Trang Giấy Trống - Chương 33: Lau Tay
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:08
Mười mấy năm qua, cậu đã được Trang Kế Sinh dạy dỗ thấu đáo về lý thuyết ân tình như một món nợ. Phản ứng đầu tiên của cậu đối với quà cáp không phải là bao bì tinh xảo và dải lụa bóng loáng, mà là làm thế nào để người ta đỡ tốn kém và sau này sẽ hoàn lại như thế nào.
Vân Gia vì sự im lặng của cậu mà nhẹ nhàng gọi trong điện thoại:
"Trang Tại? Có phải cậu bận học không ra ngoài được không?"
"Không phải." cậu trả lời, "Vậy trưa nay chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, tôi mời cậu."
"Hả? Mời tôi ăn cơm?"
Vân Gia phát ra một giọng nói kinh ngạc, thậm chí còn nghi ngờ người nhận điện thoại không phải là Trang Tại. Cậu lại chủ động hẹn cô ăn cơm?
Vân Gia nói:
"Được thôi."
Đi mua dụng cụ vẽ tranh và màu vẽ trước sau đó mới xác định địa điểm ăn cơm.
Một quán lẩu nổi tiếng trong trung tâm thương mại yêu cầu phải xếp hàng. Hai người lấy số xong liền ngồi ở khu vực chờ ngoài cửa.
Không có việc gì để làm lại hiếm khi có được bầu không khí thân thiết như vậy. Ngón tay Vân Gia xoay tròn sợi dây bện trên túi mua hàng của cửa hàng dụng cụ vẽ tranh, khóe mắt liếc nhìn chàng trai đối diện. Cách một lát cậu lại nhắc chiếc ly giấy dùng một lần trước mặt, uống một ngụm nước. Ánh mắt của cậu là một sự tự do không hề tò mò về xung quanh.
Người phục vụ có sức quan sát còn tốt hơn cả Vân Gia. Khi chiếc ly sắp cạn, anh ta tiến lên hỏi:
"Còn cần thêm một ly nữa không ạ?"
Cậu lập tức đặt ly xuống nói không cần.
Người phục vụ vừa đi, cậu quay đầu lại phát hiện Vân Gia đang cười nhìn mình, điều này làm cậu chợt có chút bối rối.
Vân Gia hỏi anh:
"Chúng ta nói chuyện một lát nhé?"
Cậu gật đầu, "ừm" một tiếng, dáng ngồi cũng ngay ngắn lại.
E rằng dù có là kỳ thi cuối kỳ, bài thi trống được phát đến tay cậu thì người này cũng sẽ không dùng thái độ nghiêm túc, sẵn sàng chiến đấu như vậy để làm bài.
Vân Gia lại muốn cười:
"Không phải là hình thức trả lời câu hỏi đâu."
Cậu dừng lại một chút.
Vân Gia chính mình nói không phải là hình thức trả lời câu hỏi nhưng câu đầu tiên mở miệng lại thật sự là một câu hỏi.
"Có phải cậu chưa từng đi ăn cơm riêng với con gái bao giờ không?"
Trang Tại nói:
"Có rồi."
"Đi cùng em gái cậu thì không tính đâu nhé."
"... Vậy thì chưa."
Vân Gia vui vẻ một lát rồi bắt đầu nói chuyện nghiêm túc.
Lần trước đến khu ổ chuột, thậm chí nói xa hơn một chút, khi biết cậu đang giúp mẹ kế và em gái tìm nhà, Vân Gia đã từng thắc mắc. Chỉ là lúc đó mối quan hệ giữa cô và cậu dường như còn chưa đủ để hỏi ra những vấn đề riêng tư về gia đình người khác.
"Tôi cảm thấy có chút kỳ lạ. Chính là kỳ nghỉ hè trước đây, cậu tôi đưa cậu về, nói..."
Không ngờ vẫn có chút khó mở lời, Vân Gia thay đổi giọng điệu giấu đi câu "mẹ kế của cậu nói không cần cậu",
"Nói là mẹ kế của cậu đến công trường gây chuyện nhưng tôi thấy dì Tú Cầm không giống kiểu người sẽ gây chuyện, bà ấy cũng rất quan tâm cậu."
Nói đến câu cuối cùng, Vân Gia lộ ra một nụ cười mà chính mình cũng không nhận ra, đôi mắt sáng lên như thể việc cậu có người quan tâm là một chuyện rất đáng để vui mừng.
"Ừm, bà ấy khá tốt."
Lời ít ý nhiều đã quen, cậu nói chuyện tự nhiên lộ ra một cảm giác lạnh lùng không muốn nói. Đối phương chỉ cần để ý một chút là sẽ nhận ra sự khách sáo qua loa hoặc là như Vân Gia đã từng nói về cậu quá khách sáo.
Cậu bắt đầu chú ý đến những chi tiết này trước mặt Vân Gia.
Lần này cô có lẽ lại đã nhận ra, môi vừa muốn mở ra thành hình chữ "ồ", chỉ cần một tiếng nhẹ là sẽ "cô qua loa, tôi cũng qua loa" mà kết thúc cuộc đối thoại vừa mới manh nha này.
Cậu đã mở miệng trước cô một bước, triển khai chủ đề,
"Hồi cấp hai tôi ở trọ nhà giáo viên, bà ấy mỗi tháng đều mang sữa bò và trái cây đến thăm tôi. Tôi nói không cần nhưng bà ấy vẫn luôn kiên trì."
Nói là cậu đang tuổi lớn cần bổ sung dinh dưỡng.
Vân Gia thu lại khẩu hình mím môi.
Vì nhìn thấy một góc cuộc sống quá khứ của cậu thì biểu cảm của cô dịu lại, chuyên tâm lắng nghe.
"Bà ấy đến công trường gây chuyện, trước đó tôi hoàn toàn không biết. Tiền bồi thường t.ử vong do t.a.i n.ạ.n lao động của ba tôi lúc đầu có vấn đề, chúng tôi không hiểu những thứ đó, tôi chỉ nghĩ đến việc đi tìm luật sư tư vấn. Nhưng chỗ chúng tôi là nơi nhỏ bé, đến cả văn phòng luật sư khó khăn lắm mới tìm được cũng rất không ra gì. Sau đó tôi liền nhận được điện thoại nói bà ấy đã dẫn phóng viên đến công trường tìm người ta đòi công lý. Ngày hôm đó bà ấy đã nói rất nhiều lời mà nguyên bản cả đời này bà ấy đều không nói ra được, cũng đích xác đã gây chuyện. Nhưng bà ấy không quản được nhiều như vậy, ba tôi qua đời vì tai nạn, bà ấy cảm thấy bà ấy phải lo liệu cho cuộc sống của chúng tôi, ít nhất là về mặt kinh tế phải có chút dựa dẫm."
Vốn dĩ lời nói không cần Trang Tại cũng chỉ là để Phùng Tú Cầm làm tăng thêm mâu thuẫn, gây chuyện cho đám phóng viên xem. Nhưng tình thế phát triển của sự việc hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của một người phụ nữ không học hành.
Bà không biết cấp trên còn có cấp trên nữa, không biết người ở vị trí khác nhau đối xử với dư luận cũng khác nhau, càng không biết Lê Huy sẽ cố tình từ Long Xuyên chạy đến, trước mặt phóng viên xoay chuyển cục diện. Không chỉ đối với bà vẻ mặt ôn hòa, nói thông cảm cho tâm trạng đau buồn của người nhà và nhất định sẽ cho sự việc một lời giải thích thỏa đáng. Ông còn bảo bà yên tâm, chỉ vào Trang Tại vừa đến hiện trường tìm hiểu tình hình, nói,
"Vấn đề học hành của đứa bé này sau này do tôi đảm bảo."
Phùng Tú Cầm không hiểu biết về nhà họ Lê nhưng bà nghĩ ăn nhờ ở đậu luôn rất khổ.
Có lẽ còn khổ hơn cả ở trọ nhà giáo viên.
Khi hai mẹ con chuẩn bị đến Long Xuyên, bà đã nói với Trang Tại bảo cậu dọn ra ngoài. Ra ngoài dù có không ở được nhà lớn của người giàu nhưng ít nhất cũng là nhà của mình.
Trang Tại từ chối.
Dù cho không có một tràng lời nói của Vân Gia đêm đó thì lúc đó cậu cũng sẽ không dọn ra ngoài. Cậu tuy tuổi tác không lớn nhưng đạo lý đối nhân xử thế không phải là một chút cũng không hiểu. Cậu biết sau khi ba qua đời, cậu không còn thích hợp ở cùng với mẹ kế và em gái nữa.
Cậu nói với Phùng Tú Cầm rằng người nhà họ Lê đối xử với cậu khá tốt, cậu ở đây rất vui.
Câu cuối cùng cũng không hoàn toàn là nói dối.
Cậu nhìn Vân Gia trước mặt.
"Vậy bây giờ có số tiền đó rồi, không phải có thể chữa bệnh cho Mạn Mạn sao? Tại sao dì Tú Cầm còn phải đi làm việc vặt nữa?"
Môi cậu mím lại, chậm chạp không thốt ra được lời nào.
Mỗi loại cuộc sống đều chỉ có thể tự mình trải nghiệm, hoàn cảnh chính là hoàn cảnh, là khó có thể hình dung, thậm chí không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả cho một người sống một cuộc sống khác.
"Vì cần tiền."
Rõ ràng cũng có thể nói uyển chuyển hơn một chút, dễ nghe hơn một chút, có thể nói: Bởi vì con người luôn phải có việc để làm, mỗi người thể hiện giá trị bản thân theo cách khác nhau, dù cho giá trị của một số người rất nhỏ, rất mơ hồ nhưng đó chính là cách của họ.
Loại người này đã quen với cuộc sống phòng xa, cũng không dám thử bất kỳ hành động mạo hiểm nào.
Giống như con chuột chũi qua mùa đông, không hiểu quy luật thay đổi của bốn mùa cũng không đứng được ở cái gọi là vị trí cao để hoạch định cuộc đời. Chuột chũi biết rằng chỉ có tích tiểu thành đại mà trữ đủ lương thực thì chúng nó mới dám nhắm mắt lại vượt qua một mùa đông.
Thậm chí chúng nó cũng không biết mình có thể bình an vô sự qua mùa đông này hay không.
Nhưng trước mặt Vân Gia, tô son trát phấn còn làm người ta cảm thấy xấu hổ hơn cả việc để lộ sự vụng về.
"Nếu có cần gì, cậu có thể nói với tôi, thật đấy."
Vẻ mặt Vân Gia đặc biệt nghiêm túc.
Trang Tại nhàn nhạt cong khóe môi nói biết rồi.
Lúc này người phục vụ gọi số của họ, Vân Gia đứng dậy cười nói:
"Nhưng mà hôm nay vẫn là cậu phải mời khách, cậu đã nói muốn mời tôi ăn cơm."
"Ừm, tùy tiện ăn."
Đầu xuân, khi Vân Gia lại đến khu ổ chuột này thì những chiếc máy móc sửa đường đã ngừng hoạt động từ lâu ở đường Trúc Lĩnh lại một lần nữa hoạt động trở lại.
Trước đây dải băng cách ly được kéo quanh khu vực thi công, sáng sớm đã bị những người đi đường tắt phá hỏng gần hết. Bây giờ lại được kéo lại và dựng lên tấm biển "Đường đang thi công, cấm lưu thông".
Long Xuyên vào xuân, thời tiết khô ráo.
Liên tiếp nhiều ngày không có mưa, vừa sửa đường, cát bụi bay mù mịt.
Trước đây sức khỏe của Trang Mạn không tốt lắm, không đạt được điều kiện phẫu thuật. Phùng Tú Cầm hôm nay đi bệnh viện lấy báo cáo kiểm tra mới. Vân Gia ở nhà cùng Trang Mạn vẽ tranh.
Trang Tại xách một túi nilon từ quán trái cây, khi đến cửa liền thấy Vân Gia đang đứng ở chỗ hồ nước.
Cô b.úi tóc nửa đầu ăn mặc rất đẹp. Bên ngoài chiếc váy trắng là một chiếc áo gile thêu chỉ màu hồng cam rất hiếm thấy, giống như sắc thái của hoàng hôn. Tay áo phồng kiểu chân cừu cổ điển được xắn cao lên, để lộ ra cánh tay trắng ngần. Cô cúi đầu, đến cả biểu cảm cũng theo đó mà tập trung mân mê cái gì đó.
"Vân Gia, cậu đang làm gì vậy?"
"Bút vẽ của Mạn Mạn làm bẩn vỏ gối, em ấy sợ dì về sẽ mắng nên tôi liền nói sẽ giúp em ấy giặt sạch." Vân Gia nhìn câu, cũng thuận tiện báo cho cậu một tin xấu, "Hình như, giặt không sạch..."
Trang Tại đến gần phát hiện cô đã cho rất nhiều bột giặt, nửa cái chậu đều là bọt xà phòng, mùi tinh dầu nước giặt nồng nặc. Cậu lập tức nhíu mày:
"Cậu đừng có động vào lung tung."
Bột giặt rất hại tay. Trần Văn Thanh đến cả nước rửa chén bình thường cũng không chịu chạm vào, luôn nói tay là bộ mặt thứ hai của người phụ nữ phải chăm sóc cẩn thận.
Vân Gia vừa mới tìm khắp trong phòng, chỉ có cái này là để giặt quần áo.
Nghe Trang Tại nói vậy, cô sững người như đã làm sai chuyện gì, hai bàn tay dính đầy bọt xà phòng trắng xóa lơ lửng trong không khí. Gió se lạnh thổi qua, còn lạnh hơn cả lúc ngâm trong nước lạnh lúc nãy.
Trang Tại đặt túi nilon đựng củ năng trong tay xuống, đi vào trong phòng xách bình giữ nhiệt ra, dùng gáo múc nước, pha thêm nước ấm. Cậu đứng bên cạnh hồ nước gần như là giọng điệu ra lệnh:
"Qua đây rửa sạch đi."
Vân Gia nhỏ giọng:
"Cái vỏ gối đó hơi khó giặt..."
"Tôi nói là tay cậu"
Trang Tại thở dài,
"Cậu rửa sạch tay đi, vỏ gối để tôi giặt. Cậu không cảm thấy tay mình đang nóng lên à?"
"Vừa mới ngâm trong nước có một chút."
Vân Gia đưa hai tay qua, chiếc gáo múc nước được Trang Tại nghiêng nghiêng nắm trong tay. Nước ấm từ từ chảy xuống cuốn đi bọt xà phòng.
"Cậu cho quá nhiều bột giặt, bột giặt gặp nước sẽ nóng lên, trên tay không rửa sạch sẽ bị ngứa, nghiêm trọng còn sẽ bị bong da."
Nói xong, cậu lại cảm thấy vô cùng thừa thãi, hối hận mím môi, tự mình đổ thêm nước ấm vào chiếc gáo đã cạn.
Cậu thầm nghĩ cô căn bản không cần biết đến những thứ như bột giặt.
Gáo nước thứ hai.
Vân Gia cảm giác đã rửa sạch sẽ nhưng cô thiếu kinh nghiệm sống, không tự tin, nghi ngờ, ngoan ngoãn làm theo Trang Tại. Cậu vươn gáo múc nước, cô liền duỗi tay ra như một cô bé ngoan cẩn thận xoa xoa đôi tay mình.
Vân Gia:
"Tại sao bột giặt lại nóng lên?"
Trang Tại:
"Có chất kiềm."
Nghe không hiểu lắm, cô cũng không hỏi.
Rửa xong mười ngón tay mảnh mai, trắng như tuyết của Vân Gia dính nước, không biết đặt ở đâu:
"Tôi dùng gì để lau tay? Có khăn mặt không?"
Giờ này khắc này, Trang Tại thật sự không biết đi đâu tìm khăn mặt.
Cậu hôm nay mặc một chiếc áo hoodie có khóa kéo màu xám nhạt, bên trong là áo phông trắng. Áo hoodie đang mở, cậu lật ra một bên bên trong, chắc là phần sạch sẽ nhất trên quần áo của mình rồi hỏi cô:
"Dùng cái này lau được không?"
Cô do dự một chút, nhận lấy một góc áo, lau khô những ngón tay ướt sũng của mình. Trang Tại để không phải ngốc nghếch đứng nhìn cô dùng quần áo của mình lau tay liền xách lên chiếc vỏ gối của Trang Mạn, tìm đến chỗ vết bẩn giống như bị b.út lông dầu vẽ lên, cần phải dùng kem đ.á.n.h răng mới có thể chà sạch được.
Anh đang lưu loát giặt sạch, nghe thấy Vân Gia bên cạnh đã lau xong tay, bỗng nhiên dùng một giọng nói thấp thấp lẩm bẩm ra hai chữ:
"Khô ráp quá."
Toàn bộ sống lưng Trang Tại cứng đờ.
Động tác trên tay cũng ngừng lại mặc cho vòi nước ào ào chảy xuống.
Dùng quần áo lau tay cũng sẽ rất "háo sắc" sao? Tuy hình như có một chút vượt quá, hình như có một chút quá thân mật, nhưng mà... đã đến mức độ "háo sắc" này rồi à?
Cậu chột dạ nghiêng mặt đi.
Vân Gia nhìn thấy sự im lặng trên mặt cậu và sự kinh ngạc "có đến mức này không" mà sự im lặng đó để lộ ra.
Là cảm thấy cô quá kiêu kỳ?
Cô đưa hai bàn tay đã lau khô ra trước mắt Trang Tại, đáng thương vô cùng mà nói:
"Nhưng mà thật sự rất khô, khô đến c.h.ế.t đi được. Tôi cảm giác da trên tay tôi sắp nhăn hết cả lại rồi. Có kem dưỡng da tay không? Hoặc là dầu dưỡng da cũng được."
Trang Tại lúc này mới biết mình đã hiểu sai ý.
Chiếc vỏ gối đã được giặt sạch sẽ được phơi trên dây phơi trong sân. Cậu vào nhà tìm kiếm một hồi, tìm ra tuýp kem bôi mặt trẻ em của Trang Mạn cho cô bôi tay.
"Chỉ có cái này thôi."
--
Hết chương 33.
