Trang Giấy Trống - Chương 19.2: Cô Giáo Vân (2)
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:05
Cả tháng Bảy Vân Gia chỉ bận hai việc là họp và giám sát thi công.
Mô hình "2+2" đối với Học viện Nghệ thuật Long Xuyên là một dự án giao lưu Trung - ngoại mang tính đột phá. Bắt đầu từ khóa sinh viên mới này, trước tiên sẽ thí điểm ở một vài chuyên ngành, học hai năm trong nước sau đó đến các trường đại học đối tác chuyên ngành ở nước ngoài để tiếp tục đào tạo sâu.
Vì vậy phương án đào tạo nhân tài trong nước mấy năm nay phải được điều chỉnh lại. Những cuộc họp lớn nhỏ trong tháng Bảy này cũng gần như đều xoay quanh chủ đề này, không ngừng hoàn thiện phương án đào tạo mới.
Vân Gia cũng cảm nhận được một số khác biệt trong quan niệm giáo d.ụ.c giữa Trung Quốc và nước ngoài, không ít lần đã phàn nàn với sư huynh qua điện thoại và tin nhắn.
Khi một số giáo sư của trường mang theo nụ cười đầy hàm ý nói "cô Vân không chỉ trẻ tuổi, tư tưởng cũng thật là tiên tiến thời thượng", trong những lời bực tức Vân Gia cũng gọi họ là "những ông già cổ hủ". Hễ có cuộc họp thì không thể thiếu những va chạm tóe lửa.
Sư huynh nói:
"Chính vì có những khác biệt này, dự án giao lưu của chúng ta mới có ý nghĩa không phải sao?"
Điểm này Vân Gia lại tán thành. Tuy công việc nhiều và lặt vặt nhưng cô thực ra cũng có chút thích thú. Trường đang xây dựng tòa nhà mỹ thuật mới và đã phân cho cô một phòng học lớn để sau này cô dạy học và làm văn phòng. Gần đây cũng đang rầm rộ trang hoàng, bố trí.
Mỗi ngày máy móc ong ong làm việc, trên lầu cũng vang lên tiếng động như cộng hưởng.
Sư huynh đắc ý về con mắt của mình, nói lúc trước nghĩ đến việc tìm Vân Gia chính là cảm thấy Vân Gia vừa thích hợp lại vừa nhất định đảm nhiệm được.
"Borchert còn lo em sẽ không đồng ý, anh đã nói em nhất định sẽ đồng ý!"
Vân Gia cười hỏi sư huynh từ đâu ra tự tin mà dám nói mạnh với giáo sư như vậy.
Sư huynh nói:
"Vì anh hiểu em chứ sao. Trong lòng em, việc giúp Nữ Oa vá trời và việc giúp kiến chuyển nhà không có khác biệt lớn, chỉ cần mới lạ và có tính thử thách thì em đều sẽ sẵn sàng thử."
Bị người ta nói trúng tim đen, Vân Gia tức giận trả lời:
"Em đâu có nhàm chán đến mức đi giúp kiến chuyển nhà!"
Sư huynh lại hỏi:
"Em đã gặp Tống Chấp Lễ chưa?"
"Gặp rồi."
Chính là thầy Tống mỗi ngày đều cùng phòng làm việc của Vân Gia thi công ở trên lầu.
Bạn thân của sư huynh cũng là du học sinh trở về, đến Học viện Long Xuyên sớm hơn Vân Gia hơn một năm, cũng là thành viên của tổ dự án đào tạo nhân tài mới lần này.
Vân Gia và Tống Chấp Lễ, một người thiên về lý thuyết một người thiên về thực tiễn. Có lẽ vì tuổi tác tương đương, kinh nghiệm du học tương tự nên vài lần trao đổi công việc cũng vô cùng thuận lợi.
"Người ta cũng không tệ lắm nhỉ?"
"Không tệ." Radar của Vân Gia nhạy bén, "Anh không phải vừa giới thiệu xong công việc, đã muốn làm Hồng Nương* rồi chứ?"
*Hồng Nương: nhân vật trong "Tây sương ký", nổi tiếng là người mai mối.
"Nhắc nhở em một chút thôi, anh ấy là người địa phương Long Xuyên, kiểu người có nhà lớn ở đây ấy."
Vân Gia trả lời:
"Không biết nhà của thầy Tống lớn không, dù sao chắc chắn không lớn bằng nhà em."
Sư huynh hoan hô nói:
"Wow~ công chúa~ là anh lo lắng thừa rồi. Đúng rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã kia của em thật sự không có cơ hội à?"
Vân Gia đau đầu tuyên bố giờ hóng hớt đến đây là kết thúc, mình phải tập trung vào công việc.
"Trường sắp xếp buổi tọa đàm cho sinh viên mới trước, em phải đi tìm thầy Tống để đối chiếu nội dung, tạm biệt nhé ~"
Thời gian tọa đàm được định vào đầu tháng Tám. Một giáo viên của phòng hành chính của trường dẫn Vân Gia và Tống Chấp Lễ đi xem môi trường hội trường. Từ chuyện công việc trò chuyện đến trường đại học chính quy của mỗi người, đối phương hỏi:
"Tuy khoảng cách gần nhưng một số phương diện của Đại học Thanh Cảng vẫn tiên tiến hơn chúng ta rất nhiều. Các chuyên ngành và trường học đối tác có thể lựa chọn ở đó cũng nhiều hơn chúng ta rất nhiều. Hình như cô giáo Vân chính là học chương trình 2+2 ở Đại học Thanh Cảng phải không?"
"Không có, vốn dĩ là kế hoạch như vậy nhưng vì một số chuyện nên em đã xin ra nước ngoài sớm, chỉ học một năm đại học trong nước."
"Ồ, ra là vậy."
Buổi tọa đàm được tổ chức tại hội trường lớn của Học viện Nghệ thuật Long Xuyên. Có một giáo viên chuyên trách phụ trách phần làm nóng không khí, chào mừng sinh viên mới năm nay.
Vân Gia ở hậu trường nghe thấy tiếng vỗ tay nhiệt liệt phía trước.
Cô tính toán, hai chuyên ngành căng lắm cũng chỉ hơn 100 người. Hơn nữa đây là tháng Tám còn chưa chính thức khai giảng. Tuy trước đó được biết sinh viên bản địa của Học viện Long Xuyên chiếm đại đa số, kỳ nghỉ cũng không đóng cửa nhưng tiếng vỗ tay này nghe như biển người tấp nập.
Giáo viên bên cạnh cười giải thích:
"Không chỉ có sinh viên mới đâu, cô Vân vừa mới đến nên không biết, thầy Tống ở trường chúng ta rất nổi tiếng."
"Ồ ~ ra là vậy."
Bốn chữ này kèm theo bộ biểu cảm hơi bừng tỉnh là một chiêu mới mà Vân Gia vừa học được. Khi các giáo viên trò chuyện về những chuyện không liên quan đến công việc, không biết nói tiếp thế nào lại sợ làm lạnh không khí thì đây là bốn chữ vạn năng.
Vừa có vẻ qua loa lại vừa lộ ra một chút tò mò, đối phương sẽ tự nhiên tiếp lời.
Vì thế Vân Gia lại biết thêm một chuyện mới.
"Nhưng mà hình như thầy Tống có bạn gái rồi, không biết có phải là thật không."
"Ồ ~ ra là vậy."
"Đúng vậy! Là giáo viên của khoa khác thấy, truyền đến khoa chúng ta. Thầy Tống là tiến sĩ trường danh tiếng, lại là học trò của một giáo sư lớn," giáo viên này nhỏ giọng hóng hớt, "Nghe nói cô gái đó bằng cấp không được tốt lắm."
"Ồ ~ ra là vậy."
Cuộc đối thoại như vậy vẫn tiếp tục cho đến khi Vân Gia được gọi chuẩn bị lên sân khấu.
Một buổi tọa đàm hơn hai tiếng đồng hồ, may mà không khí cũng không nghiêm túc căng thẳng. Một số kiến thức chuyên ngành xen kẽ với những hiểu biết của Vân Gia khi du học ở nước ngoài.
Người dẫn chương trình cũng tương đối hài hước, vài lần điều động sinh viên tại hiện trường tương tác. Khi điểm danh đến một nữ sinh sắp lên năm tư, tiện thể trêu chọc một chút về sự nổi tiếng của thầy Tống sau đó nói:
"Bây giờ có cô giáo Vân, Học viện Nghệ thuật Long Xuyên của chúng ta lợi hại rồi, sau này sẽ là cặp đôi song sát nam nữ. Nhấn mạnh một chút nhé, chúng ta là học viện mỹ thuật tuy về mặt nhan sắc thì đã đủ rồi nhưng chúng ta không làm diễn xuất đâu nhé."
Dưới sân khấu là một tràng cười vui vẻ.
Buổi tọa đàm kết thúc. Học sinh được sơ tán khỏi cửa chính. Vân Gia từ cửa sau của hội trường đi ra. Đi một đoạn đường dài cô mới ảo não quay lại, cô quên mất chiếc Porsche mà mình mới mua mấy hôm trước, hôm nay đã lái xe đến. Cô suýt nữa lại phải gọi điện thoại cho khách sạn bảo tài xế đến đón.
Đang quay lại tìm xe thì từ phía bồn hoa đột nhiên truyền đến một tiếng.
"Chị ơi!"
Vân Gia quay đầu lại, thấy dưới bức tường xám phủ đầy giàn hoa lăng tiêu có một cô bé mặc váy hoa nhí màu xanh nhạt. Phân biệt vài lần, cô không chắc lắm mà lên tiếng:
"Mạn Mạn?"
Đối phương lập tức nở một nụ cười rạng rỡ tiến lại gần cô.
"Là em đây! Chị ơi, chị còn nhận ra em!"
Cô bé đã lớn, chỉ có thể từ ngũ quan mơ hồ tìm ra một chút bóng dáng trẻ con ngày xưa. Nếu gặp mặt đối diện, đối phương cũng không chủ động gọi thì Vân Gia chắc chắn không dám nhận.
"Sao em lại ở đây?"
--
Hết chương 19.
