Trang Giấy Trống - Chương 110.1: Ốm (1)
Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:01
Trang Tại vui vẻ khi thấy cô vui vẻ.
Thậm chí có lần anh giúp Vân Gia đang buồn ngủ xem tài liệu, bỗng nhiên nói rất nghiêm túc:
“Anh làm trợ lý cho em có được không?”
Vân Gia giật mình đến mức mí mắt đang sụp xuống lập tức mở bừng ra.
“Em có trợ lý rồi.”
Hơn nữa còn là hai người, một người lo công việc một người lo đời sống.
Mười mấy tuổi đã mang cái đầu thông minh hơn người, trên người lại chưa từng xuất hiện khí thế hăng hái. Đến tuổi trưởng thành Trang Tại càng khiêm tốn, nội tâm kín đáo đến mức có thể làm hình mẫu.
Lần đầu tiên anh tự tin trước mặt Vân Gia như thế, nói:
“Họ đều sẽ không làm tốt bằng anh đâu.”
Lời này Vân Gia không hề nghi ngờ nhưng cũng không thể đồng ý.
“Quá lãng phí nhân tài rồi.”
Trang Tại nói sao có thể chứ, sự nghiệp sau này của em sẽ ngày càng tốt, nội dung công việc cũng sẽ ngày càng nhiều. Hơn nữa như vậy em sẽ không cần thường xuyên gọi điện thoại nói nhớ anh nữa, anh sẽ có nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh em cũng có thể kịp thời giúp em xử lý một số vấn đề khó giải quyết.
Vân Gia ngẩn ra hồi lâu, thầm nghĩ anh trong công việc sấm rền gió cuốn, quyết đoán mưu lược, vừa chuyên nghiệp vừa trưởng thành, sao có đôi khi lại… thật sự tin mấy câu nói muốn anh trong điện thoại là hàng thật giá thật thế nhỉ.
“… Cũng không phải đặc biệt nhớ anh đâu, có đôi khi chỉ là lời ngon tiếng ngọt thôi.”
Chuyện tương lai khó nói trước, công việc hiện tại cô còn có thể ứng phó cũng nằm trong phạm vi chịu đựng của cô. Nhưng biết đâu sau này có biến cố gì đó khiến cô chán ghét những việc đang làm hiện tại thì sao.
Cô theo chủ nghĩa vui vẻ là trên hết, thiếu tính kiên nhẫn, hiện giờ cũng chẳng có hùng tâm tráng chí thề phải tạo nên một phen huy hoàng.
Vân Gia nghĩ rất rõ ràng, bất kỳ công việc nào cũng là một con đường để cô thực hiện giá trị bản thân, tuyệt đối không phải con đường duy nhất, cô không thể nào cố chấp làm khó chính mình. Nhưng nếu có bạn trai làm trợ lý, tâm lý dường như sẽ có thêm một gánh nặng, đến lúc đó lo lắng nhiều rất khó được tiêu sái tự nhiên như bây giờ.
Cô cảm thấy hài lòng với sự giao thoa công việc hiện tại giữa hai người chỉ dừng lại ở phạm vi “thú vui tình nhân” cũng biết rõ cái gì quá cũng không tốt.
Nghĩ vậy, Vân Gia thậm chí còn thấy sợ:
“Anh không phải do ba em phái tới đấy chứ?”
Thấy cô không có bao nhiêu tâm sự nghiệp, định dùng tình yêu để khiến cô từ bỏ nguyên tắc sao?
Trang Tại bật cười, ôm cô nói:
“Sao có thể chứ. Ba em chưa chắc đã đồng ý đâu nhưng em cứ hay nói nhớ anh, nếu như… thì thôi vậy.”
Mỗi lần cô làm nũng trong điện thoại nói nhớ anh, đều như thể đang chịu đủ nỗi khổ tương tư, Trang Tại hận không thể lập tức bỏ hết công việc chạy bay đến bên cô.
Ai ngờ chỉ là lời ngon tiếng ngọt nhất thời.
Để bạn trai yên tâm, bản thân cũng không cần anh giúp đỡ to lớn như thế, Vân Gia không thể không càng thêm tích cực nỗ lực dấn thân vào công việc mới.
Vừa ngã bệnh mới ý thức được mình cũng chẳng phải người sắt đá gì.
Cô ngủ ở phòng ngủ của Trang Tại, không muốn đi bệnh viện, chỉ lục trong tủ t.h.u.ố.c ra một ít t.h.u.ố.c thường dùng, xem công dụng, chọn hai loại uống chung sau đó kéo kín rèm cửa coi ban ngày như ban đêm mà ngủ.
Mơ màng bị tiếng chuông điện thoại đầu giường đ.á.n.h thức, Vân Gia không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, triệu chứng đau đầu nhức óc hình như càng rõ rệt hơn.
Trong điện thoại Trang Tại cũng ngay lập tức nghe ra giọng cô có gì đó không ổn.
“Khó chịu à?”
Vân Gia “Ừ” một tiếng, áp lòng bàn tay lên trán. Cô không thể tự đo nhiệt độ cho mình chỉ cảm thấy trán và lòng bàn tay đều nóng hầm hập, cơ thể lúc nóng lúc lạnh vô cùng khó chịu.
Trang Tại sắp xếp mọi việc xong, dặn cô đừng ngủ vội lát nữa sẽ có bác sĩ gia đình đến tận nhà.
Điều khiến Vân Gia hơi ngạc nhiên là bác sĩ gia đình đến tận nhà là một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi, mái tóc ngắn ngang vai suôn mượt nói chuyện cũng rất dịu dàng.
Vân Gia mở cửa cho cô ấy.
Nữ bác sĩ trước tiên xin lỗi vì là lần đầu tiên đến đây nên vào khu biệt thự bị nhầm hướng, đi đường vòng nên mới đến muộn.
“Không sao.”
Vân Gia bày tỏ sự thông cảm, sau đó đo nhiệt độ, xác nhận bị sốt thì hỏi bác sĩ về chút thông tin lộ ra trong lời nói vừa rồi.
“Chị nói chị là lần đầu tiên đến đây, vậy trước kia Trang Tại… là chủ nhà ấy, sức khỏe chắc đều rất tốt ạ?”
Nữ bác sĩ mở hòm t.h.u.ố.c, chuẩn bị t.h.u.ố.c nước quay đầu lại cười với Vân Gia nói:
“Cái này tôi không rõ lắm, trước đây anh Trang vẫn luôn là khách hàng của sư huynh tôi. Năm ngoái khoảng tháng mười một, anh ấy xin đổi bác sĩ nói là sau này có thể bạn gái sẽ bị ốm. Dù sao cũng là dịch vụ gọi lúc nào đến lúc đó 24/24, trong nghề này bác sĩ nữ rất ít, lượng khách hàng trong tay tôi đã bão hòa rồi.”
Nữ bác sĩ tìm chỗ treo bình truyền dịch lên rồi nắm tay Vân Gia chuẩn bị cắm kim truyền dịch.
“Nhưng anh Trang hào phóng quá, thực sự không có cách nào từ chối được cho nên sau khi trao đổi với khách hàng khác, tôi đã điều chỉnh một chút. Tôi vẫn luôn rất tò mò về cô Vân đây, hôm nay gặp mặt, quả nhiên cô bị ốm mà vẫn xinh đẹp thế này.”
Lời này khiến Vân Gia đang lâng lâng vui sướng thì mũi kim tiêm mảnh đã cắm chắc vào mạch m.á.u.
Cơn đau truyền đến trên da thịt mới khiến hơi bừng tỉnh mu bàn tay cô run lên. Cách dỗ dành người lớn tiêm t.h.u.ố.c của bác sĩ cũng chẳng khác gì cách dỗ dành trẻ con, đều là đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.
Vân Gia đắp chăn mỏng dựa vào ghế nằm truyền dịch.
Nghĩ xem tháng mười một là thời gian nào, lúc đó đã xảy ra chuyện gì.
Hóa ra lúc đó không chỉ trong máy tính của anh có thêm một lá đơn xin nghỉ việc, anh còn cố ý đổi một bác sĩ nữ để ứng phó với tình huống cô có thể bị ốm trong tương lai.
Đáng tiếc cô chỉ nhìn thấy lá thư kia.
Trong lúc ốm đau hay suy nghĩ nhiều, Vân Gia không khỏi nhớ lại chuyện xảy ra vào đêm cãi nhau với Trang Tại vì lá đơn xin nghỉ việc.
Rất nhiều lời nói nghĩ kỹ lại không nhớ nổi, chỉ nhớ lúc đó cô thực sự rất tức giận. Là cô còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng như vậy, anh lại đã đơn phương chuẩn bị sẵn sàng kết thúc bất cứ lúc nào, dường như bất luận đoạn tình cảm này xảy ra biến cố gì, anh đều sẽ một mình gánh chịu mà không quan tâm phải trả bất cứ giá nào.
Nhưng thực tế, sự chuẩn bị của anh đâu chỉ dừng lại ở một lá đơn xin nghỉ việc.
Hôm đó cô đã nói những gì nhỉ?
Cô đội gió tuyết đêm khuya rời khỏi nơi này nói những lời bày tỏ sự thất vọng về anh.
Trái tim bỗng nhiên thắt lại, dường như bị một tấm lưới vô hình siết c.h.ặ.t đến mức đau nhói, ngay cả hơi thở nhẹ cũng thấy trướng đau.
Cô và cô gái dứt khoát quyết tuyệt đêm đó như hai người khác nhau. Không biết là nỗi đau do bệnh tật hay nỗi đau do hồi ức, Vân Gia dời tầm mắt nhìn ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần nhạt đi ngoài cửa sổ, khóe mắt chảy ra một dòng nước mắt ấm nóng.
Khi Trang Tại trở về t.h.u.ố.c đã truyền xong, nữ bác sĩ cũng đã đi rồi.
Vân Gia ngủ một mình trong phòng ngủ.
Khuôn mặt mộc vì ốm mà thêm vài phần tái nhợt, mu bàn tay dán băng dính cầm m.á.u đặt nhẹ bên gối lặng lẽ nhắm mắt, tựa như một món đồ thủy tinh mỏng manh dễ vỡ không chịu nổi nửa điểm quấy nhiễu.
