Trang Giấy Trống - Chương 28.1: Đã Từng Phân Tâm? (1)
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:07
"Vậy thì phiền anh."
Lúc này khóe mắt Trang Tại phát hiện có người hầu bưng trà lên lầu.
Một người quân t.ử chân chính lúc này hẳn là nên kịp thời thu tay lại, báo cho cô biết có người phù hợp hơn để giúp.
Nhưng anh không phải là quân t.ử chân chính.
Ngón tay quấn lên sợi dây lụa như cánh hoa. Anh cúi đầu dù cho đã nín thở cũng vẫn ngửi được mùi hương tươi mát tỏa ra từ mái tóc được b.úi lên của cô. Trong tầm mắt là một mảng da thịt vai và lưng trắng ngần như sứ. Anh vô cùng kìm nén, lại vô cùng nghiêm túc mà thắt lại cho cô một chiếc nơ bướm.
"Được rồi."
"Cảm ơn."
Vân Gia quay đầu lại nói, sau đó dẫn anh đến phòng sách của ba mình.
Từ hành lang của phòng sách đi ra không được vài bước, Vân Gia thấy Tư Hàng hôm nay ăn mặc đặc biệt tuấn tú phi phàm.
Anh ta hiếm khi ăn mặc trang trọng như vậy.
Vân Gia cũng biết trong thẩm mỹ của Tư Hàng thì vest và giày da không có gì mới mẻ là một hành vi gian lận có thể đặt làm riêng bằng tiền mà không được coi là có phẩm vị. Anh ta coi thường những người dựa vào quần áo để dát vàng lên mình, cảm thấy họ vừa tục tĩu lại vừa ngu ngốc. Trang phục hàng ngày của anh ta rất có phong cách, dáng người toát lên khí chất hậu đãi, tùy tiện mặc cũng có một vẻ phóng khoáng của một người nghệ sĩ.
Mấy năm nay tiếp quản sự nghiệp của ba mình lại hiếm thấy góc cạnh ban đầu của anh ta.
Giờ phút này vẻ mặt vừa khinh miệt vừa khó chịu của anh ta cũng rất hiếm thấy, bởi vì giáo dưỡng tốt đẹp sẽ kìm hãm bản thân không để lộ ra những biểu cảm quá lộ liễu.
Đợi Vân Gia đến gần, anh ta đã mở miệng trước Vân Gia lại hỏi một câu không liên quan gì đến Vân Gia.
"Sao anh ta lại ở đây?"
"Ai?" Vân Gia sững người một chút, chậm một nhịp mới phản ứng lại được. Vị trí mà Tư Hàng đang đứng lúc này có thể đã thấy mình và Trang Tại lúc nãy, "anh ta" này cũng liền có chủ. "Cậu nói Trang Tại à? Anh ấy đến để báo cáo công việc với ba tớ."
"Ồ…" vẻ mặt bừng tỉnh nhàn nhạt lộ ra mười phần khinh thường châm chọc. Tư Hàng trào phúng cười, "Anh ta vào Vân Chúng rồi."
"Anh ta bây giờ đã leo lên đến vị trí cần phải báo cáo công việc trực tiếp với chú à? Mấy người cấp cao kia c.h.ế.t hết rồi sao?"
Vân Gia hoàn toàn kinh ngạc như thể không quen biết người trước mặt này. Cô cố gắng nhắc nhở đối phương:
"Trang Tại là đi cùng cậu mợ tớ, danh sách cũng có mời anh ấy."
"Ồ…" anh ta lại một lần nữa lộ ra vẻ bừng tỉnh châm chọc đó giọng nói vẫn không khách khí, "Tớ quên mất, anh ta còn có mối quan hệ được nhà cậu cậu nhận nuôi. Nhưng mà tớ không hiểu được, anh ta đã đủ 18 tuổi lâu rồi chứ, tốt nghiệp đại học cũng đã nhiều năm rồi chứ. Người này sao có thể còn mặt dày vô sỉ mà vẫn bám víu ở nhà cậu của cậu? Sao thế, vì anh ta xuất thân không tốt nên cả thế giới này đều có nghĩa vụ phải thương hại anh ta à? Anh ta rốt cuộc có tự biết mình không? Hay là người này đã không từ thủ đoạn đến mức không cần tự biết mình nữa? Những thứ anh ta có được bây giờ đã là những thứ mà một người như anh ta nằm mơ mới có được rồi chứ? Còn không thỏa mãn sao? Anh ta còn muốn cái gì nữa?"
"Cậu đang nói cái gì vậy?"
Vân Gia nhìn quanh bốn phía, xác định không có người khác ở gần, cô trực tiếp lôi Tư Hàng đang mất bình tĩnh đi đến một sân thượng không người.
Gió nóng bên ngoài thổi qua, Vân Gia mới như trút được gánh nặng mà thở ra một hơi. Cô buông tay ra kéo ra khoảng cách với Tư Hàng, tức giận hỏi,
"Cậu hôm nay bị kích thích gì à? Cậu làm gì vậy?"
"Gia Gia." Tư Hàng như đã ý thức được mình vừa rồi có chút mất kiểm soát, lúc này dịu giọng xuống cũng tiến lên một bước, ý định kéo gần khoảng cách với Vân Gia, "Tớ không phải là nổi giận với cậu, đừng hiểu lầm tớ nhé?"
Vân Gia quay mặt đi không đáp lại ánh mắt của anh ta.
Cô rất không thích anh ta luôn như vậy, vô cớ khơi mào mâu thuẫn rồi lại nhanh ch.óng dùng thái độ ôn hòa cho qua chuyện, như thể không có gì xảy ra.
Trong lòng Vân Gia không thoải mái lắm, liền không nhịn được chất vấn anh ta:
"Vậy Trang Tại làm gì cậu, tại sao cậu lại nổi giận với anh ấy? Cậu và anh ấy có liên quan gì không? Các cậu thân nhau à?"
"Tớ và anh ta không có liên quan gì, cũng vĩnh viễn…"
Giọng anh ta lạnh lùng cứng rắn đem hai chữ "vĩnh viễn" nói ra đặc biệt nặng, dường như là cố tình nói cho người trước mặt nghe, để cho Vân Gia một lời nhắc nhở,
"Sẽ không thân với anh ta."
"Gia Gia, anh ta và chúng ta căn bản không phải là người cùng một thế giới."
Trong lòng có một ngọn lửa vô danh, Vân Gia giờ phút này chỉ muốn đáp lại Tư Hàng một câu: Đều không phải là người cùng một thế giới thì cậu vô duyên vô cớ nổi giận với người ta làm gì?
Nhưng nghĩ đến Tư Hàng hôm nay là khách, Trang Tại cũng là khách, lát nữa mọi người còn muốn cùng ngồi ăn cơm nên cô không muốn làm cho không khí quá căng thẳng.
Vân Gia ném xuống một câu,
"Cậu nếu thích hóng gió thì ở đây thổi một lát đi."
Cô nói xong liền định lướt qua người Tư Hàng.
Cô còn phải đi gặp khách.
Cánh tay đột nhiên bị người ta nắm lấy, Vân Gia quay đầu lại ánh mắt cụp xuống từ bàn tay của Tư Hàng chuyển lên mặt anh ta.
"Còn có việc gì sao?"
"Gia Gia..."
Anh ta hơi hé miệng muốn hỏi: Cậu vừa mới cùng Trang Tại trò chuyện thân mật như vậy cái gì? Tại sao cậu lại để anh ta giúp cậu buộc dây váy? Các cậu khi nào lại thân thiết đến mức này?.
Anh ta muốn hỏi quá nhiều.
Nhưng mấy câu hỏi này lại đều không thể nói ra. Như thể nói ra chính là một tình thế không thể cứu vãn được.
Anh ta sẽ lập tức thua một người mà anh ta coi thường.
Tư Hàng không buông tay ra ngược lại là dùng hai tay đè lại vai Vân Gia, ánh mắt nhìn về phía bãi cỏ sau vườn nối liền với một hồ chứa nước. Lời nói của anh ta mang theo sự dịu dàng của hồi ức:
"Gia Gia, cậu còn nhớ lần đầu tiên căn nhà này tổ chức tiệc, hai chúng ta đã làm gì ở bên đó không?"
Vân Gia đương nhiên sẽ không quên.
Đó là sinh nhật mười tuổi của cô. Không biết ai đã kéo ra một đoạn ren trắng giống như khăn voan. Một đám trẻ con chạy đuổi nô đùa khắp bãi cỏ. Vân Gia cài khăn voan lên đầu, Tư Hàng kéo tay cô chạy điên cuồng. Họ vui đến mức thỉnh thoảng lại hét lên cười to như thể cả đời này sẽ không có gì không vui vẻ xuất hiện giữa họ.
Người lớn gọi họ đi nghỉ ngơi. Nhìn thấy Vân Gia giống như một cô dâu nhỏ lại nhìn Tư Hàng đang nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, cong lưng cười hỏi:
"Gia Gia vội vã lấy chồng thế à? Vậy sau này hôn lễ của con và Tư Hàng tổ chức ở đây có được không?"
Vân Gia không muốn hồi tưởng lại chuyện quá khứ cũng không muốn cùng chàng trai đã từng kéo tay mình nói về những quá khứ đã không thể hồi tưởng lại được nữa. Những hồi ức đó rất đẹp nhưng hãy để chúng ở lại với tuổi tác chưa biết sự đời.
Ánh mắt Vân Gia thản nhiên nhìn qua bãi cỏ đó lại nhìn về phía Tư Hàn rồi nhẹ nhàng lên tiếng.
Câu nói này lại khiến anh ta kích động đến mức cơ mắt của không ngừng co giật.
"Họa T.ử năm nay có triển lãm tranh ở Tokyo, cậu có đi không?"
"Không có!" Cảm xúc của anh ta kích động lên, "Tại sao cậu không tin? Tớ và cô ấy thật sự không có gì cả! Tớ đến cả tay cô ấy cũng chưa từng chạm qua. Tớ biết tớ thích ai, tớ biết tớ sau này muốn cưới ai!"
