Trang Giấy Trống - Chương 37: Vân Gia Không Nên Đến Nơi Này

Cập nhật lúc: 29/03/2026 07:14

Ngón tay Trang Tại nắm c.h.ặ.t ghi đông theo từng lời nói của Vân Gia, ánh mắt cô cúi xuống cố gắng tìm kiếm khắp nơi nên không thể nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ hô hấp như ngừng lại của Trang Tại lúc này.

Gió nóng ẩm ướt thổi đến người thật khó chịu.

Cậu như thể không biết phải diễn đạt thế nào, ngập ngừng hỏi:

"Cậu muốn làm gì?"

"Đương nhiên là cứu nó rồi."

Trang Tại:

"Ở đây có rất nhiều ch.ó hoang."

"Tôi biết." Vân Gia nhìn quanh nói, "Cho nên nó bị thương không giành được đồ ăn với những con ch.ó lớn khác, đều không ăn được gì cả."

Nói đến đây, Vân Gia rất tức giận quay đầu lại nói với Trang Tại:

"Hơn nữa tôi biết rất có khả năng là do ông chủ tiệm bán thớt làm! Ông ta ngược đãi ch.ó con, trước đây tôi đã thấy ông ta rắc những mẩu than chưa cháy hết lên người mấy con ch.ó hoang, những con ch.ó nhỏ đó bị bỏng đến lăn lộn kêu la, ông ta còn rất vui vẻ mà cười, thật là biến thái!"

Trang Tại muốn nói, ở đây có rất nhiều người như vậy.

Giống như nhà họ Lê, làng xóm hòa thuận tặng nhau đồ ăn qua lại thì ở khu ổ chuột này gần như là chuyện viển vông.

Những người này sống ở tầng lớp thấp của xã hội cũng không biết đã trải qua những gì. Muôn hình muôn vẻ sự khó chịu và không thân thiện đều lộ rõ trên mặt. Họ đối mặt với phong sương, sớm lo cho thân mình còn chưa xong làm sao có thời gian mà nở nụ cười.

Tâm lý có chút vấn đề cũng thật sự không làm người ta ngạc nhiên.

Vân Gia nhìn Trang Tại, phát hiện cậu cũng không có cùng sự tức giận như mình mà là một bộ dạng muốn nói lại thôi.

Vân Gia hỏi anh:

"Sao vậy?"

Nhìn vẻ mặt buồn rầu của cô, tâm trạng cậu phức tạp, có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

May mà cậu có một chút khả năng sắp xếp logic nên rất nhanh đã tìm ra được gốc rễ của vấn đề. Nếu cô không đến đây thì cô sẽ không nhìn thấy những điều tồi tệ ở đây cũng sẽ không có những nỗi buồn rầu vốn không liên quan đến cô.

Nghĩ đến mình cũng là một phần mang lại buồn phiền cho cô, lòng cậu cũng giống như mảnh đất bị gió nóng ẩm bao bọc, trong khu ổ chuột hư thối nảy sinh giữa ngày hè rực rỡ.

Trang Tại quay đầu lại nhìn mặt trời lặn, nhiệt lượng đang dần cạn kiệt. Những tòa nhà cao tầng ở rất xa nơi này chìm trong ánh hoàng hôn đỏ rực có một bầu không khí rất đẹp.

Cậu bỗng nhiên có chút buồn, cậu không thể cùng Vân Gia đi về phía đó.

Vân Gia cũng quay đầu nhìn theo cậu lại không biết cậu đang xem gì, là hoàng hôn sao? Nhưng cô chỉ liếc mắt một cái, tầm mắt liền quay lại dừng lại trên gương mặt của Trang Tại ở gần đó.

"Cậu đang xem gì vậy?"

Một lát sau, cậu không dời ánh mắt mặc cho ánh hoàng hôn chiếu vào rồi mới lên tiếng:

"Nóng quá, Vân Gia."

Vân Gia vừa mới đã phát hiện cậu đi ở phía đón nắng che chắn ánh mặt trời cho mình.

"Ừm, có hơi nóng."

Cô cảm thấy sau lưng mình cũng có chút mồ hôi dính vào.

Định từ trong túi lấy ra một tờ giấy ăn khác, vì nhìn thấy thái dương của cậu ướt lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.

"Về đi."

Động tác lấy giấy ăn của Vân Gia dừng lại, cho rằng cậu đang nói về việc phải về căn phòng trọ gần đó nhưng cô vừa mới đã gọi điện cho bệnh viện thú cưng rồi.

"Vậy... con ch.ó nhỏ làm sao bây giờ?"

Yết hầu cậu khó khăn động đậy, lại do dự hồi lâu rồi thấp giọng nói:

"Sau này hãy nói."

Cậu nói xong như thể một giây cũng không thể ở lại chỗ này thêm nữa mà đẩy xe đi về phía trước. Ý thức được mình đã bỏ lại Vân Gia dưới ánh hoàng hôn thì bước chân cậu chùng xuống, quay đầu lại nhìn cô gái cách đó vài bước.

Vân Gia dùng tay che trán đứng ở vị trí ban đầu của cậu mà nhìn về phía hoàng hôn.

Phảng phất như muốn nghiên cứu ra một chút manh mối.

Bởi vì bỗng nhiên cảm thấy Trang Tại trở nên có chút kỳ lạ, Vân Gia nghĩ là do hoàng hôn.

"Vân Gia."

Vân Gia nghe tiếng nhìn về phía anh.

Trang tại hỏi:

"Ô của cậu đâu?"

Cây ô ở trong túi nhưng Vân Gia không muốn che.

Cô đã rất không hợp với nơi này lại che chiếc ô kiểu Pháp màu nhạt đó, thật giống như đang dùng loa lớn hét lên bốn phương tám hướng rằng "mau đến xem tôi đây". Rất nhiều người ở đây nhìn người khác với ánh mắt rất kỳ lạ làm cô không thích lắm.

Vân Gia không nói gì cũng có chút không vui.

Trang Tại cũng không có biện pháp gì.

Rõ ràng trong lòng có tiếng nói đang cứng rắn ra lệnh: Không cần phải nói những lời hay ho với cô ấy nữa; không cần dùng bộ dạng yếu thế để làm cô ấy hiểu lầm như thể mình rất cần cô ấy; thờ ơ lạnh nhạt mà tránh ra, từ chối giao tiếp, những điều đó đều là sở trường của mày, mày cũng đã luôn làm rất tốt với người khác rồi.

Nhưng mà căn bản cậu không có cách nào thờ ơ trước sự không vui của cô.

Trang Tại trước tiên cảm nhận được hầu kết mình lên xuống kéo dài, lời nói nghẹn lại trong cổ họng phảng phất như một khối kim loại đang chịu sự rèn luyện của nhiệt độ cao, chần chừ càng lâu lại càng rời xa hình thái ban đầu.

Cô không cần làm gì cả, chỉ cần đứng ở đó giận dỗi nhìn cậu thì cậu liền nghe thấy giọng nói đã rối rắm nhiều lần của mình dịu lại.

"Qua đây được không? Vân Gia, ở đó nắng lắm chúng ta về trước đi, đợi lát nữa không nóng nữa tôi lại đi tìm con ch.ó nhỏ cùng cậu."

Cô dỗ một cái là được ngay. Góc váy nhanh nhẹn xoay lại, cô nắm lấy hai bên quai ba lô chạy chậm đến bên cạnh cậu. Khóe miệng cô cong lên thành hai vòm cung nhỏ bên môi, dưới ánh mặt trời ngọt đến say lòng người. Cô giống như một đứa trẻ đã được đảm bảo cười nói:

"Cậu nói đấy nhé!"

Cô còn quan tâm hỏi cậu,

"Cậu hôm nay có mệt lắm không? Tôi nghe Từ Thư Di nói, chiều nay cậu đi thi ở đội tuyển, đề bài có khó không?"

Dường như đang tìm lý do cho sự không chu đáo lúc nãy của cậu làm người nghe trong lòng càng thêm không thoải mái.

Bàn tay Trang Tại nắm c.h.ặ.t ghi đông cho đến khi lòng bàn tay bị những chỗ nhô lên cộm đến phát đau. Cậu dừng lại hai giây rồi thấp giọng nói:

"Cũng được."

Tất cả những đề bài có thể được in ra trên giấy thi đều có đáp án chính xác, có khó cũng không khó đi đâu được.

Mà những vấn đề nan giải thực sự trong cuộc sống thường thường đều là vô hình.

Họ đi về phía trước, vẫn là Trang Tại đi ở phía ngoài cố gắng hết sức che chắn cho Vân Gia khỏi ánh nắng ch.ói chang ngả về phía tây.

Trò chuyện về một số sự kiện trong trường học không quan trọng, hai người đi đến một lối vào khác của khu ổ chuột. Đầu hẻm có một cửa hàng tạp hóa, cửa ra vào có một chiếc tủ đông rất cũ, biển hiệu bằng giấy carton viết "kem que, đồ uống lạnh."

Vân Gia nói từ từ, vừa đi đến gần là có thể nghe được tiếng hoạt động của các bộ phận đã cũ kỹ bên trong tủ đông.

Cô lấy ra tiền lẻ trong túi mua hai chai nước đá lại chọn một chiếc kem Bát Hỉ. Bà chủ tiệm dùng túi nilon giúp cô đựng kem.

Cô đưa một chai nước cho Trang Tại nói mùa hè dễ bị mất nước, uống chút đồ uống lạnh sẽ không mệt mỏi như vậy.

"Cảm ơn."

Trang Tại nhận lấy lại vươn tay về phía Vân Gia. Vân Gia đang loay hoay với nắp thì chai sững người, sau đó đưa chai nước của mình ra. Trang Tại vặn mở chai của cô trước, đưa cho cô rồi mới vặn mở chai của mình uống một ngụm, vị nước trái cây ngọt thanh mát lạnh trôi vào cổ họng.

Cậu vặn nắp chai lại gọi Vân Gia một tiếng.

Vân Gia nhìn qua thấy bộ dạng của cậu có chút trịnh trọng.

"Tôi không phải là con ch.ó nhỏ bị thương."

"Cậu đương nhiên không phải, sao tự nhiên lại nói vậy?"

Cô mờ mịt khó hiểu nhìn cậu.

Trang Tại ngược lại không biết phải nói tiếp thế nào.

Lại im lặng vài giây.

"Ý của tôi là cậu không cần..." giống như quan tâm đến một con ch.ó nhỏ bị thương, "quan tâm tôi như vậy."

Vân Gia vẫn còn mờ mịt chớp chớp mắt nói:

"Mua một chai nước là quan tâm sao? Vậy thì tôi cũng đã quan tâm quá nhiều người rồi? Hồi nhỏ tôi cùng ba mẹ đi một số cơ sở phúc lợi, mỗi lần đều sẽ phát rất nhiều đồ."

Cậu biết, đã biết được từ miệng của Tư Hàng.

"Ừm."

Cậu đẩy xe đi vào con hẻm, cảm giác đầu tiên khi vào bóng râm là may mắn, ở đây cuối cùng cũng không có ánh mặt trời ch.ói chang nắng gắt, Vân Gia sẽ thoải mái hơn một chút.

Và sau những mái nhà dày đặc, hoàng hôn cũng giống như một trái tim sắp c.h.ế.t, đập một nhịp rồi ngừng, cuối cùng suy kiệt.

Trang Tại nói:

"Về đi."

"Ừm."

Vân Gia treo túi nilon lên ghi đông đi bên cạnh cậu, miệng nhỏ uống nước.

Con đường này cô không quen lắm,

"Từ bên này về, có phải là đường sẽ xa hơn một chút không?"

Trí nhớ của cậu tốt, nhạy cảm với tuyến đường và phương vị thích hợp. Chỉ cần đi qua một lần là trong đầu đã có bản đồ, chỉ cần suy nghĩ một chút là có kết luận.

"Rất xa, phải đi thêm một lúc lâu."

"Ồ."

Cậu bỗng nhiên lại nói:

"Đi thêm một lát cũng tốt."

Vân Gia kỳ quái nhìn cậu, rõ ràng là một bộ dạng vừa ra mồ hôi lại rất mệt:

"Tốt chỗ nào chứ? Đi đường mệt lắm."

Cậu không nói gì chỉ nhanh ch.óng một tay giữ xe, một tay khác vươn ra nắm lấy cánh tay của Vân Gia đang lùi lại để cô không bị vấp ngã bởi cục đá cản đường dưới chân.

Đợi cô đứng vững cậu lại rất nhanh thu tay lại.

Định nói với cô chú ý nhìn đường nhưng nghĩ lại là vấn đề của con đường, không phải là vấn đề của cô.

Không cần dạy một con chim cách thở bằng mang vì trong nước vốn dĩ không phải là nơi nó nên ở.

Khoảnh khắc cậu nắm lấy cánh tay cô ngắn ngủi mà cảm giác rõ ràng.

Bàn tay con trai lớn như vậy và nhiệt độ cơ thể cao như vậy sao? Mang theo một chút suy nghĩ nhẹ nhàng, uyển chuyển, bước chân của Vân Gia cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Giai đoạn sau đó họ trò chuyện.

Vân Gia không chỉ phân tâm mà còn có thể cảm nhận được Trang Tại hình như cũng tâm sự nặng nề.

Trang Mạn không có ở nhà, Vân Gia đặt chiếc kem đã mua lên bàn. Phùng Tú Cầm vui mừng vì sự xuất hiện của Vân Gia, bà lập tức bỏ dở công việc trên máy may cầm lấy ví tiền nói đi đầu hẻm mua hai món ăn, thuận tiện đón Trang Mạn đang chơi cùng bạn nhỏ về.

Vân Gia nói không cần vì cô mà tiêu thêm tiền nhưng Phùng Tú Cầm đã bước chân rất nhanh biến mất ở cửa.

Nhìn khoảng đất trống trước cửa, mùa đông năm ngoái cô và Trang Tại đã nướng đồ ở đó, từ đông đến hè đã được nửa năm.

Cô lại ngẩn ngơ một lúc, quay đầu lại thấy Trang Tại đang nhìn cô.

Cũng không biết là đã nhìn từ khi nào, vì cô không có cách nào từ chối sự nhiệt tình của Phùng Tú Cầm, vừa mới đã thất thần rất lâu.

Vẻ mặt của cậu không giống như thường ngày.

"Thực ra cậu không nên đến đây nữa."

Câu nói đầu tiên của Trang Tại làm Vân Gia ngây người tại chỗ, một bước không thể động.

Giọng nói và biểu cảm của cậu đều làm Vân Gia cảm thấy xa lạ.

"Cậu không cứu hết được những con ch.ó hoang ở đây. Những người ngược đãi ch.ó đó, cậu cũng không có cách nào trừng trị. Tại sao đến bây giờ cậu còn không hiểu nơi này và thế giới của cậu căn bản không phải là cùng một trật tự. Cậu không thích ứng được cũng không nên thích ứng. Cậu đến đây sẽ chỉ làm cho người ở đây cảm thấy rất kỳ quái."

Cậu dừng lại một chút rồi thốt ra bốn chữ.

"Cũng rất phiền phức."

Vân Gia thực ra đã hiểu được ý mà cậu muốn biểu đạt nhưng ngôn ngữ dường như chậm hơn tư duy, vẫn muốn hỏi.

"Cậu cảm thấy tôi rất phiền phức?"

--

Hết chương 37.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.