Trang Giấy Trống - Chương 32: Lý Do Tức Giận Là Gì?
Cập nhật lúc: 29/03/2026 02:08
Vân Gia nhận lấy tài liệu học tập của Trang Mạn. Cuốn sách nhỏ này giống như một bằng chứng cho chiến thắng theo từng giai đoạn làm cho cô trong lòng có chút hả giận. Trang Mạn ngoan ngoãn dựa vào bên cạnh cô, cô ôn tồn nhỏ nhẹ giảng, cô bé liền nghiêm túc lắng nghe.
Nội dung còn lại không nhiều lắm một lát đã kiểm tra xong.
Dạy học xong, Vân Gia còn phải trước mặt Trang Tại hỏi em gái cậu:
"Mạn Mạn, chị và anh trai em ai dạy tốt hơn?"
Cô bé quay đầu nhìn anh trai mình một cái, giọng nói yếu ớt nhẹ nhàng chậm rãi nói:
"Chị tốt hơn, anh trai... hơi hung dữ..."
Đuôi mày Vân Gia lập tức nở rộ một nụ cười đắc thắng của giai đoạn thắng lợi tiếp theo. Cô ôm lấy cô bé sâu sắc phụ họa:
"Đúng vậy! Anh trai em hơi hung dữ, sao lại có thể hung dữ với Mạn Mạn đáng yêu của chúng ta được chứ, thật đáng ghét."
Trang Tại nghe ra được nhìn như là đang nói thay cho Trang Mạn, thực ra đều là những lời mà chính cô muốn nói.
Đặc biệt là ba chữ cuối cùng.
Thời gian đã khuya hai người đều không thể ở lại lâu.
Phùng Tú Cầm dắt Trang Mạn đưa họ ra khỏi khoảng sân nhỏ. Trang Mạn bị mẹ dắt tay nhìn họ sắp đi vào con hẻm, không nhịn được gọi Vân Gia lại.
"Chị ơi! Chị còn đến nhà em nữa không?"
"Mạn Mạn!" Phùng Tú Cầm trách mắng gọi cô bé một tiếng, "Chị có việc riêng của mình."
Vân Gia quay đầu lại nở một nụ cười rạng rỡ.
Hai mẹ con ngược ánh sáng mờ nhạt trong phòng, không nhìn rõ khuôn mặt nhưng cô có thể tưởng tượng được ánh mắt mà cô bé nhìn về phía mình, là cái kiểu vừa mong chờ rõ ràng lại vừa sợ hãi không dám thể hiện.
Trang Tại chưa bao giờ để lộ ra vẻ mặt này với cô, Trang Mạn cũng hoạt bát hướng ngoại hơn anh trai mình rất nhiều. Nhưng cô luôn cảm thấy giữa hai anh em họ có một số điểm tương đồng rất vi diệu.
Cô không biết Trang Tại bên cạnh, giờ phút này đang nhìn cô. Cô chỉ rạng rỡ cười lên, nói với Trang Mạn:
"Sẽ đến! Đợi chị bận xong việc của mình, nhất định sẽ đến!"
Để lời nói này nghe không giống như một tờ séc khống, cô nói:
"Rất nhanh sẽ đến kỳ nghỉ đông, đợi được nghỉ rồi chị sẽ đến kiểm tra bài tập của em, em phải học hành cho tốt nhé! Chị sẽ mang quà cho em!"
"Thật không ạ!"
Niềm vui sướng của cô bé như sắp bay ra khỏi cổ họng.
Vân Gia nói:
"Đương nhiên là thật rồi!"
Lại vẫy tay lần nữa, họ đi vào con hẻm hẹp tối tăm. Trang Tại vẫn còn đang suy nghĩ về cảnh tượng chia tay vừa rồi.
Cô thật giỏi trong việc mang lại niềm vui cho người khác, em gái cậu có lẽ có thể mang theo niềm mong chờ này mà vui vẻ đến tận Tết.
Đi gần đến đầu hẻm, ngửi thấy mùi thịt nướng bay tới, Vân Gia lách cách dẫm lên lớp tuyết đọng đã đóng băng ban đêm. Một chút không vui trong lòng lúc trước dường như lại trỗi dậy.
Giữa hai người không ai nói chuyện cũng chỉ còn lại tiếng động dưới chân.
Trang Tại bỗng nhiên dùng cái giọng mũi rất nặng bị cảm đó hỏi cô:
"Sao cậu lại một mình đến đây?"
Sự không vui của Vân Gia lập tức có chỗ để trút giận, tìm chuyện như thể nói:
"Nếu không thì sao? Cậu lại muốn tôi tìm thêm mấy cô gái nữa đến à?"
"Không phải, không cần cô gái khác."
Cậu vội vàng nói.
Cậu nhớ lại con ch.ó nhỏ tên Anni của Từ Thư Di, lần đó cô cũng cố tình nói như vậy.
"Vậy là cậu chỉ muốn tôi thôi đúng không?"
Giọng cô có chút tinh nghịch, đuôi mắt cũng cong lên theo giọng nói. Vốn dĩ cố tình trêu chọc cậu, nhất thời quên mất chừng mực lại đưa cả mình vào một tình huống khó xử.
Lời này quá mập mờ.
Trong đêm lạnh giá như vậy lại cảm thấy cơ thể khô nóng không rõ nguồn gốc, hơi thở ra thành từng mảng khói trắng cũng càng thêm dính nặng, như thể đã đi qua một chuyến nước đường sôi.
Trang Tại chỉ cảm thấy cổ họng mình bệnh thật sự nặng. Hệ thống ngôn ngữ của cậu gần như sắp tê liệt. Hồi lâu sau mới thốt ra được một câu, vừa không làm cô khó xử cũng làm cho mình có vẻ tự nhiên.
"Tôi cảm thấy, cậu đến đây không tiện."
Lời còn chưa dứt, lời này Vân Gia đã nghe qua lại trở thành cái kiểu khách sáo, nhìn như chu đáo nhưng thực ra lại xa cách, đổ thêm dầu vào ngọn lửa không vui của cô.
Giọng cô nhẹ bẫng:
"Rất tiện, tôi đến đây cũng không có ai cố tình chặn tôi lại bắt tôi mua vé vào cửa, đi lại tự do, chỗ nào không tiện?"
Cái này Trang Tại nghe rõ ràng cô thật sự tức giận.
Còn vài bước nữa là ra khỏi con hẻm, đi sang bên cạnh 200 mét là đường Trúc Lĩnh. Sau khi vào đông, việc sửa đường ở đây đã bị tạm dừng nên xe riêng có thể đỗ ở ven đường.
200 mét có lẽ ba phút là có thể đi hết.
Ba phút sau cô sẽ ngồi lên chiếc xe riêng của nhà mình, biến mất trong thế giới có thể của cậu. Lần sau gặp lại cô không biết là khi nào.
"Vân Gia."
Cánh tay bỗng nhiên bị người ta nắm lấy, rất c.h.ặ.t rồi lại từ từ buông lỏng ra một ít lực. Như thể ngay cả việc giữ cô lại cũng đang cẩn thận so sánh, dùng một lực độ sẽ không làm cô khó chịu.
"Hả?"
Bước chân Vân Gia dừng lại.
Có người đi vào hẻm, để không cản đường họ đứng sang một bên.
Vào trong là hai người đàn ông say xỉn lảo đảo đi qua. Trang Tại đã từng thấy loại đàn ông này ở quán ăn khuya, ỷ vào chút cồn mà cố tình quấy rối các cô gái. Sợ họ sẽ đụng vào Vân Gia nên cậu nhanh ch.óng dùng thân thể và cánh tay che chắn cho Vân Gia giữa mình và bức tường, ngăn lại bàn tay mà người đàn ông kia vung ra.
Đối phương phát hiện bàn tay mình vung ra đụng phải Trang Tại thì bực bội thu lại, sờ sờ mũi nói:
"Ngại quá."
Trang Tại chỉ mắt lạnh liếc qua không muốn nhiều chuyện.
Khoảng cách quá gần, Vân Gia đều có thể ngửi được mùi nước giặt lạnh lẽo mà tươi mát trên chiếc áo khoác đen của cậu. Cô ở trong một không gian chật hẹp, cùng với hơi thở của một người, chỉ cảm thấy trái tim đập nhanh hai nhịp dị thường trong đêm đông trầm lắng.
Cô run rẩy lông mi thấp giọng hỏi cậu:
"Cậu vừa mới đột nhiên gọi tôi làm gì?"
Cậu lùi lại một bước kéo ra khoảng cách gượng gạo.
Nhưng cảm giác gượng gạo giữa họ lại không vì khoảng cách được kéo ra mà lập tức biến mất.
Bàn tay đang nắm cánh tay cô của cậu không buông ra.
"Vân Gia."
Bốn mắt nhìn nhau, Trang Tại chậm lại một chút, sự căng thẳng trong lời nói không vì sự tạm dừng ngắn ngủi này mà tốt lên. Cậu nói:
"Tôi biết tôi không nên hỏi cậu tại sao lại tức giận, cậu cũng không có nghĩa vụ phải nói cho tôi biết. Nhưng mà cậu có thể nói cho tôi một chút được không, tại sao cậu lại không vui, điều này đối với tôi rất quan trọng."
Câu cuối cùng hoàn toàn hòa vào biểu cảm của cậu.
Vân Gia không chút nghi ngờ, nếu mình không nói thì cậu đêm nay có thể vì vấn đề này mà trằn trọc không ngủ được.
Nhưng mà tại sao sự không vui của cô lại quan trọng đối với cậu? Trong thế giới của cậu, không phải nên có rất nhiều chuyện không quan trọng sao? Đến cả việc mình bị vướng vào tin đồn cũng không quan tâm.
Vân Gia không nghĩ ra.
Nhưng chỉ hỏi cậu:
"Tại sao cậu lại mang em gái cậu đến tiệm đồ nướng ăn kẹo bông gòn nướng?"
Trang Tại hoàn toàn không ngờ câu đầu tiên cô sẽ nói cái này. Tuy không biết nguyên nhân của câu hỏi của cô nhưng cậu nói thật:
"Bởi vì em gái tôi ngày đó hỏi cậu có phải sẽ không đến nữa không, em ấy có chút buồn. Nhắc đến kẹo bông gòn nướng tôi liền nghĩ đến việc đến tiệm đồ nướng đầu hẻm nhờ người ta giúp."
"Em ấy có chút buồn, cậu nên nói cho em ấy biết tôi sẽ đến!"
Vân Gia cho rằng đây mới là sự an ủi chính xác.
"Tôi không biết." Cậu mờ mịt nói, "Tôi không biết cậu có đến không, tôi không có cách nào xác định được."
"Nhà mợ không có điện thoại à? Cậu có thể gọi cho tôi."
"Tôi sợ làm phiền cậu."
"Vậy bây giờ cậu ở gần tôi như vậy, lại giữ c.h.ặ.t tôi không cho tôi về nhà, không phải là làm phiền tôi sao?"
Cậu hoàn toàn sững sờ.
Vân Gia nói với cậu:
"Nhưng mà cậu làm phiền tôi, tôi sẽ không trách cậu. Ở chỗ tôi điều này không được coi là làm phiền. Chỉ là... cậu quá khách sáo, lại có vẻ giống như tôi đang làm phiền cậu."
Ngón tay cậu vốn đã lỏng lực, Vân Gia nhẹ nhàng giãy ra một chút thì liên kết liền tách ra.
"Cậu đợi tôi một lát."
Đợi cậu phản ứng lại được, đuổi theo ra khỏi con hẻm đã không thấy bóng dáng Vân Gia.
Cửa hàng và nhà ở trong khu ổ chuột không phân biệt rõ ràng. Trên lầu của tiệm trái cây treo biển hiệu của một nhà nghỉ nào đó, trên lầu của quán mì xào treo biển hiệu châm cứu xoa bóp. Khu ổ chuột cũ nát chen chúc, đến cả biển hiệu cửa hàng cũng có một sự chật chội rẻ tiền của việc sinh tồn trong kẽ hở.
Người đi đường vội vã, ánh mắt cậu tìm kiếm khắp nơi.
Ở đây không chỉ có những con hẻm nhỏ đan xen mà người cũng là ngư long hỗn tạp, cái ác của tầng lớp thấp, xấu xa không nói lý, cô mà thấy cũng sẽ ngây người. Sao cô có thể chạy loạn ở nơi như thế này được.
Cho đến khi phía sau xuất hiện một tiếng "Trang Tại" quen thuộc, cậu quay người lại liền thấy Vân Gia từ dưới tấm rèm nhựa của một tiệm t.h.u.ố.c nhỏ chui ra chạy về phía cậu.
Trang Tại sốt ruột hỏi cô:
"Cậu đi đâu vậy?"
"Tôi vừa mới đột nhiên nhìn thấy tiệm t.h.u.ố.c, cậu tối nay có chút đáng ghét nhưng cậu trước đây cũng không phải như vậy, tôi cảm thấy cậu có thể là bị bệnh." Vân Gia đưa túi nilon trên tay, bên trong là mấy hộp t.h.u.ố.c cảm và t.h.u.ố.c chống viêm thường thấy, "Mua t.h.u.ố.c cho cậu. Tôi không giống cậu đâu và tôi không sợ làm phiền người khác. Nếu cậu nói không cần thì tôi sẽ ném túi vào thùng rác bên cạnh là được."
Trang Tại nhận lấy túi, cùng lúc nuốt xuống những lời như "không uống t.h.u.ố.c cũng có thể khỏi", "tôi không cần uống t.h.u.ố.c". Từ chối... dường như chính là quá khách sáo. Cô vừa mới nói nguyên nhân cô không vui là vì cậu quá khách sáo.
"Cảm ơn."
Lời vừa thốt ra, cậu lại lập tức giải thích,
"Tôi không phải khách sáo, tôi thật sự cảm ơn cậu. Đã lâu rồi không có ai mua t.h.u.ố.c cho tôi."
Vân Gia nhịn một chút cuối cùng vẫn cười ra tiếng:
"Cậu nghe xem cậu nói gì kìa, t.h.u.ố.c lại không phải là thứ gì tốt sao lại có vẻ rất quý trọng, rất quý giá vậy. Đương nhiên là tốt nhất không cần người khác mua t.h.u.ố.c cho mình, khỏe mạnh mới là quan trọng nhất. Cậu sau này đừng bị bệnh nữa."
"Được, sau này tôi sẽ chú ý."
Cậu nghiêm túc đồng ý, nhìn dáng vẻ cong cong khóe miệng của Vân Gia, tươi đẹp vô cùng, đến cả cái chợ trời hỗn độn này cũng theo đó mà trở nên sống động.
Như thể cảm giác lạnh buốt, se sắt từ xoang mũi đến tận phổi khi đạp xe từ cổng gác nhà họ Vân trở về, trong ký ức cảm quan của cậu cuối cùng cũng được giải tỏa.
Một chút mất mát không ai biết và sự ghen tị không thể tiêu hóa, bí ẩn mà cuộn lại thành nguyên nhân gây bệnh, ập đến dồn dập trở thành một căn bệnh mùa đông khó chịu như cảm cúm.
Vốn dĩ phải chờ đợi thời gian từ từ tự chữa lành lại không ngờ có t.h.u.ố.c đến chữa.
--
Đợi đến kỳ nghỉ, Vân Gia gọi điện đến nhà mợ. Khi nghe thấy giọng nói của Trang Tại lần nữa thì cậu đã thoát khỏi giọng mũi bị cảm.
Cảm cúm mùa đông thường không dễ khỏi, tốc độ khỏi bệnh của cậu lại rất nhanh.
"Cậu chắc là không lén vứt t.h.u.ố.c đi chứ?"
Vân Gia cố tình hỏi như vậy trong điện thoại.
"Không có."
Cậu đáp dứt khoát,
"Tôi đã ăn hết viên ngậm ho rồi."
"Ồ." Vân Gia đáp lời, nghe cậu nói như thể đã hoàn thành nhiệm vụ một cách viên mãn lại nhắc nhở cậu, "Thuốc không nhất định phải ăn hết, khỏi rồi thì không cần dùng nữa."
"Tôi biết." Cậu nói, "Tôi khỏi rồi."
"Vậy hôm nay tôi có thể hẹn cậu ra ngoài không? Tôi muốn mua cho Mạn Mạn một bộ dụng cụ vẽ tranh, cậu đến tư vấn cho tôi được không? Tôi không hiểu sở thích của em gái cậu."
Vẫn luôn nghĩ muốn tặng quà gì cho kỳ nghỉ đông. Ăn uống là lựa chọn đơn giản và tiện lợi nhất. Nhưng nghĩ đến ngày hôm đó khi kiểm tra bài tập cho cô bé, những chỗ trống trong sách giáo khoa của cô bé đều vẽ đầy trời xanh mây trắng, hoa hoa cỏ cỏ. Cô bé thích vẽ tranh nên tặng dụng cụ vẽ tranh có lẽ sẽ có ý nghĩa hơn.
Trong điện thoại rơi vào im lặng.
--
Hết chương 32.
