Trang Giấy Trống - Chương 30: Lại Đến Khu Ổ Chuột

Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:07

Trong nhà nhiệt độ giảm xuống, những mảng tuyết tan trên viền giày thể thao đã hòa tan, một nửa giày ướt một nửa đất ướt.

Cậu ngơ ngác đứng dậy.

Vệt nước màu sẫm trên mặt đất đó là dấu vết của sự chờ đợi vô ích.

Đi ra ngoài cổng gác, cậu lễ phép nói với người bảo vệ:

"Đã làm phiền chú rồi."

Người bảo vệ xua xua tay với cậu, chỉ cảm thấy trong điện thoại lúc nãy nói chuyện thật kỳ quái, "cái gì mà lái xe chú ý an toàn", đứa bé này lấy đâu ra xe chứ, "đạp xe chú ý an toàn" thì còn nghe được.

"Đi đi, cẩn thận một chút mà đi nhé!"

Nghĩ đến mình còn có một đôi găng tay cũ, người bảo vệ quay người lấy ra định cho mượn nhưng khi quay lại cửa thì há hốc miệng câm nín.

Bóng người màu đen cùng chiếc xe đạp địa hình đơn bạc đó đã đi rất xa. Lưng thiếu niên cúi xuống, tốc độ rất nhanh trong nháy mắt đã biến mất ở khúc quanh.

Cả thế giới phủ một lớp tuyết dày, ánh tuyết lấp lánh, ngoài hai vệt bánh xe trên mặt đất như thể chưa từng có ai đến.

--

Về đến nhà trời đã tối.

Xe của nhà họ Tư dừng lại trước biệt thự sáng đèn của nhà họ Vân. Tài xế nhanh ch.óng xuống xe mở cốp, Tư Hàng lấy ra túi mua sắm của Vân Gia đưa cho cô bảo cô cân nhắc kế hoạch đi trượt tuyết ở Thụy Sĩ vào kỳ nghỉ đông.

Hai người học trượt tuyết cùng một thầy giáo.

Tư Hàng vẫn luôn đam mê môn thể thao mùa đông này. Các khu trượt tuyết trong nước cậu ta đều coi thường gần như năm nào cũng ra nước ngoài. Mấy năm trước nhà họ Tư thậm chí còn trực tiếp mua một tòa nhà nhỏ ở Thụy Sĩ, mở cửa sổ ra có thể thấy được rừng thông và đỉnh núi tuyết.

Vừa thỏa mãn sở thích của con trai vừa tiện để mời bạn bè, người thân đến nghỉ dưỡng, vui chơi vào mùa đông.

Nhưng mấy năm nay Vân Gia rõ ràng đã giảm bớt hứng thú, đến cả trang bị trượt tuyết cũng không hề đổi mới. Chiều nay mới cùng Tư Hàng đi đặt đồ trượt tuyết mới và mua một ít đồ lặt vặt.

Cô ở phòng khách mở túi mua sắm ra.

Lấy ra đôi găng tay bọc cổ tay màu đỏ nghĩ rằng sẽ hợp với ván trượt tuyết của mình, chụp ảnh chắc sẽ đẹp. Nhưng tưởng tượng đến việc phải bọc mình kín mít trong trời băng đất tuyết, trong xương cốt không khỏi chui ra một chút không tình nguyện.

Cô càng muốn đi đến những nơi không lạnh như vậy, mấy người bạn cùng nhau cắm trại, dã ngoại, mang đủ đồ dùng nhà bếp nướng chút đồ ăn.

Chiếc túi giữ ấm đặt im lìm trên bàn trà làm Vân Gia nhớ lại chuyện ban ngày. Mở ra là món khoai nướng phô mai mà Lê Dương đưa đến đã sớm lạnh thành một cục gạch trong hộp giấy bạc.

Vân Gia thở dài bảo người hầu mang đi vứt.

Trong lòng không khỏi cảm thấy có chút đáng tiếc, lãng phí tay nghề tốt của dì Điền.

Cô nghĩ đến không lâu trước đây mình đã ăn một loại khoai lang đỏ khác.

Cả vỏ cho vào đống củi lửa nướng đến thơm lừng. Vỏ khoai lang đỏ vừa cứng lại vừa nóng tay, phải dùng giẻ ướt bọc lại bẻ ra, mùi thơm ngọt mềm nóng hổi lan tỏa, bên trong mềm mại tinh tế không qua bất kỳ quá trình chế biến nào, chỉ có vị ngọt nguyên thủy của lương thực thô và một chút vị củi lửa mà Vân Gia lần đầu tiên được nếm.

Họ gọi nó là khoai lang.

Vân Gia cũng là lần đầu tiên nghe.

"Xong rồi!"

Hai tay ấn lên trán, Vân Gia mở to mắt một đoạn chuyện suýt bị quên lãng hoặc là nói đã bị cô quên mất chợt ùa vào đại não. Lần trước đến khu ổ chuột đó cô đã hứa với em gái của Trang Tại - Trang Mạn rằng để cảm ơn món khoai lang nướng của nhà họ, lần sau cô đến sẽ làm cho cô bé thử món kẹo bông gòn nướng chưa từng nếm thử.

Đứa trẻ chắc chắn sẽ luôn nhớ chứ?

Cô đã lâu như vậy không đến, em gái cậu ấy chắc sẽ không cho rằng cô là loại người lớn đáng ghét thuận miệng dỗ trẻ con chứ?

Không có phương thức liên lạc của cô nhưng cô bé có thể liên lạc được với anh trai mình mà. Tại sao Trang Tại lại không đến nhắc nhở mình một chút?

Giây lát, Vân Gia lại không so đo nữa.

Có lẽ cả đời này cô đều không đợi được Trang Tại chủ động tìm mình nói chuyện.

Vân Gia vừa lẩm bẩm vừa mặc kệ đống túi mua sắm nửa mở nửa chưa trên đất, cao giọng gọi người đến chuẩn bị cho cô một ít đồ, cô muốn ra ngoài.

Tuy nhà họ có củi nhưng Vân Gia cảm thấy nướng kẹo bông gòn vẫn nên dùng than sạch sẽ hơn một chút.

Lần trước qua đó cô và Trang Tại ngồi sưởi ấm bên đống củi lửa nướng khoai lang đỏ. Vân Gia còn tò mò những khúc củi đó không giống như cô tưởng tượng.

Cô cho rằng đốt củi đều phải đi c.h.ặ.t cây.

Trang Tại nói không phải, phân biệt một chút đống củi nói những thứ này có thể là một số đồ nội thất gỗ cũ không cần dùng nữa, được c.h.ặ.t thành những khúc nhỏ.

Mà em gái cậu sau khi tắm xong ra ngoài ôm khoai lang đỏ gặm, ngây thơ hồn nhiên nói:

"Mẹ nói cây trong thành phố không được c.h.ặ.t để đốt, những cây này đều được bảo vệ. Chúng ta mà c.h.ặ.t cây sẽ bị chú cảnh sát bắt đi!"

Vân Gia cười ha ha.

Lần trước đi gặp phải mẹ kế của cậu là Phùng Tú Cầm đang tắm cho em gái. Vân Gia không ở lại lâu, thậm chí không vào nhà.

Lần này đi Trang Tại không có ở đó. Hai mẹ con rất bất ngờ nhưng lại rất vui mừng chào đón cô vào cửa.

Cô cuối cùng cũng nhìn rõ bộ dạng bên trong căn phòng nhỏ này.

Từ nhỏ đến lớn Vân Gia đã thấy vô số biệt thự sang trọng.

Mỗi khi đến một nơi, điều cô nhìn là gu thẩm mỹ của chủ nhà. Lần đầu tiên cô nhìn thấy là một cuộc sống hoàn toàn không che giấu.

Chậu rửa mặt không cần phải chú trọng đặt ở đâu như một chiếc bình hoa, thậm chí không cần đặt. Một sợi dây thừng luồn qua lỗ nhựa, treo lên tường tiện lợi là được.

Không gian không lớn, đồ dùng sinh hoạt của hai mẹ con cũng không nhiều. Dựa vào tường có một chiếc máy may kiểu cũ, trên đất có hai chiếc thùng chứa đầy vải vụn chỉ có khu vực này trông có chút lộn xộn.

Vân Gia rất kinh ngạc. Một người phụ nữ mang theo cô con gái bị bệnh đến thành phố khám bệnh lại không bỏ qua thời gian nghỉ ngơi, muốn dùng chiếc máy may kêu kẽo kẹt này để may vỏ đệm cho một xưởng nhỏ gần đó.

Sự xuất hiện của Vân Gia làm cho Phùng Tú Cầm rất ngại ngùng.

Bởi vì cô gái nhỏ trước mắt này lại thật sự xách một chiếc túi lớn, mặt mày tươi cười đi trong đêm đến, nói trước đây đã hứa với Mạn Mạn sẽ làm cho cô bé món kẹo bông gòn nướng.

Con gái bà đã từng nhắc đến chuyện này.

Ngày hôm đó Trang Tại vừa hay đến đưa máy sưởi cho hai mẹ con. Trang Mạn rầu rĩ, nhỏ giọng như là hỏi mẹ cũng như là hỏi anh trai:

"Chị kia nói lần sau đến sẽ làm kẹo bông gòn nướng, khi nào là lần sau? Có phải chị ấy sẽ không đến nữa không?"

Máy sưởi là mua hàng online.

Nghe nói bây giờ mua đồ trên mạng rẻ, Phùng Tú Cầm không hiểu internet. Tại sao bây giờ mua đồ điện gia dụng nhỏ lại không đi siêu thị điện máy mà lại có thể mua được trong máy tính. Tuy không hiểu biết cũng không hiểu nhưng bà tin tưởng Trang Tại, đứa bé này thông minh sớm luôn hiểu biết mọi thứ nhiều hơn người khác.

Phùng Tú Cầm liền xem Trang Tại ngồi xổm trước nhà mở đồ, nghe con gái phàn nàn như vậy Trang Tại dừng động tác trên tay, cậu muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói gì, chỉ đặt đồ xuống đứng dậy nói:

"Ổ cắm này cũ rồi dùng không an toàn, con đi đầu hẻm mua cái mới."

Nói xong liền đội mũ áo hoodie lên, đi vào bầu trời u ám như sắp mưa.

Người vừa đi cô bé liền méo miệng càng thêm uất ức, không biết mình có phải đã nói sai điều gì làm anh trai không vui không.

Phùng Tú Cầm dừng công việc trên tay, ôm con gái vào lòng giáo d.ụ.c:

"Người ta khách sáo như vậy đã là rất tốt rồi. Người ta lại không nợ chúng ta, còn phải nhất quyết đòi lại à? Sao có thể cứ nhớ mãi được? Phải không?"

Cô bé hiểu chuyện gật gật đầu.

Trong lòng lại nghĩ, cô bé cũng không phải là muốn ăn kẹo bông gòn nướng, cô bé chỉ hy vọng chị kia còn có thể đến nhà mình. Đó là vị khách đầu tiên và duy nhất của cô bé và mẹ khi đến thành phố lớn này.

Cho nên khi Vân Gia thật sự đến cô bé vui mừng vô cùng. Nếu không phải mẹ nhắc nhở, cô bé đã vui đến mức nhảy vòng quanh Vân Gia rồi.

Phùng Tú Cầm cảm ơn Vân Gia lại lo lắng Vân Gia mang đến một túi đồ lớn quá tốn kém. Vân Gia cười tươi, giọng nói thẳng thắn nói không tốn kém chỉ là lấy từ nhà mình đến, thứ này trong nhà rất nhiều.

Phùng Tú Cầm lúc này mới yên tâm một chút. Bà cười cười với Vân Gia, lấy điện thoại ra nói phải gọi cho Trang Tại một cuộc.

Vân Gia nghe tiếng thì sững người không biết nói thế nào, cô cũng không phải là đến tìm Trang Tại.

Phùng Tú Cầm nhìn ra ý của Vân Gia, vừa bấm điện thoại vừa cười giải thích:

"Là A Tại dặn tôi, nếu có một ngày cháu đến nhất định phải nói cho nó biết."

"Ồ."

Vân Gia thấp giọng đáp lại.

Que xiên cắm vào kẹo bông gòn được đặt lên lửa than đang cháy để nướng.

Khối đường như mây sau khi gặp lửa bắt đầu cuộn lại. Vân Gia cúi mặt xuống nhìn nó biến đổi, dư vị lại câu nói lúc nãy "nếu có một ngày cháu đến", chỉ cảm thấy trái tim cũng như một viên kẹo bông gòn bị nướng một cách dịu dàng đang cuộn lại một cách không kiểm soát.

Nếu có một ngày...

Năm chữ này nghe rất giống "đã biết là sẽ không có ngày đó", cũng đã chấp nhận kết quả xa vời, cam nguyện chìm vào sự chờ đợi vô tận.

Vân Gia đưa chiếc kẹo bông gòn đã nướng xong cho Trang Mạn.

Vân Gia đợi cô bé nếm thử rồi cong lưng hỏi,

"Ngon không?"

Cô bé cười tít mắt gật đầu lập tức nói:

"Ngon ạ! Chị làm ngon hơn anh trai em làm!"

"Hả? Anh trai em đã làm cho em ăn rồi à?" Vân Gia nghi hoặc nói, "Không phải lần trước em nói chưa bao giờ ăn món này sao?"

Trang Mạn sợ bị nghi ngờ nói dối vội giải thích với Vân Gia, lần trước là chưa ăn qua nhưng trước khi Vân Gia đến lần này thì anh trai đã làm cho cô bé ăn.

Chính là ngày mà cô bé hỏi chị có phải sẽ không đến nữa không.

Anh trai lắp xong máy sưởi, đưa cô bé đến siêu thị mua một túi kẹo bông gòn sau đó tìm anh chàng ở tiệm đồ nướng đầu hẻm nhờ nướng giúp.

"Là kẹo bông gòn nướng vị thịt cừu thì là!"

Cô bé nói cũng có vẻ rất vui.

Vân Gia cổ vũ cười nói:

"Thật lợi hại nha, chị còn chưa ăn qua kẹo bông gòn nướng vị thịt cừu thì là đâu. Anh trai em cũng rất có sáng tạo."

Cô bé vô cùng tự hào:

"Vâng! Anh trai em thông minh lắm!"

Phùng Tú Cầm lúc này nói chuyện điện thoại xong đã trở lại, sau lưng còn có một người đàn ông trung niên cao lớn thô kệch, là người đến từ xưởng nhỏ để thu hàng. Ông ta bước vào nhìn Vân Gia nhiều thêm hai cái, chỉ vì khí chất thoát tục ăn mặc sang trọng của cô dù sao cũng không hợp với hoàn cảnh này.

Giống như một tờ quảng cáo mới đẹp mắt sáng sủa được dán lên một ngôi nhà cũ nát đầy vết thương, vô cùng nổi bật.

Tuy nhiên người đàn ông rất nhanh đã không quan tâm đến Vân Gia nữa.

Bàn tay nhỏ bé của ông ta vung lên làm cho chồng vỏ đệm mà Phùng Tú Cầm đã làm xong, xếp ngay ngắn bị lật tung lên. Ông ta soi mói lấy ra mấy cái rồi ném sang một bên nói,

"Cái này làm không đạt tiêu chuẩn, không thể tính tiền."

Phùng Tú Cầm gượng gạo đứng một bên nhỏ giọng hỏi là chỗ nào không đạt tiêu chuẩn.

Người đàn ông rất không kiên nhẫn trừng mắt qua, phảng phất như anh ta nói cái gì chính là cái đó không chấp nhận sự nghi ngờ:

"Không đạt tiêu chuẩn chính là không đạt tiêu chuẩn! Cô là một người làm việc vặt, còn hiểu hơn tôi à? Tôi nói không tính, cô ý kiến à?"

Nói rồi móc ra một đống tiền lẻ bẩn thỉu, lật mí mắt lên sai bảo,

"Đem hết mấy cái này gói lại cho tôi."

"Tôi là thấy cô một mình phụ nữ mang con vào thành phố không dễ dàng mới cho cô việc làm. Cô có biết không cái máy may rách của cô làm ra đồ cẩu thả, nhà máy chúng tôi kiểm tra chất lượng không chừng còn không qua được. Một khi có hàng lỗi, chúng tôi đều phải bồi thường tiền, đó đều là tổn thất cô có hiểu không? Được rồi, lần này trừ cô mười đồng, lần sau làm đồ cẩn thận một chút."

Phùng Tú Cầm làm đồ rất cẩn thận, làm xong cũng sẽ kiểm tra, đường may đều không có sai sót. Dù cho mấy cái bị lấy ra đó thật sự làm không đạt tiêu chuẩn cũng không đến mức bị trừ nhiều như vậy.

Bà buộc hai chiếc túi nilon lại, do dự định mở miệng lý luận với người đàn ông. Nhưng người đàn ông lại không thèm liếc nhìn bà một cái, ném hai tờ giấy bạc nhàu nhĩ lên bàn rồi xách túi đi thẳng.

Đến cửa còn đá ngã chiếc ghế gấp nhỏ vốn không hề cản đường, lúc này mới nghênh ngang bỏ đi.

Trang Mạn vốn dĩ sau khi người đàn ông bước vào đã hơi sợ hãi dựa vào bên cạnh Vân Gia.

Người đàn ông vừa đi khỏi, cô bé mở to đôi mắt to tròn nhút nhát, sợ sệt, vội vàng đi dựng chiếc ghế gấp nhỏ đáng thương đó lên dùng tay nhỏ phủi bụi.

Lần trước Vân Gia chính là ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ này để sưởi ấm.

--

Hết chương 30.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Trang Giấy Trống - Chương 39: Chương 30: Lại Đến Khu Ổ Chuột | MonkeyD