Trang Giấy Trống - Chương 106.2: Người Đó Là Anh (2)

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:00

Anh ta vừa ghen tị với Trang Tại lại có chút ngưỡng mộ Vân Gia.

Anh ta hỏi Vân Gia:

“Đây là tình cảm cậu muốn phải không?”

Vân Gia gật đầu lần nữa:

“Tớ rất hài lòng với hiện tại.”

Tư Hàng cũng gật đầu theo cô, như thể là một sự mỉa mai kiểu “cậu thích thì tớ không ý kiến”, anh ta nhắc nhở:

“Nhưng mà Gia Gia à, cậu đừng quên, một người đàn ông trăm phương ngàn kế chỉ để làm cậu cảm động như thế, sự yêu thích của anh ta cũng chẳng thuần khiết đâu.”

“Sao lại không thuần khiết?”

“Nếu anh ta thực sự thích cậu nhiều năm như vậy thì anh ta sẽ không vào Vân Chúng. Anh ta chẳng phải thông minh tài giỏi sao? Vậy anh ta có thể tự mình khởi nghiệp, mở công ty, cuối cùng chẳng phải vẫn chọn lấy cậu làm đường tắt sao? Vì con đường này mới là tốt nhất chứ gì. Anh ta chỉ cần diễn vai không cầu phú quý không tham vinh hoa, đợi ba cậu nâng đỡ anh ta, đến lúc đó danh lợi song thu, từng người từng coi thường anh ta, cuối cùng đều sẽ bị anh ta không chút tốn sức đạp dưới chân. Đây là cuộc đời anh ta muốn.”

“Còn cậu, Gia Gia.” Tư Hàng nhìn Vân Gia, hỏi, “Cậu tác thành cho anh ta liệu có nhận được tình yêu thuần khiết mà cậu muốn không?”

Vân Gia nhìn Tư Hàng đối diện chỉ im lặng.

Khi nghe Tư Hàng nói những lời này, Vân Gia hai lần muốn phản bác, muốn sửa lại lời Tư Hàng, muốn giải thích thay Trang Tại. Nhưng đợi Tư Hàng nói hết một tràng, cô ngược lại không còn ý định mở miệng nữa.

Một lúc lâu sau Vân Gia mới nâng hàng mi rũ xuống vì suy tư lên lần nữa:

“Có lẽ cậu nói đúng, không chỉ mình cậu, rất nhiều người đều sẽ nghĩ như vậy. Chỉ có tớ… nhìn anh ấy khác biệt, cho nên trong mắt các người tớ chắc là hơi ngu ngốc nhỉ?”

Tư Hàng không trả lời câu hỏi này, giọng nói dịu xuống:

“Gia Gia, cậu không phải cô bé con, tớ không hy vọng cậu lại vì ngây thơ mà bị tổn thương.”

“Ngây thơ?” Vân Gia bắt được một từ cười cười, “Lúc tớ ngây thơ nhất, đáng lẽ là lúc yêu đương với cậu. Rõ ràng chúng ta ở bên nhau gượng gạo như vậy mà còn mong chờ ngày rộng tháng dài sẽ tốt lên. Tư Hàng, chúng ta thực ra vẫn luôn là đồng loại, đều đang theo đuổi sự thuần khiết, nếu không cậu sẽ không thử đi thử lại thậm chí phải dùng Họa T.ử để kích thích tớ. Cậu không hài lòng, vừa không muốn buông tay cũng không cam lòng tạm bợ cho nên cậu mới đau khổ. Cậu biết sớm hơn tớ rằng chúng ta căn bản không hợp nhau.”

Sự thật mãi mãi khó nghe nhưng cũng mãi mãi không thể phản bác.

Tư Hàng bỗng nhiên dự cảm được có lẽ đây là lần cuối cùng anh ta và Vân Gia gần nhau đến thế, ngồi đối diện nhau nói về đủ loại chuyện quá khứ. Anh ta bị lời này của Vân Gia làm cho lòng rối bời, thậm chí dường như thực sự không phân biệt rõ tình cảm chân thật đối với Vân Gia.

Nhưng dự đoán về sự xa cách không thể cứu vãn giữa hai người trong tương lai khiến sống mũi cay cay lại là vô cùng chân thực.

Anh ta lại một lần nữa đưa mắt nhìn về phía quán chè đóng cửa kia. Mặt tiền cửa hàng ngày xưa sáng sớm đã phải xếp hàng dài, giờ đây tiêu điều vắng vẻ không thấy bóng người.

Anh ta không hiểu mình thua Trang Tại ở điểm nào.

Chẳng lẽ chỉ vì xuất thân tương đồng cho nên đều không làm được việc hạ mình lấy lòng đối phương, mà Trang Tại bỏ được sĩ diện sẽ vắt óc tìm mưu kế làm cô vui. Chỉ có làm những việc như vậy Vân Gia mới cảm thấy cảm động sao?

Lòng bàn tay xoa vết sẹo trên mu bàn tay để lại năm 18 tuổi.

Anh ta chú trọng gu thẩm mỹ, chú ý hình tượng, một vết sẹo xấu xí như vậy nằm ở vị trí rõ ràng thế này lại không xóa đi là vì luôn coi nó như một tấm huy chương, là bằng chứng của tình yêu sâu đậm.

“Cậu chỉ là không yêu tớ cho nên mới cảm thấy chúng ta không hợp. Cậu tưởng cậu và Trang Tại là duyên trời tác hợp sao? Đừng đùa.” Tư Hàng nhếch môi, “Chỉ là hiện tại cậu yêu anh ta, cho nên cậu không so đo mà thôi.”

Anh ta chưa bao giờ cảm thấy Vân Gia giống Vân Tùng Lâm, giờ phút này lại ngộ ra cha con họ thật giống nhau. Khuôn sáo quy tắc đều dùng để đối phó với những người không thích, còn đối với người mình thích dù có không ra gì cũng sẽ nâng niu trong lòng bàn tay, khen ngợi đủ đường.

Khi Vân Gia ra khỏi quán cà phê, bên ngoài mưa đã tạnh. Cầm chiếc ô còn vương vệt nước ngồi vào trong xe, cô không nổ máy ngay mà gục mặt lên hai cánh tay chống trên vô lăng sắp xếp lại những lời vừa nghe được từ Tư Hàng.

Đêm đó ở Khúc Châu là Trang Tại tìm được cô.

Người đón gió đêm dữ dội, ôm cô, gọi tên cô suốt dọc đường khiến cô nghĩ nếu mình c.h.ế.t, người này chắc chắn cũng đau lòng muốn c.h.ế.t.

Là Trang Tại.

Thậm chí lần cô bị thương khi trượt tuyết ở Thụy Sĩ, Trang Tại cũng từng đến thăm cô.

Nghĩ vậy lại chợt hiểu ra.

Thảo nào lần bị thương đó ngay cả ba mẹ cũng không báo, chỉ có Tư Hàng biết chân trái cô từng bị thương nặng.

Vậy mà khi ở Paris cô không nhìn đường, bị tấm t.h.ả.m lông dài trong phòng làm vấp ngã, Trang Tại lập tức chạy đến cầm lấy mắt cá chân trái của cô xem xét có bị thương không, cụp mắt xuống lo lắng nói:

“Chân này của em phải chú ý, không thể bị thương nữa.”

Hóa ra anh thực sự biết.

Tiếng chuông điện thoại trong túi xách đặt ở ghế phụ bỗng vang lên, kéo Vân Gia ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô ngẩng đầu thở phào nhẹ nhõm lấy điện thoại ra xem, trên màn hình nhấp nháy cuộc gọi đến của Trang Tại.

Ngón tay Vân Gia lướt qua màn hình nghe máy.

Trang Tại nói cô có hai kiện hàng rất lớn gửi đến, hình như là sách và vật dụng gửi về từ Paris trước đó.

“Muốn anh mở giúp em không?”

“Anh mở đi.”

Nghĩ đến những thứ đó, rất nhiều là sách cũ hoặc sách đã tuyệt bản cô sưu tầm được còn có một số đồ gốm cũ nhiều năm tuổi. Giá trị không bao nhiêu nhưng vứt đi thì tuyệt đối không nỡ, gửi về rồi cũng quên mất định xử lý thế nào. Cô nói với Trang Tại, nếu không tìm được chỗ thích hợp để đặt thì cứ đợi cô về.

Trang Tại đồng ý nói được lại hỏi cô khi nào về.

“Có cần anh đi đón em không?”

Vân Gia nhẹ giọng nói:

“Không cần đâu, em tự lái xe về là được.”

“Vậy em lái chậm chút, chú ý an toàn trên đường.”

Đến đây cuộc gọi sắp kết thúc, Vân Gia lại gọi tên anh trước khi cúp máy.

“Trang Tại.”

“Hửm? Sao thế?”

Vân Gia có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi. Nhưng những lời đó chỉ thoáng qua trong đầu chốc lát, chưa kịp đến bên miệng hóa thành lời nói thì đã như nước hòa vào nước, tự nhiên biến mất tăm tích.

Dường như với mọi câu hỏi, bản thân anh đã trở thành đáp án.

Cô không có gì không thể hiểu cũng không có gì nhất định phải hỏi cho ra nhẽ.

Chỉ là nơi trái tim có một cảm giác quá đỗi tràn đầy, tựa như mùa xuân đột ngột nóng lên oi bức lại tựa như một chiếc túi không biết bị ai nhét đầy từ lúc nào. Anh không nói một lời, chỉ đem tất cả những gì anh có thể cho nhét vào đó rất nhiều rất nhiều năm, không cầu kết quả, không biết mệt mỏi.

Vân Gia khựng lại một lát, sau đó chỉ lên tiếng một cách bình thường có chút ra vẻ tinh nghịch hỏi:

“Sao anh không hỏi hôm nay em gặp bạn trai cũ đã nói chuyện gì thế?”

--

Hết chương 106.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.