Trang Giấy Trống - Chương 109: Đi Mua

Cập nhật lúc: 09/04/2026 14:01

Lê Dương vừa quay đầu lại còn chưa kịp lên tiếng, Vân Gia chợt nảy ra ý tưởng bỗng nhiên dùng tay ôm lấy cánh tay, tủi thân rơm rớm nước mắt mách:

“Mợ ơi, anh ấy đ.á.n.h con.”

Trần Văn Thanh vừa nghe thấy Lê Dương đ.á.n.h Vân Gia, thế này thì còn ra thể thống gì.

“Lê Dương, con chán sống rồi à, dám đ.á.n.h em gái con!”

Lê Dương kêu oan:

“Sao con đ.á.n.h nó được chứ?”

Vân Gia mím môi, ra vẻ bị bắt nạt thê t.h.ả.m nhưng lại không tiện nói ra nhỏ giọng kể khổ với Trần Văn Thanh:

“Tại vì anh ấy biết con ngủ cùng phòng với Trang Tại, anh ấy không vui thế là anh ấy liền…” Vân Gia ôm cánh tay mếu máo nói, “Đau quá mợ ơi.”

Lê Dương trừng to mắt:

“Được lắm, đ.á.n.h vào thân nó đau ở lòng em đúng không.”

Vân Gia đạt được mục đích, nhân lúc Trần Văn Thanh vỗ chan chát vào người Lê Dương giáo huấn làm mặt quỷ với Lê Dương.

Trần Văn Thanh đuổi Lê Dương đi, miệng mắng:

“Con từ nhỏ đến lớn làm bao nhiêu chuyện hỗn trướng, ở phương diện này lại cổ hủ thế hả! Kỳ quái! Ngủ chung một phòng thì làm sao, tư tưởng phong kiến ở đâu ra thế, xã hội cởi mở rồi mà con lại còn bảo thủ thế cơ à, còn dám đ.á.n.h em gái con, mẹ thấy con muốn tạo phản rồi đấy!”

Người vừa đi cửa phòng cũng yên tĩnh trở lại.

Trong đầu Vân Gia nảy ra ý tưởng mới, quay đầu nói với Trang Tại:

“Chúng ta ra ngoài mua đồ đi?”

Lông mi dày rậm của Trang Tại rũ xuống, rồi theo tầm mắt di chuyển lên trên nhìn qua bộ váy đồng phục trên người Vân Gia.

“Em ra ngoài thế này sẽ lạnh đấy.”

Vân Gia cười hì hì, đi tìm một chiếc áo len gile cổ V màu trắng mặc ra ngoài, đi đôi giày trắng nhỏ, càng giống nữ sinh cấp ba hơn.

Trang Tại lái xe đưa cô đến siêu thị gần đó, mua thêm ít đồ cho tủ lạnh nhà họ Lê tiện thể suy nghĩ xem ngày mai Vân Gia muốn ăn sáng món gì.

Đồ mua cũng kha khá rồi, Trang Tại đẩy xe đi đến khu vực bán b.a.o c.a.o s.u.

Quá nhiều loại nhất thời nhìn hoa cả mắt.

Anh tùy ý cầm hai hộp lên xem, đang quay đầu định hỏi sở thích của Vân Gia.

Chỉ thấy Vân Gia đứng đó, đôi chân thon thả dưới gấu váy đồng phục, nơm nớp lo sợ nhìn anh mở miệng trước:

“Chú ơi, cháu không đi học tiết tự học buổi tối mà về nhà cùng chú, thầy giáo có gọi điện về nhà cháu không ạ?”

Ngón tay Trang Tại đang cầm hộp nhỏ vô thức siết c.h.ặ.t lại.

Anh nhìn thấy nhân viên siêu thị đang kéo xe hàng đi bổ sung hàng, nghe thấy tiếng liền kinh ngạc dừng bước, quay phắt đầu lại rồi nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt, sau đó kéo đống nước giặt nước xả vải dừng ngay trước tủ đông sữa chua gần đó, dỏng tai lên nghe ngóng giả vờ như đang bổ sung hàng cho tủ đông.

Sắc mặt Trang Tại bình tĩnh, ánh mắt lạnh nhạt diễn vai loại bại hoại trí thức m.á.u lạnh đến mức bệnh hoạn này chẳng tốn chút sức lực nào.

“Cháu sợ cái gì, ba cháu nợ chú nhiều tiền như vậy, ông ta biết nên nói thế nào với thầy giáo mà.”

Trong lòng Vân Gia kinh hãi, câu thoại cô nghĩ rất lâu mới thốt ra được vậy mà bị anh tiếp lời ngon ơ như thế.

Hơn nữa hướng đi của cốt truyện này cũng biến thái quá rồi đi?

Vân Gia vừa ngẩng đầu lên liền thấy nhân viên kéo xe hàng đang nhìn cô bằng ánh mắt đồng cảm nhưng bất lực.

Trang Tại gọi cô:

“Em lại đây chọn đi.”

Cô bước tới người đang ở trạng thái nửa thoát vai nửa chưa thoát vai, chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của Trang Tại hỏi:

“Vui không?”

Cô thoát vai trong tích tắc, nở nụ cười liếc xéo anh một cái lẩm bẩm:

“Chẳng làm khó được anh tẹo nào.”

Trang Tại rút món đồ trong tay Vân Gia ra, ném vào xe đẩy nhàn nhạt nói:

“Làm khó được anh thì không vui nữa đâu.”

Trước mắt là một đống hộp nhỏ không phù hợp với trẻ em, tâm trí Vân Gia lại rất trong sáng bay xa nhớ lại lúc uống trà chiều về hôm nay, mợ có nói chuyện sơ qua với cô về vấn đề yêu đương.

Chuyện ba mẹ đều không phản đối, mợ tự nhiên sẽ không gây khó dễ nữa.

Trần Văn Thanh nói Trang Tại trước đó có về nhà ăn cơm, từng nói với bà và Lê Huy về tình cảm dành cho Vân Gia. Thái độ của anh chân thành, lời nói nghiêm túc có thể thấy anh rất thích Vân Gia, đã chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với mọi vấn đề, bà và Lê Huy cũng yên tâm.

Chỉ là có chút tò mò, lý do Trang Tại thích Vân Gia thì rất đầy đủ, vậy Vân Gia thích Trang Tại ở điểm nào? Hay nói cách khác, ba mẹ cô giới thiệu cho cô bao nhiêu thanh niên tài tuấn như vậy sao cô lại cảm thấy Trang Tại đặc biệt nhất.

Lúc đó Vân Gia không trả lời được.

Cảm giác thích anh tự nhiên là mãnh liệt nhưng muốn nói cụ thể là vì sao mà thích, dường như rất khó quy tình cảm này về những đặc điểm cứng nhắc cố định như tính cách tốt, ngoại hình đẹp, năng lực xuất chúng.

Giờ phút này Vân Gia lại có cảm giác ngộ ra, thậm chí muốn quay lại ôm anh một cái ngay trong hoàn cảnh không thích hợp này.

Cô sinh ra đã ch.ói mắt cũng không thiếu người ái mộ.

Người khác phần lớn tán thưởng vẻ tráng lệ của cô, chỉ có Trang Tại trân trọng sự bướng bỉnh cố chấp của cô.

Bên ngoài gió lớn nổi lên, khi ra khỏi siêu thị Vân Gia bị gió lạnh tạt vào mặt co rúm người lại. Trang Tại dùng áo khoác gió bọc lấy cô, đưa cô nhanh ch.óng lên xe.

Dự báo thời tiết báo tối nay có mưa.

Vừa về đến cửa nhà, vài hạt mưa đã tạt vào kính chắn gió, gió rít gào, cây cối trong cả khu chung cư bị thổi nghiêng ngả kêu răng rắc.

Khi xuống xe, một tiếng sấm ầm ầm rền vang như x.é to.ạc bầu trời. Vân Gia vừa đặt chân xuống đất còn chưa đứng vững đã bị dọa giật mình.

Cánh tay Trang Tại che chở cô, lòng bàn tay vỗ nhẹ sau lưng cô:

“Sợ sấm sét à?”

Vân Gia gật gật đầu nói có một chút.

Trang Tại khóa xe, chìa khóa xe bỏ vào túi áo, một tay xách túi đồ siêu thị tay kia nắm tay Vân Gia nói:

“Không sao đâu, có anh ở đây mà.”

Phân loại nguyên liệu nấu ăn mua về nhét vào tủ lạnh xong, Trang Tại rửa tay, cụp mắt nhìn đôi cánh tay đang vòng c.h.ặ.t qua eo mình. Từ lúc vào cửa đến giờ cô cứ ôm anh không rời nửa bước như thế.

Trang Tại vẩy vẩy bọt nước trên đầu ngón tay, rút giấy lau khô cười đau đầu nói:

“Em cứ thế này, lát nữa chúng ta khó lên lầu lắm đấy.”

Đôi tay kia siết c.h.ặ.t hơn, như tùy hứng biểu thị không muốn tách khỏi anh.

Trang Tại nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, thương lượng:

“Đến lượt anh ôm em, được không?”

Vừa dứt lời.

Vân Gia liền phát hiện hai chân mình lơ lửng trên không, bị một đôi tay mạnh mẽ bế ngang lên.

Lên lầu, Trang Tại hỏi cô:

“Về phòng em hay về phòng anh?”

Vân Gia ôm cổ anh, tinh nghịch nói:

“Giường anh không thoải mái bằng giường em.”

Đây là sự thật, giường ai cũng không thoải mái bằng giường Vân Gia. Khóe môi Trang Tại hơi cong lên:

“Hết cách, ai bảo em là công chúa hạt đậu chứ.”

Vân Gia đ.ấ.m vào vai anh hờn dỗi nói:

“Còn bảo không phải thấy em đỏng đảnh, anh lại bảo em là công chúa hạt đậu.”

Dùng chân đẩy cửa phòng, Trang Tại bước vào phòng Vân Gia đặt cô lên giường. Sau đó anh không đứng dậy mà nương theo động tác này đè xuống hôn lên cổ cô.

Ngón tay Vân Gia lướt trên mặt ga giường bằng lụa tơ tằm, đèn chùm tua rua trên trần nhà khúc xạ muôn vàn ánh sáng vào mắt cô. Cô hơi rướn vai và cổ, có thể cảm nhận được một vùng da thịt nhỏ ở cổ đang bị người ta mút hôn đến tê dại.

Chẳng bao lâu sau, anh kết thúc động tác, thay thế những ánh sáng kia chiếm cứ tầm mắt Vân Gia, ngón tay vuốt ve nhẹ nhàng nói:

“Mới làm chút thôi đã có dấu vết rồi còn bảo không phải công chúa hạt đậu?”

Vân Gia lúc này mới hậu tri hậu giác, đưa tay ấn lên cổ.

Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn nhỏ vàng nhạt, mưa đêm chưa dứt. Nằm trong chăn ấm áp thoải mái lặng lẽ nghe tiếng động ngoài cửa sổ, có cảm giác như cả thế giới đang bị thủy triều nhấn chìm, chỉ có tấc đất vuông này là hòn đảo nhỏ an toàn.

Vân Gia áp tai vào n.g.ự.c Trang Tại.

Nhịp tim của anh cũng giống như mưa đêm dường như cũng đang nhỏ giọt dâng trào.

Sự yên tĩnh của màn đêm đối lập với tiếng ồn ào bên ngoài, mà cơ thể con người vì chìm đắm trong chuyện tình ái trở nên mềm mại nhẹ nhõm.

Nhiệt độ căng đầy bị nhét vào không gian chật hẹp ẩm ướt, giữa sự tiến thoái đan dệt nên niềm vui sướng khó tách rời.

Anh ôm Vân Gia ngồi dậy.

Trọng lượng cơ thể cô kéo cô lún sâu xuống, cô không thích ứng kịp bèn ấn vào vai Trang Tại, cố gắng tìm kiếm chút giảm xóc cho mình. Bị căng ra quá rộng mà những lần ra vào không chút nương tay tiếp theo khiến toàn bộ sống lưng Vân Gia vặn vẹo.

Sức mạnh hai người quá chênh lệch, chút giãy giụa đó của cô dưới động tác của anh gần như có thể bỏ qua không tính.

Thế là cô kết thúc cũng nhanh hơn thường lệ.

Hơi mất sức dựa vào vai Trang Tại, cảm nhận sự tiếp tục của anh.

Cho đến khi mọi động tĩnh đều lắng xuống, tiếng mưa tí tách bên ngoài dường như càng rõ ràng hơn.

Rửa sạch sẽ xong quay lại giường.

Họ ôm nhau nghe mưa cảm nhận nhịp tim và nhiệt độ cơ thể của nhau.

Giọng Vân Gia hơi khàn, vừa mở miệng giống như tiếng vải mềm khô ráo cọ xát bên tai, cô hỏi Trang Tại:

“Hồi cấp ba, anh có từng nghĩ đến chuyện yêu đương với em không?”

“Không có.”

Vân Gia hỏi:

“Một chút cũng không có sao?”

Trang Tại nhất thời không nói gì.

Có những cảm giác rất khó dùng ngôn ngữ diễn tả, một chuyện hoàn toàn không ôm hy vọng cũng có thể từng có sự chờ mong mong manh lướt qua trong lòng như ánh nến chợt lóe.

Trong căn phòng tối tăm yên tĩnh, rất lâu sau Trang Tại mới lên tiếng:

“Có những khoảnh khắc, khó tránh khỏi suy nghĩ về những chuyện không thực tế. Ví dụ như đi đường va vào núi, qua sông rơi xuống nước, ví dụ như yêu đương với em.”

Là những sự kiện có xác suất nhỏ vô cùng bị động.

Thỉnh thoảng sẽ nghĩ đến nhưng tiềm thức lại nói với bản thân, chuyện như vậy sẽ không xảy ra.

--

Vào thời điểm giao mùa xuân hạ, Vân Gia bị một trận cảm nặng.

Nguyên nhân có thể là do dạo này làm việc liên tục dẫn đến sức đề kháng giảm sút, cộng thêm nhiệt độ lúc nóng lúc lạnh, cơ thể không chống đỡ nổi sự xâm nhập của virus cúm.

Nghiệp vụ đầu tư nghệ thuật mới của Vân Chúng khó vận hành hơn Vân Gia tưởng tượng nhiều. Cô cũng chưa hoàn toàn quen với việc giao thiệp với đủ loại thương nhân. Thử thách mới mang đến thách thức mới, tuy chưa từng nghĩ đến việc bỏ cuộc nhưng những lúc cảm thấy mệt mỏi cũng không ít.

Vì hiện tại công việc giao thoa giữa cô và Trang Tại gần như bằng không, đôi khi nhắc đến công việc, cô coi việc hỏi ý kiến Trang Tại như một thú vui nhỏ của tình nhân.

Cô thích giả vờ u mê vì sắc đẹp, bạn trai nói gì cô cũng nghe nấy, ừ ừ dạ dạ, tiện thể cười ngọt ngào tâng bốc một phen kiểu như "bạn trai em giỏi quá" các thứ.

Trang Tại buồn cười, trên mặt là nụ cười nhạt nhẽo kiềm chế nhưng trong lòng đã sớm bị một trận đạn bọc đường nện cho nở hoa, cam tâm tình nguyện chịu trận. Giống như ứng phó với một đứa trẻ vừa đủ nghịch ngợm lại vô cùng đáng yêu, anh tràn đầy yêu chiều vừa phối hợp với sự hồ nháo của cô, vừa nhắc nhở cô rằng hiểu biết của anh về mảng đầu tư nghệ thuật không đủ chuyên nghiệp, bảo cô tham khảo thêm kết luận từ dữ liệu điều tra của đội ngũ.

Cô dùng tập tài liệu che nửa mặt cười, để lộ đôi mắt sáng ngời nói kết quả phân tích của anh trùng khớp với kết luận từ dữ liệu, cô cố ý chọc anh vui đấy.

Trang Tại cũng không vạch trần.

Cô chọc người khác vui ngược lại chính mình cười rạng rỡ nhất.

Từ khi Vân Gia bắt đầu bận rộn với công việc mới của Vân Chúng, những khoảnh khắc vui vẻ trong công việc của cô thực sự quá ít. Đôi khi Trang Tại đi đón cô tan làm, cô khoác áo khoác ngồi ngẩn ngơ, trên mặt không có nửa nụ cười mà hiện rõ vẻ mệt mỏi, việc đầu tiên khi ôm lấy anh là nói:

“Em chỉ là mệt quá thôi, không muốn cười cũng không muốn nói chuyện, anh cứ ở bên em một lát thế này là được.”

Lên xe, Trang Tại lấy cuốn tìm được trước đó ra, tìm đến chỗ đ.á.n.h dấu lần trước. Vì hiện tại những chuyện cười liên quan đến công việc, Vân Gia cũng không muốn nghe.

Lần trước cô đau khổ tố cáo: Cười ai cũng không thể cười người nỗ lực làm việc!

Cho nên Trang Tại lật trang nhảy qua một bài giảng.

Nhìn nội dung mới, Trang Tại sững sờ vài giây phát hiện nói về niềm vui chốn khuê phòng, lập tức cảm thấy cuốn sách nhỏ bỏng tay. Cách đây không lâu Vân Tùng Lâm còn ngồi trên chiếc xe này, nghĩ thôi đã thấy sợ.

Vân Gia dựa vào Trang Tại, thấy anh lại lật qua một trang bực bội giật lấy:

“Có nhiều chuyện cười về người làm công ăn lương thế sao? Để em xem nào.”

Vừa nhìn mặt đã đỏ bừng, lập tức ném trả cuốn sách nhỏ cho Trang Tại.

--

Hết chương 109.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 167: Chương 109: Đi Mua | MonkeyD