Trang Giấy Trống - Chương 20.1: Vân Gia Gặp Em Gái Của Trang Tại (1)
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:05
Gặp được em gái của Trang Tại Vân Gia rất vui mừng, chỉ là có chút nghi hoặc.
"Em vừa mới ở dưới sân khấu đó nghe chị tọa đàm, em còn có chút không chắc chắn. Hôm nay đến muộn nên ngồi ở vị trí phía sau, nhìn không rõ lắm trên sân khấu. Em thấy người dẫn chương trình nói là cô giáo Vân Gia từ nước ngoài trở về còn sợ là trùng tên. Sau đó đến phần hỏi đáp em cũng đã luôn giơ tay," nói đến đây, cô bé bĩu môi còn có chút thất vọng, "nhưng mà chị không gọi em."
Cô ấy vừa ở dưới sân khấu sao? Vân Gia lúc này mới bừng tỉnh, tính toán thời gian thật là trùng hợp. Mười năm trôi qua cô bé nhỏ ngày nào còn nép vào đầu gối cô kéo cô chơi đan dây nay cũng đã vào đại học, vừa hay lại nghe được buổi tọa đàm đầu tiên của cô sau khi về nước.
Vân Gia duỗi tay chạm vào trán cô ấy,
"Được rồi, chị gọi em, em muốn hỏi chị cái gì?"
Trang Mạn há miệng vẻ mặt vui sướng lại không biết nên hỏi từ đâu.
"... Em nhất thời không biết muốn hỏi gì cả."
Cô bé cười ngây thơ ngọt ngào. Vân Gia nghĩ đến cảnh tượng lần đầu gặp cô bé. Lúc đó cô ấy mới tám tuổi, vì bị bệnh nên người nhỏ bé cũng không hoạt bát lanh lợi như những đứa trẻ bình thường, lúc nhìn người khác có chút rụt rè. Nhưng đôi mắt lại đen và sáng như những quả nho đen, trong mắt tràn đầy sự muốn thân thiết muốn đối tốt với bạn.
Vân Gia nhất thời cảm thấy trong lòng ấm áp, bảo cô ấy lên xe nói chuyện, trời chiều cũng nắng lại hỏi cô ấy muốn đi đâu.
"Sức khỏe của em tốt không?"
Vân Gia lái chiếc xe mới của mình ra khỏi cổng trường.
Trang Mạn ngồi ngoan ngoãn ở ghế phụ lập tức đáp:
"Tốt ạ, sau đó em lại làm một cuộc phẫu thuật nữa và đã khỏi hoàn toàn rồi. May mà lúc đó nghe lời anh trai, dù có bệnh cũng phải tự học và đi thi. Nếu không em đã phải nghỉ học, năm nay chắc chắn không thể vào đại học được."
"Anh trai em suy nghĩ mọi việc luôn rất chu đáo."
Nhắc đến Trang Tại, trong mắt cô bé sáng lên như chứa đầy sự sùng bái:
"Vâng! Trường đại học này là anh trai chọn cho em đấy, mẹ em không cho em thi vào Học viện Nghệ thuật Long Xuyên."
"Tại sao vậy, trường rất tốt mà."
"Bà ấy sợ em học đại học ở Long Xuyên sau này sẽ không ngừng làm phiền anh trai. Bà ấy nói công việc của anh trai bây giờ chúng em đều không giúp được gì, anh ấy rất vất vả nên chúng em không thể kéo chân anh ấy nữa."
Bởi vì nội tâm thực sự có chút xúc động, lúc này lại không thể hời hợt đáp lại một câu "Ồ ~ ra là vậy".
Vân Gia nói:
"Anh ấy đúng là rất vất vả."
"Em cũng biết, cho nên thi đại học xong em đã định đi làm thêm. Nhưng anh trai em không cho, anh ấy nói đại học không phải là để đi làm thêm. Nhưng mà chính anh ấy hồi đại học không phải là một mình làm tám việc, đến cả Tết cũng không về nhà sao?"
Vân Gia im lặng một lát, lúc dừng đèn đỏ duỗi tay sờ sờ tóc Trang Mạn:
"Cô bé ngốc, vì anh trai em thương em mà."
Cô bé cười hì hì lấy điện thoại ra,
"Em muốn nói cho anh trai biết là em đã gặp chị! Chị ơi, chị về nước anh trai em có biết không?"
"Biết chứ, bọn chị đã gặp nhau rồi."
Cô bé lập tức thay đổi sắc mặt, vừa thất vọng vừa tức giận:
"Hả? Chuyện quan trọng như vậy mà anh trai không nói cho em!"
Vân Gia bật cười, việc cô trở về đâu có phải là chuyện gì quan trọng.
Cô và Trang Tại thực ra cũng chỉ gặp nhau một lần ở Chước Duyên Quán. Chỉ là ngày hôm đó xảy ra quá nhiều chuyện, quá nhiều, nhiều đến mức... giống như cảm giác hẫng hụt khi uống một ngụm nước đường ngọt lịm rồi lại đi nếm nước sôi để nguội.
Vân Gia theo bản năng giải thích cho anh:
"Chắc là anh trai em bận việc thôi."
"Đúng vậy, anh ấy đúng là rất bận. Em thi xong từ Khúc Châu đến Long Xuyên cũng không gặp được anh ấy mấy lần. Nhưng em không làm phiền anh ấy, em biết anh ấy đang bận."
Lại nghe thấy hai chữ "Khúc Châu", Vân Gia bỗng nhiên nghĩ đến buổi lễ ở Chước Duyên Quán hôm đó. Gã anh họ tên Trang Vĩ của anh nói Trang Tại không cho họ đi cùng cúng giỗ. Nhưng mà tại sao lại không thấy Trang Mạn đâu? Chẳng lẽ là có phong tục địa phương nào đó kỳ thị phụ nữ?
Vân Gia đang định hỏi thì Trang Mạn mở miệng làm cô phân tâm.
"Chị ơi, em gặp được chị vui quá!" Sự hưng phấn và vui sướng của cô bé không thể che giấu được, "Lần đầu tiên gặp chị em đã rất vui rồi. Lúc đó em bị mẹ kéo đi tắm, bà ấy đổ nước sôi vào thùng gỗ khuấy một cái, hơi nước bốc lên mù mịt. Chị và anh trai đứng ở cửa, lúc đó em đã nghĩ, ôi, có tiên nữ đến nhà chúng ta."
Vân Gia vô cùng vui mừng:
"Ha ha, có khoa trương như vậy không?"
"Thật sự đấy!" Trang Mạn sợ Vân Gia không tin nên chắc chắn gật đầu, "Lần đầu tiên chị đến nhà em, à không phải nhà em mà là căn nhà ở khu ổ chuột Trúc Lĩnh Lộ đó, em ấn tượng sâu sắc lắm. Sau này..." Cô bé liếc nhìn Vân Gia đang lái xe nhỏ giọng nói, "Sau này chị không đến nhà em nữa, em còn hỏi anh trai tại sao chị không đến..."
Ngón tay nắm c.h.ặ.t vô lăng không khỏi siết lại, Vân Gia chỉ cảm thấy một hơi thở nghẹn lại ở n.g.ự.c, lửng lơ nhất thời cũng không nói nên lời.
"... Vậy anh trai em nói thế nào?"
"Anh trai em nói, vì nhà của chị không ở đây, nhà của chị rất lớn cũng rất xa cho nên không tiện đến."
Hơi thở đó được thở ra.
Vân Gia bình tĩnh lại. Vừa rồi đúng là có chút lo lắng, Trang Tại sẽ nói ra điều gì đó làm tổn thương đứa trẻ. Giây lát lại nghĩ, sẽ không, người này chỉ nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng nội tâm lại vô cùng dịu dàng bao dung, huống chi là chăm sóc chính em gái mình.
Trang Mạn đột nhiên chuyển chủ đề,
"Nhưng mà…lúc đó em cảm thấy không phải!"
"Hả?"
Trang Mạn có chút ngượng ngùng,
"... Em hỏi anh trai, có phải là vì nhà chúng ta không có nhà lớn nên chị mới không đến không. Anh trai em nói không phải. Sau đó em đã vẽ rất nhiều tranh nhờ anh trai mang cho chị. Chị có nhận được không?"
Vân Gia sững người vài giây ngay sau đó gật đầu nói:
"Ừm, nhận được rồi."
Trang Mạn càng ngượng ngùng hơn mím môi nói:
"Hồi nhỏ em ngốc thật, hơn nữa em có chút tự ti, em luôn cảm thấy nhà chúng em không tốt... Sau đó em làm phẫu thuật, chị đến thăm em còn tặng hoa cho em, em liền biết chị không phải là ghét bỏ nhà chúng em không có nhà lớn. Nhưng sau đó thì không còn gặp lại chị nữa. Anh trai nói chị đã đi đến một nơi rất xa, tranh của em anh ấy không đưa đến tay chị được."
…Anh trai nói chị đã đi đến một nơi rất xa, tranh của em anh ấy không đưa đến tay chị được.
Nghe cô bé dùng giọng nói chùng xuống nói ra những lời này, trong lòng Vân Gia xẹt qua một thoáng đau nhói lạ thường, thậm chí không thể gọi là đau mà là một cảm giác rất nặng nề.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô chỉ là về Thanh Cảng học đại học thôi, chỉ cách một eo biển Long Xuyên thôi mà có xa lắm không?
Anh cũng có thể đến tìm cô nhưng một lần cũng không có.
