Nhưng mà người thà thiếu chứ không ẩu nguyện ý mất hứng.
“Nhưng tớ không phải là cái hiện thực mà cậu nghĩ.”
Ngày xuất viện, bó hoa mà trạm y tá đưa tới bất ngờ thay vẫn chưa tàn. Những nụ hoa màu hồng nhạt được nuôi dưỡng trong nước đã bung cánh, lộ ra nhụy hoa mang dáng vẻ đang nở rộ.
Vân Gia không mang đi được chỉ ngắt một bông bỏ vào túi áo.
Trước khi từ Thụy Sĩ về Paris, cô nói với Tư Hàng: Chuyện tớ bị thương đừng nói cho ba mẹ tớ biết. Cậu tìm một thời gian thích hợp, chúng ta cùng nói chuyện chia tay với ba mẹ hai bên.
Nhìn lại đoạn tình cảm này giống như một đoạn mã lỗi rườm rà, vốn dĩ chẳng có điểm sáng và ý nghĩa gì càng dành nhiều thời gian để tìm hiểu thì hình như chỉ càng thất vọng.
Vân Gia muốn kịp thời cắt lỗ.
Nhưng nhiều năm trôi qua, khi Tư Hàng mang theo một nửa v.ũ k.h.í ngồi đối diện cô, hai người chào hỏi tán gẫu chuyện thời tiết, chuyện giao thông, rồi tự nhiên chuyển sang chủ đề công việc. Vân Gia càng hiểu rõ hơn rằng chuyện tình cảm không có khái niệm kịp thời cắt lỗ.
Người yêu sai lầm không thể quay về vị trí bạn tốt ngày xưa được nữa.
--
Còn Tư Hàng lúc này nhìn Vân Gia đang nói chuyện trước mặt lại nghĩ về cuộc điện thoại ở Paris hôm đó. Trong điện thoại cô nói, Trang Tại hiếm khi được nghỉ phép dài hạn, cô muốn toàn tâm toàn ý ở bên bạn trai, chuyện công việc để sau bàn cũng được.
Lúc đó anh ta cầm điện thoại im lặng rất lâu, hồi lâu mới thốt ra một chữ được.
Anh ta nghĩ rõ ràng hồi nhỏ họ vẫn là đồng loại tâm đầu ý hợp, tại sao lớn lên lại lưu lạc đến mức chỉ còn chuyện công việc để nói.
Sai từ đâu nhỉ?
Cho đến khi chuyện công việc bàn xong, Tư Hàng dường như cũng có đáp án của riêng mình. Anh ta liếc nhìn tấm kính bị mưa phùn phủ một lớp hơi nước. Nơi này là tầng ba, địa thế cao hơn có thể nhìn thấy quán chè đóng cửa im lìm.
“Giá như trên thế giới này không có người tên Trang Tại thì tốt, hoặc là anh ta cứ sống cuộc đời anh ta nên sống, đừng xuất hiện trong thế giới của chúng ta thì tốt biết mấy.”
Giọng Tư Hàng rất thấp ngữ khí cũng rất nhẹ.
Khóe môi Vân Gia cong lên:
“Cậu đang đùa gì thế?”
Tư Hàng thu hồi tầm mắt, ngón cái vẫn theo thói quen ấn lên vết sẹo mờ dần trên mu bàn tay, anh ta nhìn Vân Gia nói:
“Tớ không đùa.”
“Chúng ta không hợp nhau là do trong quá trình chung sống cả hai đều cảm nhận được, chuyện chia tay cũng không liên quan đến Trang Tại, cậu đừng nói những lời ấu trĩ như vậy nữa.”
“Ấu trĩ?”
Tư Hàng cười một cái,
“Trong mắt cậu, tớ đã là người như vậy rồi sao? Vậy còn Trang Tại? Bây giờ trong mắt cậu, anh ta tốt lắm chứ gì?”, Anh ta hơi ngẩng mặt lên suy nghĩ một lát, “Để tớ đoán xem anh ta đã nói gì với cậu nào…”
“Có phải nói anh ta từ cấp ba đã thích cậu, nếu không phải dì và cậu của cậu dặn dò không cho anh ta đến gần cậu, nếu không phải tớ cảnh cáo anh ta, bảo anh ta biết thân biết phận đừng làm liên lụy đến cậu thì anh ta nhất định đã sớm dũng cảm tỏ tình rồi? Bao nhiêu năm như vậy đều không từ bỏ, cảm động biết bao, đúng là vui buồn lẫn lộn nhỉ. Còn chưa hết, anh ta đợi ngày hôm nay chắc đã đợi rất lâu rồi, đương nhiên phải kể cho cậu biết, lần cậu bị bắt cóc bị thương ở Khúc Châu, là anh ta tìm thấy cậu và đưa cậu đi bệnh viện, người truyền m.á.u cho cậu cũng là anh ta.”
Vân Gia sững sờ trước những lời Tư Hàng nói.
Chỉ có chuyện mẹ và cậu dặn dò không cho Trang Tại đến gần mình là Vân Gia từng nghe mẹ nhắc qua, còn những chuyện khác… cô hoàn toàn không phản ứng kịp.
Mà Tư Hàng trước mặt cảm xúc dâng trào, trong mắt chứa đựng sự không cam lòng và đau khổ nồng đậm nhìn chằm chằm Vân Gia nói:
“Nhưng thế thì tính là gì? Gia Gia, hồi nhỏ cậu vì cô bé mồ côi tên Tuyết Chi ở viện phúc lợi mà u uất thành bệnh, sau này lại vì Trang Tại mà tái phát. Những ngày tháng cậu cảm thấy đau khổ đó, là ai ở bên cạnh cậu? Trang Tại tốt đến thế sao? Tại sao cậu không nghe lời dì, không nghe lời cảnh báo của tớ mà cứ nhất định phải lao đầu vào thế giới của anh ta bất chấp tất cả như vậy, cho anh ta cơ hội lấy lòng cậu!”
Từng câu lọt vào tai dường như đều là sự thật nhưng câu nào cũng ch.ói tai.
Trong đầu Vân Gia vang lên tiếng ong ong nhỏ, há miệng định nói nhưng chưa kịp phát ra tiếng phản bác nào thì Tư Hàng lại nói tiếp.
“Thậm chí! Lần cậu bị thương ở Thụy Sĩ, anh ta cũng không biết từ đâu chạy tới mang theo hoa đến thăm cậu. Màn kịch đều bị một mình anh ta diễn hết rồi. Nếu không phải hôm đó anh ta sau lại bỏ đi…” Tư Hàng cười châm chọc, “Cũng chẳng cần đợi đến hôm nay đâu, chỉ sợ lúc đó chúng ta vừa chia tay, anh ta sẽ vội vàng chạy tới bày tỏ nỗi lòng ngay ấy chứ.”
Vân Gia tiêu hóa thêm một tin tức nữa, sắc mặt lại không gợn sóng, khi Tư Hàng hỏi lại cô có phải vì thế mà cảm động không, cô cũng chỉ chớp mắt gật đầu một cái hùa theo nói:
`“Đúng vậy, sẽ cảm động.”
Tư Hàng không thể diễn vai cao thượng không sao cả được nữa. Sự bình thản của Vân Gia tạo nên sự tương phản cực lớn với phản ứng nội tâm chịu nhiều kích động nhưng không tìm thấy lối thoát của anh ta, một chính một phản, kìm nén không khí cuộc đối thoại ở một biên độ bình thường. Tiếng cười khẽ của anh ta dần lộ ra vẻ thê lương.
Hương vị khoảnh khắc đó thật phức tạp.
