Trang Giấy Trống - Chương 29: Chờ Đợi

Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:07

Cậu đã rất lâu không nói chuyện với Trang Kế Sinh, hơn nữa cậu biết rõ cái "rất lâu" này sẽ kéo dài vô hạn.

Giữa sự sống và cái c.h.ế.t là vĩnh viễn không có điểm hẹn.

Dù cho có một ngày cậu cũng c.h.ế.t đi thì cũng sẽ không có cơ hội gặp lại ba mình.

Cậu thử hồi tưởng lại quá khứ.

Hồi cấp hai cậu ở trọ trong nhà một giáo viên, Trang Kế Sinh đi làm công ở thành phố Khúc Châu.

Mỗi nửa tháng Trang Kế Sinh đều sẽ gọi điện đến hỏi Trang Tại:

"Ở bên đó có tốt không?"

Trang Tại nói:

"Khá tốt"

Ông hỏi:

"Tiền có đủ dùng không?"

Cậu đáp:

"Đủ dùng".

Không còn gì để nói, ông có lẽ đang ngồi xổm ở một góc tường nào đó hút t.h.u.ố.c, chiếc điện thoại cũ ào ào tiếng gió giọng nói cũng khàn khàn. Một lúc lâu sau lại nặn ra một câu hỏi:

"Vậy, con với các bạn học cũng ổn chứ?"

Trang Tại vẫn nói:

"Khá tốt."

"Trang Tại, học hành cho tốt vào, con người chỉ cần chịu khó chịu khổ thì sớm muộn gì cũng có ngày ngẩng cao đầu."

Cậu không hiểu tại sao ba mình luôn cảm khái như vậy.

Nhưng mỗi lần đều sẽ đồng ý nói:

"Biết rồi."

Cậu không đi biện giải rằng mình có thể đã sinh ra những quan điểm mới về thế giới này, không giống với thế hệ ba chú vì cậu biết rõ làm cho ba yên tâm quan trọng hơn bất cứ điều gì.

Mà giờ phút này cậu đứng ở cổng chính phía nam của Trường Quốc tế Bồi Anh, gió tuyết mịt mù xào xạc rơi trên mặt ô nhìn từng chiếc xe sang ùn tắc rồi thông thoáng, đón đi những đứa con của họ. Cậu bỗng nhiên muốn hỏi những người này đều là vì có thể chịu khổ nên mới ngẩng cao đầu sao? Ăn cái khổ gì? Cái khổ đó cậu có ăn được không?

"Trang Tại! Trang Tại!"

Giọng nói trong trẻo của một cô gái gọi tên mình.

Trang Tại lấy lại tinh thần, ánh mắt tìm kiếm thấy Vân Gia đang che một chiếc ô nhỏ màu đỏ. Chiếc khăn quàng cổ lông cừu trắng muốt vốn dĩ quấn quanh nửa khuôn mặt, trong lúc chạy động đã tuột xuống. Cô sốt ruột lướt qua từng tầng đám đông, dòng xe cộ đang tiến lại gần cậu.

Cuối cùng cũng đến gần.

Má cô ửng hồng tức giận:

"Tôi thật sự sắp khản cả giọng rồi! Người bên cạnh đều đang nhìn tôi chỉ có cậu cố tình không nhìn tôi!"

Trang Tại nhìn cô và nói lời xin lỗi.

Đang định giải thích mình vừa mới thất thần.

Nhưng Vân Gia dường như không trách cậu cũng không quan tâm đến cậu. Mũi và miệng hô hô ra hơi nóng. Cô nhìn quanh một vòng, lửa nóng toàn bộ bốc lên mắng từ trường học mắng đến phụ huynh.

"Cái ban tổ chức kỳ nghỉ của trường Bồi Anh này không ai có não à? Đã biết hôm nay đường sá đóng tuyết khó đi, sao không cho nghỉ sớm lệch giờ đi một chút? Giờ thì hay rồi, tất cả kẹt cứng ở đây, vui chưa? Náo nhiệt quá nhỉ? Có mấy vị phụ huynh cứ như ông trời con ấy, đến cả chỉ huy của chú cảnh sát giao thông cũng không thèm nghe. Chen lấn! Đi ngược chiều! Giỏi thật sự! Trừ điểm hết cho tôi! Nhà cháy hay sao mà vội vàng thế không biết!"

Mắng cho hả giận, cô mới một lần nữa chuyển sự chú ý sang Trang Tại.

"Tuyết rơi rồi, cậu về nhà thế nào?"

"Đi xe buýt."

Mắt Vân Gia phút chốc sáng lên:

"Hôm nay cậu không đi xe đạp à?"

Trang Tại nói:

"Sáng xem dự báo thời tiết nói có tuyết, tôi liền không đi."

Vân Gia thở phào nhẹ nhõm, cười cười:

"Vậy thì tốt rồi. Vừa mới nãy Từ Thư Di nói có thể gọi cậu cùng về nhà, tôi còn lo lắng chiếc xe đạp địa hình của cậu không xử lý được."

Cô giữ lấy tay áo Trang Tại, vừa đi vừa lải nhải,

"Đi nhanh đi! Từ Thư Di đi xe nhà tôi, vừa hay cũng có thể đưa cậu về cùng. Từ Thư Di không có xe về là biết tìm tôi, tại sao cậu lại không biết tìm tôi? Trang Tại, cậu học đến nỗi trong đầu ngoài sách ra thì không có thứ gì khác à?"

Trang Tại đối mặt với ánh mắt quay lại của cô, hàng mi dày rậm động đậy vài cái che đi ánh mắt, không tự nhiên mà nói:

"... Có."

Vân Gia rõ ràng không tin phồng má thở dài.

Đang định vội vã đi về phía trước lại bị Trang Tại đột nhiên kéo lại. Phía sau cô, một chiếc xe đang vội vã giành đường đã khẩn cấp ấn vang còi.

Mà trước mặt cô chiếc ô nhỏ màu đỏ của cô và chiếc ô màu xám của Trang Tại đụng vào nhau, những bông tuyết trên mặt ô vụn vỡ bay lượn, va chạm tạo thành một màn sương trắng bao quanh.

Vân Gia bị tiếng còi xe ch.ói tai làm cho kinh ngạc.

Bàn tay Trang Tại đang nắm c.h.ặ.t cánh tay cô từ từ buông ra. Cậu cúi đầu nhìn cô lại vì không thấy được đôi mắt đang cụp xuống của cô lúc này, không phân biệt được cảm xúc của cô mà bất lực thấp thỏm.

"Cậu đừng giận có được không? Tôi... cậu đi đường cẩn thận một chút."

Vân Gia không nói gì cúi đầu túm lấy cậu đi về phía xe.

Sáng hôm sau tuyết ngừng rơi.

Chiều tối hôm qua Vân Gia đã đến nhà họ Lê, nói mùa đông vừa có tuyết là lại thèm món khoai lang đỏ hấp phô mai do dì Điền làm. Hai ngày nghỉ này mẹ cô muốn mời bạn bè đến nhà làm khách, cô có lẽ không qua được nên bảo dì Điền làm xong thì nhờ Lê Dương chạy chân, đưa đến nhà cô.

Đại học hạng ba nghỉ đông sớm, lúc này Lê Dương người đã ở nhà như một con cá c.h.ế.t không xương nằm dài trên ghế sofa chơi game mới. Nghe tiếng liền đứng dậy:

"Bảo anh làm chân chạy à? Em chỉ biết hành hạ anh em thôi đúng không?"

Vân Gia kiêu căng, cao giọng:

"Không được sao?"

Lê Dương không có cách nào với Vân Gia:

"Được được được!"

Sáng thứ Bảy dì Điền mua về những nguyên liệu cần thiết để làm món khoai lang đỏ hấp phô mai lại làm thêm những món điểm tâm nhỏ mà Vân Gia thích. Bận rộn trong bếp nửa ngày, đợi đồ làm xong thì lại không thấy bóng dáng Lê Dương đâu.

Sáng nay Trần Văn Thanh và Lê Huy có việc cùng đi tỉnh ngoài, trước khi đi dặn dò có thể hai ba ngày nữa mới về. Lê Dương không còn bị cấm ra ngoài nên hưng phấn quá mức, lập tức cầm điện thoại gọi bạn bè hoàn toàn quên mất mình còn có một việc mà em gái đã dặn.

Dì Điền gọi điện cho Lê Dương, người đang ở phòng bóng bàn.

Bên kia nói không về được lại rất nhanh đã tìm được người làm thay mình:

"Trang Tại không phải ở nhà sao? Bảo cậu ta đi đưa đi."

Dì Điền nói:

"Trong nhà bây giờ không có xe, tài xế đã đưa ba mẹ con rồi."

Bên ngoài khu biệt thự nhà họ Lê không dễ bắt xe, vì các hộ gia đình ở đây phần lớn đều đi lại bằng xe riêng, taxi ít khi đến đây đón khách. Bây giờ lại là lúc tuyết vừa mới ngừng rơi, chỉ riêng việc đợi bắt xe cũng không biết đến khi nào mới bắt được. Đợi đến lúc đưa đến nhà Vân Gia thì đồ ăn có lẽ đã sớm nguội.

Nếu là đồ ăn mang đi thì còn đỡ nhưng lại là món khoai lang đỏ hấp phô mai, một khi đã nguội thì khoai lang đỏ không thể ăn được, phô mai lại càng khó nuốt.

Lê Dương đang chơi ở ngoài không có tâm trạng để lo lắng chuyện này liền nói thẳng:

"Ai nói trong nhà không có xe? Xe đạp cũng là xe mà, cứ để Trang Tại đi, cậu ta đạp xe nhanh lắm. Đi xe đạp địa hình còn tốt hơn không bị kẹt xe. Mau bảo Trang Tại đưa đi đi."

Dì Điền còn định nói "nhưng thời tiết lạnh như vậy..." thì Lê Dương đã cúp máy. Bà biết tính cách của Lê Dương, gọi lại cũng vô ích liền đành phải lên lầu gọi Trang Tại hỏi cậu có muốn đi một chuyến không.

Còn hai phút nữa là lò nướng đến giờ.

Bà cảm thấy việc này có chút làm khó người khác đang định nói: không đi cũng không sao, ngày mai làm lại một mẻ khác đến lúc đó để Lê Dương đi đưa.

Nhưng lời sau còn chưa mở miệng thì Trang Tại ở bàn học đã đặt b.út xuống, gấp sách lại đồng ý rồi.

"Vậy dì gói cho kín một chút, cái đó dễ bị nguội lắm."

"Được được được, dì cho vào hộp cơm lại bọc một lớp khăn lông giữ ấm. Trên đường cháu cũng đừng đạp xe quá nhanh, cháu đi con đường tắt đó," dì Điền chỉ cho cậu một con đường gần hơn, "hai mươi mấy phút là có thể đến."

Đưa Trang Tại ra cửa, dì Điền lại dặn dò một lần nữa trên đường phải cẩn thận.

Đợi không thấy bóng dáng bà mới chợt nhớ ra, đã quên nhắc nhở cậu khu đó còn nghiêm ngặt hơn cả khu nhà họ Lê. Bên này đăng ký thân phận là có thể vào được nhưng bên kia thông tin đăng ký hoàn thiện phải có người trong nhà ra đón mới cho phép người ngoài vào.

Và Trang Tại mặc gió lạnh đạp xe một mạch. Một bên tay lái treo lủng lẳng một chiếc túi giữ ấm cũng đích xác bị chặn lại ở cổng gác.

Cậu tìm chỗ đỗ xe đứng trước cửa sổ cổng gác nói mình đến đưa đồ.

Bảo vệ từ cửa sổ đưa sổ đăng ký ra cho cậu điền. Chỉ thấy khớp ngón tay của chàng trai bị lạnh đến đỏ bừng gần như không cầm được chiếc b.út bi trên cuộn dây. Cậu phải dùng sức vẫy vẫy tay rồi lại nhanh ch.óng làm vài động tác nắm c.h.ặ.t ngón tay để tăng tốc độ cung cấp m.á.u, làm cho tay khôi phục lại cảm giác.

"Cậu điền xong rồi vào đi. Đợi điện thoại gọi qua thì người ta ra đón cậu, còn phải một lúc nữa đấy. Cậu đừng đợi ở ngoài, ở đây ấm hơn."

"Vâng, cảm ơn chú."

Cậu điền xong thông tin rồi vào trong chiếc cổng gác nhỏ bé.

Bên trong đúng là ấm áp, trong không gian chật hẹp dựa vào tường có một chiếc máy sưởi nhỏ, vừa sáng lại vừa nóng. Bảo vệ lấy đôi găng tay đang được hong khô trên đó xuống, đá ra một chiếc ghế nhựa dưới bàn cho cậu ngồi.

Bảo vệ gọi điện đến nhà họ Vân giải thích tình hình, là người nhà cậu của cô Vân đến đưa đồ.

Vì ở gần Trang Tại nghe rõ ràng bên trong là giọng của một người đàn ông rất trẻ đang nói chuyện. Khi bảo vệ hỏi "Các vị có muốn cử người ra đón không, cậu con trai này bây giờ đang đợi ở chỗ tôi đây", bên kia dừng lại một lúc lâu thong thả ung dung hỏi:

"Con trai? Bao nhiêu tuổi?"

Bảo vệ liếc Trang Tại một cái:

"Trông khoảng mười sáu, mười bảy."

Bên kia nói:

"Ồ, vậy tôi biết rồi, cứ bảo cậu ta đợi ở đó lát nữa cô Vân có việc ra ngoài sẽ đến đó lấy."

Điện thoại cúp máy. Bảo vệ thuật lại với Trang Tại:

"Cậu đợi ở đây một lát, cô Vân lát nữa có việc ra ngoài tiện thể sẽ lấy từ đây."

Trang Tại tay ôm chiếc túi giữ ấm vuông vức, ngón tay vì lạnh cóng sau khi ấm lại, m.á.u nóng lên các khớp xương có cảm giác ngứa ngáy căng tức.

Cậu yên lặng chờ.

Trên chiếc TV mini của bảo vệ đang phát lại chương trình Gala cuối năm của đài truyền hình Long Xuyên. Hai người dẫn chương trình, nam thanh nữ tú, mỗi khi MC nữ nói lời dẫn trên màn hình sẽ hiện lên một cái tên Vân Tư Hiền - chị họ của Vân Gia.

Vài tiết mục ca múa nhạc qua đi, thời gian lặng lẽ trôi. Lúc này bên trong có một chiếc xe sang đi ra. Vì không phải là xe của chủ nhà nên không cần đứng dậy chào, bảo vệ nhấn nút từ xa nâng thanh chắn lên.

Thực ra Trang Tại cũng không nhìn rõ chỉ mơ hồ thấy Vân Gia ngồi ở ghế sau, bên cạnh hình như là Tư Hàng. Cậu ta lập tức liên tưởng đến giọng nói của người đàn ông trẻ trong điện thoại lúc nãy.

Cậu theo bản năng sốt ruột muốn đứng dậy.

Bảo vệ bị hành động của cậu thu hút.

Bây giờ ra ngoài đuổi theo xe cũng không kịp cậu nói với bảo vệ:

"Hình như đã đợi rất lâu rồi, chú có tiện gọi lại một cuộc điện thoại qua đó hỏi thử được không?"

Điện thoại gọi qua, lần này người nhận điện thoại đã thay đổi.

Là người giúp việc nhà họ Vân. Cô ấy hoàn toàn không biết gì về cuộc điện thoại trước đó. Sau khi hiểu được tình hình cô ấy bảo bên bảo vệ đợi một chút, cúp máy rồi gọi cho Vân Gia.

Xe đi ra khỏi khu dân cư không xa trên đùi Vân Gia đang để một chiếc laptop. Vừa mới đến gần thanh chắn, Tư Hàng đã đưa laptop cho cô xem bảo cô giúp chọn mấy bộ đồ hiệu mà một người bạn mua sắm đã gửi đến. Cô hiểu gu của Tư Hàng nhưng lại không rành về việc phối đồ nam phong cách này. Cô chăm chú lướt xem cho đến khi điện thoại bên cạnh vang lên.

Người hầu gọi điện đến hỏi cô, có phải đã quên lấy đồ ở chỗ cổng gác không.

Lại nói lại tình hình mà bảo vệ đã kể là người nhà cậu cô đến đưa đồ, vẫn đang đợi ở chỗ cổng gác.

Xe của cậu đã được đăng ký, bảo vệ cũng nhận ra người, sẽ cho qua sao lại phải đợi ở cổng gác?

Vân Gia đoán có thể là Lê Dương lái xe riêng của mình đến liền hỏi:

"Là Lê Dương ở cổng gác à?"

Người giúp viẹc cũng không chắc chắn:

"Hình như là vậy, bảo vệ nói là một cậu con trai."

Hôm nay ra ngoài là đi xe của nhà họ Tư. Tư Hàng phát hiện một nhà hàng Pháp cố tình mời cô cùng đi thưởng thức.

Vân Gia bảo tài xế quay đầu trở lại.

Tư Hàng phản ứng có chút lớn hỏi cô làm sao vậy,

"Sao đột nhiên lại phải quay về?"

Điện thoại vẫn chưa ngắt Vân Gia nói với Tư Hàng:

"Anh họ tớ đến, anh ấy vẫn đang đợi ở chỗ cổng gác. Hay là chúng ta đón anh ấy cùng đi ăn nhé?"

Tài xế đang định quay đầu Tư Hàng lên tiếng nói không cần quay lại.

Tài xế tự nhiên nghe lời cậu ta.

Phân phó xong tài xế, cậu ta nói với Vân Gia:

"Chỉ hai chúng ta đi thôi, cậu cũng biết tớ và anh Lê Dương... không hợp nhau lắm."

Vân Gia nghĩ lại cũng đúng.

Gọi thêm Lê Dương có lẽ bữa cơm này ăn đến cuối cùng cũng cãi nhau.

"Được rồi, chỉ hai chúng ta đi thôi." Vân Gia nói với Tư Hàng, "Nếu anh họ tớ trước đây có nói chuyện không dễ nghe với cậu thì cậu đừng để trong lòng. Lê Dương anh ấy với ai cũng không tốt cả, anh ấy đối với Trang Tại cũng rất tệ. Thôi tớ cũng không muốn gặp anh ấy."

Vân Gia nói với người hầu trong điện thoại:

"Bảo anh ấy đặt đồ xuống rồi đi thôi, cô nhắc anh ấy lái xe cẩn thận nhé!"

Lại qua một lúc lâu.

Điện thoại từ nhà họ Vân gọi đến cổng gác. Bảo vệ nhận máy rồi rất nhanh lại cúp.

Anh ta nói với chàng trai bên cạnh:

"Đồ đặt ở đây, lát nữa có người đến lấy, cậu có thể đi rồi."

"Ồ, vâng."

--

Hết chương 29.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 38: Chương 29: Chờ Đợi | MonkeyD