Trang Giấy Trống - Chương 27.2: Vân Gia Xem Mắt? (2)

Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:07

Nụ cười đó chỉ thoáng qua trong một khoảnh khắc, rất nhanh Tư Hàng đã đi chào hỏi Lê Yên, với một bộ dạng kính cẩn ôn hòa, xin lỗi Lê Yên:

"Dì, trên đường kẹt xe, con không đến muộn chứ ạ."

Phó Tuyết Dung cũng chú ý đến tình hình bên đó:

"Kia hình như là bạn trai cũ của cô Vân, nghe nói nhà làm đầu tư tác phẩm nghệ thuật ở Thanh Cảng rất có danh tiếng."

Trang Tại thấp giọng đáp lời:

"Đúng vậy."

"Nhưng mấy năm nay thị trường tác phẩm nghệ thuật cũng không khởi sắc lắm nhỉ."

Phó Tuyết Dung thuận miệng nói một câu lại ý thức được lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, mình nói chuyện như vậy mà bị người có tâm nghe được sẽ dễ bị xuyên tạc thành ghen ăn tức ở. Anh ta thật sự không có ý đó.

Anh ta không trò chuyện với Trang Tại nữa, chủ yếu là vì biểu cảm của Trang Tại trông có vẻ không muốn nói chuyện, cũng không có ý định tiếp tục trò chuyện với anh ta.

Anh ta liền nói:

"Tổng giám đốc Trang, tôi đi tìm Thư Di, cô ấy có thể lại đi lạc rồi, chúng ta lát nữa gặp nhé."

"Được."

Trang Tại không quên mình đến đây là để báo cáo công việc. Anh tìm đến cầu thang gần đó, đi lên phòng sách tầng hai tìm Vân Tùng Lâm.

Bước chân đi trên bậc thang, suy nghĩ lại vẫn dừng lại ở câu nói lúc nãy của Phó Tuyết Dung.

Mấy năm nay thị trường tác phẩm nghệ thuật kinh tế đình trệ thì đã sao?

Những người xuất thân như Tư Hàng, cuộc đời thuận buồm xuôi gió của họ hiếm khi có tư thế tranh giành càng sẽ không có bộ dạng ăn nói dữ tợn. Giống như Vân Gia không lâu trước đây đã từng nói với anh, thế giới của người giàu đều liên thông với nhau. Dù cho vận may không tốt, gia đình bắt đầu đi xuống dốc thì những mối quan hệ, nhân tình tích lũy được mấy năm nay cũng có thể trải đường xuống dốc một cách vẻ vang đẹp đẽ.

Còn những người tay trắng không quyền thế, chỉ cần có một chút sai lầm là sẽ ngã ngựa trước một ngưỡng cửa vô hình và vững chắc.

Cuộc đời trước nay đều không công bằng cũng không có sự công bằng nào để theo đuổi.

Đạo lý này anh hiểu sớm hơn rất nhiều người.

Vừa mới lên tầng hai, Trang Tại có chút phân tâm, một bóng người trắng ngần lấp lánh như ngọc trai bỗng nhiên từ sau cây cột nhảy ra, dọa anh giật mình.

Nhìn thấy là Vân Gia, nhịp tim vốn nên nhanh ch.óng ổn định lại, đột ngột dừng lại một chút. Anh chỉ ngơ ngác nhìn cô, đến cả nhịp tim nhanh chậm thế nào cũng quên mất.

"Anh..."

Cô giống như một đứa trẻ cố tình dọa người khác, thành công có chút vui mừng, vẫy vẫy một tờ danh sách khách mời trong tay nói:

"Vừa mới anh ở dưới lầu, tôi thấy anh còn thắc mắc nữa. Cố tình đi lật cái danh sách này, mới phát hiện sau 'cả nhà cậu' có ghi chú trong ngoặc là bốn người. Tôi không biết anh sẽ đến, nếu không tôi đã xuống dưới đón anh rồi."

Trang Tại muốn hỏi: Tại sao? Tại sao cô lại muốn đi đón tôi?

Anh đi cùng gia đình Lê Huy đến cũng đã được một lúc. Vân Gia chậm chạp không xuất hiện. Bà Vân đã bảo người giúp việc đi thúc giục còn cười nói với Trần Văn Thanh: Công chúa nhà chúng ta ở nước ngoài lâu quá, đến cả lễ nghĩa cần có cũng quên hết rồi.

Tại sao lại nói biết anh đến sẽ đi xuống dưới đón anh chứ?

Là vì trong ấn tượng của cô, mình vẫn là Trang Tại ngơ ngác, lúng túng vì chưa hiểu sự đời ngồi ở phòng khách nhà họ Lê gượng gạo bẻ khớp ngón tay phải không? Anh không có được sự tự nhiên, điềm tĩnh khi ra vào giữa những ánh đèn sân khấu và danh lợi như những người ở dưới lầu nên cần cô cho một chút thông cảm, chiếu cố phải không?

Cảm xúc trong mắt anh không đủ rõ ràng nên Vân Gia không nhìn thấu. Ngược lại bị anh nhìn chằm chằm một cách im lặng như vậy, dần dần cảm thấy có chút kỳ lạ nhẹ giọng hỏi:

"Sao anh không nói gì vậy? Có phải là tôi vừa mới thật sự dọa đến anh không?"

Vân Gia đều bắt đầu cảm thấy có lỗi, lo lắng quan sát,

"Anh có chỗ nào không thoải mái sao?"

Hồi nhỏ cô đã từng dọa Lê Dương, buổi tối anh họ còn bị sốt một chút. Nhưng mợ không trách cô, ngược lại còn nói anh họ lớn như vậy rồi mà gan lại nhỏ như cái kim.

Trang Tại sững người bàn tay vỗ lên n.g.ự.c, dưới ánh mắt theo sát của Vân Gia nghiêm túc nói:

"... Hình như, phải thay tim rồi."

Ý thức được anh đang nói đùa, Vân Gia che miệng cười đến ngửa tới ngửa lui, cũng rất bất ngờ:

"Anh bây giờ sao... anh bây giờ giỏi nói đùa quá."

Lần trước ở quán bar, đó không phải là nói đùa.

Còn lần này là anh đã để ý đến những lời trêu chọc, tán tỉnh của trợ lý Thạch Tuấn với cô gái ở quầy lễ tân công ty và học được.

Không ngờ thật sự hữu dụng, con gái thật sự sẽ vui.

Anh lại nói:

"Con người luôn thay đổi."

Lần này Vân Gia có chút đồng cảm gật gật đầu thấp giọng phụ họa:

"Đúng vậy."

Ngay sau đó lại cười một cái nói:

"Nhưng mà sự thay đổi này của anh khá tốt, anh trước đây thường xuyên làm người ta cảm thấy anh hình như không vui lắm."

Trước mặt Vân Gia đề cập đến quá khứ, anh có chút không rõ nguồn gốc mà kháng cự như thể đó là một lịch sử đen tối không nỡ nhìn lại. Anh lên tiếng liền nói mình lên lầu tìm tổng giám đốc Vân, có một số việc công việc cần báo cáo.

"Trời ơi, ba tôi bây giờ áp bức người như vậy sao? Đến cả cuối tuần cũng không cho người ta nghỉ, thế này thật quá đáng."

Vân Gia vẻ mặt bất mãn, cố tình nói.

Mà trên mặt Trang Tại là nụ cười nhàn nhạt như sương mù tan biến. Nhìn Vân Gia biểu cảm phong phú, linh động, anh vui vẻ nhưng niềm vui này lại giống như ảo ảnh trên sa mạc không cho phép người ta nắm bắt, có một khoảnh khắc là một khoảnh khắc nên tan biến cũng không thể cưỡng cầu.

Anh nói:

"Không phải là đến nhà cô nghỉ cuối tuần sao, một kỳ nghỉ khá tốt, cầu còn không được."

"Được thôi, vậy lát nữa tôi nhất định sẽ chiêu đãi tổng giám đốc Trang thật tốt!"

Cô chỉ tay ra sau lưng,

"Phòng sách của ba tôi ở ngay gian thứ ba bên kia."

Căn nhà cũ đã lâu không ở, cũng không thân quen, đến cả phòng sách cũng không chắc có phải là gian thứ ba không. Vân Gia thoải mái nói:

"Tôi đưa anh đi."

Cô vừa mới dẫn đường, bước chân vừa bước ra đã bị người phía sau gọi lại.

"Vân Gia…"

Vân Gia quay đầu lại, nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của Trang Tại:

"Sao vậy?"

Anh ngón tay khẽ chỉ một cái ra hiệu thấp giọng nói:

"Dây buộc sau lưng cô, hình như... lỏng ra rồi."

Vân Gia vội đưa tay ra sau lưng mình ấn một cái, theo những sợi dây lụa chéo dày đặc lúc này mới sờ đến chiếc nơ bướm bị lỏng ở trên đỉnh, là đã tuột ra.

Cô thầm mắng Từ Thư Di, người đã bị vị hôn phu dẫn đi để tiếp tục giả làm thục nữ.

Thật sự quá qua loa!

May mà phần chéo nhiều và c.h.ặ.t nếu không váy đã rơi xuống rồi.

"Có cần tôi giúp không?"

Anh nhìn vẻ mặt vừa bực bội vừa tức giận của Vân Gia thử hỏi.

Vân Gia suy nghĩ một chút cũng không kháng cự ý tốt của anh, ấn vào vải váy trước n.g.ự.c quay lưng về phía anh.

--

Hết chương 27.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 35: Chương 27.2: Vân Gia Xem Mắt? (2) | MonkeyD