Trang Giấy Trống - Chương 38: Rất Thích Cô Ấy Sao?
Cập nhật lúc: 29/03/2026 14:03
Vân Gia hồi tưởng lại bộ dạng lúc nãy của Trang Tại khi cậu nói lát nữa sẽ đi cùng mình tìm con ch.ó nhỏ. Lúc đó cô còn tưởng cậu đang dỗ mình, cô còn cảm thấy vui vẻ nữa chứ. Cái giọng điệu thấp đó hóa ra là... có ý không tình nguyện sao?
Chính mình đã làm cậu cảm thấy rất phiền phức?
Cậu nói "đúng vậy" cũng là một giọng nói trầm thấp.
Trong mắt Vân Gia chợt chua xót.
Cậu nghiêng mặt đi cũng không nhìn cô.
Vân Gia hiểu sự lảng tránh này giống như là những lời khó nghe không nên nói thẳng mặt nhưng vẫn phải nói ra. Một sự lịch sự bắt buộc phải trải qua.
"Cậu cũng thấy rồi, mỗi lần cậu đến dì tôi đều sợ chiêu đãi không chu toàn. Cậu ở đây bị thương một chút là bà ấy sợ đến c.h.ế.t đi được. Cậu mà có chuyện gì thì bà ấy không gánh nổi đâu. Bà ấy vốn dĩ cũng không nên gánh nặng này."
Cậu càng nói càng gian nan.
"Quen biết cậu rồi đi chơi cùng cậu cái trò đại tiểu thư trải nghiệm cuộc sống này vốn dĩ cũng không phải là điều họ cần phải trải qua. Bà ấy đến Long Xuyên chỉ là để đưa Trang Mạn đến khám bệnh thôi. Bây giờ lại phải phân tâm chăm sóc khi cậu thường xuyên đến thăm. Cậu làm người ta rất sợ hãi cũng làm người ta rất khó xử."
Những lời này như một đòn cảnh cáo làm Vân Gia vừa đau lại vừa nghi hoặc, không thể không xem xét lại quá khứ một lần nữa.
Lúc cậu đưa mình đi qua những con hẻm tối, sự im lặng của cậu là sự không kiên nhẫn.
Lúc cô tốn rất nhiều bột giặt mà cũng không giặt sạch được, có lẽ cậu quay người lại mới có thể thở phào lộ ra biểu cảm khinh miệt phiền chán sâu sắc.
...
Những khoảnh khắc mà cô cảm thấy vui vẻ, bộ dạng không để lộ cảm xúc của cậu đều là "khó xử" mà phối hợp sao?
Vân Gia không thể tiếp tục nghĩ xuống nữa. Những khả năng mới mẻ này làm cho rất nhiều khoảnh khắc trong nháy mắt sụp đổ, hoàn toàn thay đổi đến cả chính cô cũng lảo đảo sắp không đứng vững được.
Bước chân lùi lại dẫm phải một vật linh tinh trên đất, cô không đứng vững đột nhiên lảo đảo một bước.
Vốn dĩ sẽ không ngã nhưng Trang Tại đã nhanh ch.óng duỗi tay ra đỡ cô. Cô tránh còn không kịp mà lùi lại nên mới chật vật ngã vào cửa. Một tiếng "rầm" mạnh, cô cảm nhận được cánh cửa va vào tường chấn động xuyên qua cơ thể cô, người không còn sức lực mà trượt xuống một mảng lớn.
Thà bị thương cũng không muốn bị cậu chạm vào một phân một hào.
"Tôi không làm phiền cậu." Vân Gia lau đi hai giọt nước mắt rơi ra khỏi hốc mắt, tầm mắt hoàn toàn rõ ràng lại không hề nhìn người trước mặt thêm nữa. Cô sửa sang lại quần áo, dùng sự lịch sự mà giáo dưỡng của mình nên có nói, "Xin lỗi, cậu nên nói cho tôi biết sớm hơn, tôi cũng không phải là loại người thích làm khó người khác."
Vân Gia cũng không quay đầu lại mà bước ra khỏi cửa.
Cô lo lắng sẽ gặp phải Phùng Tú Cầm đang đón Trang Mạn trở về cho nên đã chọn đi một con đường khác.
Bởi vì con đường này vừa mới đi qua, ký ức còn tươi sống thậm chí mỗi khi đi đến một khúc quanh họ vừa mới ở đây nói về cái gì, trong đầu Vân Gia vẫn còn có ấn tượng. Nhưng cô không thể suy nghĩ, những khoảnh khắc mà cô không chú ý đến cậu, tự mình vui vẻ cười, cô sẽ không khỏi tưởng tượng ra sự không kiên nhẫn và phiền chán của cậu.
Cho đến giờ phút này, cô chưa bao giờ thấy Trang Tại để lộ ra vẻ mặt này với mình.
Cho nên Trang Tại trong tưởng tượng của cô đặc biệt đáng sợ. Chỉ cần nghĩ đến là cô đã cảm thấy cả người không thoải mái. Cô cố gắng ném khuôn mặt hư cấu đó ra khỏi đầu mình nhưng càng muốn quên điều gì thì lại càng lặp lại hồi ức.
Cô ra lệnh cho bản thân quên đi như là một sự ôn tập trá hình.
Cô càng đi càng nhanh, con đường này trước đây Trang Tại đã nói là xa hơn rất nhiều nhưng cô cũng không phát hiện ra mà chỉ cảm thấy còn chưa nói được gì đã đến nhà rồi.
Nhưng giờ phút này con hẻm ngoằn ngoèo này phảng phất như không có cuối.
Cuối cùng cô đi ra khỏi đầu hẻm, đang mờ mịt không biết đi đâu thì phía sau có một giọng nói già nua gọi cô lại.
"Cô bé ơi, tôi nhớ cô, cô vừa mới đến mua nước, tôi trả thiếu cho cô một đồng."
Bà vẫy tay định đi lấy tiền lẻ cho cô.
Trong đầu sắp hiện ra ký ức vừa mới mua nước ở đây, Vân Gia sợ hãi khuôn mặt xa lạ của Trang Tại lại sẽ xông vào đầu mình.
"Bỏ đi, tôi không cần nữa!"
Cô gần như hoảng loạn không chọn đường, chạy đi một đoạn rất xa mới thở hổn hển dừng lại.
Cô lại ngẩng đầu lên đối diện là một mảng trời u ám mịt mù.
Ánh dương đã lặn về phía tây đổi lấy đêm tối.
Điện thoại vang lên, Vân Gia lấy ra mới phát hiện bệnh viện thú cưng đã gọi cho cô một lần, mười phút trước dừng lại ở cuộc gọi nhỡ.
Lần này cô nhấc máy, đối phương nhẹ giọng hỏi:
"Cô Vân, cô ở đâu ạ? Chúng tôi đã đến đường Trúc Lĩnh mà cô nói nhưng không thấy cô."
Vân Gia cảm thấy mình giống như một bản ghi nhớ bị làm phiền, chữ viết lộn xộn. Cô nắm điện thoại thiếu chút nữa đã quên hôm nay đến đây là vì cái gì.
Cô ngơ ngác, mặc cho gió đêm thổi mắt cay xè.
Thế giới phủ lên một lớp khảm mờ ảo.
"... Tôi không tìm được con ch.ó nhỏ."
Bên kia dừng lại vài giây rồi do dự hỏi:
"Vậy, còn muốn tìm nữa không ạ?"
--
Cơn mưa to trong dự báo thời tiết đã trút xuống xối xả sau khi màn đêm buông xuống.
Đêm mưa to vô cùng ướt át.
Trang Tại về rất muộn, Trần Văn Thanh và Lê Huy đều đã nghỉ ngơi từ sớm. Dì Điền để lại cho cậu một ngọn đèn nhỏ ở chỗ huyền quan.
Sự tồn tại của cậu trong ngôi nhà này rất mờ nhạt, kỳ nghỉ về muộn cũng là chuyện thường tình. Nhưng vì cũng không làm phiền đến cuộc sống của vợ chồng nhà họ Lê, họ ngày thường thậm chí cũng sẽ không để ý đến việc cậu rốt cuộc trở về khi nào.
Nghe thấy tiếng động, dì Điền từ phòng của mình đi ra, vốn định hỏi Trang Tại đã ăn chưa lại bị dọa sợ.
"Cháu này… sao lại bị ướt sũng như vậy?"
Từ đầu đến chân không tìm thấy một chỗ quần áo khô, đến cả tóc cũng ướt, trên mặt là một màu tái nhợt do bị mưa lạnh dội vào.
"Bên ngoài mưa lớn."
Cậu nói như vậy.
Dì Điền thúc giục cậu:
"Mau đi tắm nước nóng đi, thời tiết sắp nóng lên rồi đừng để bị cảm, cảm nóng khó chịu lắm đấy."
Cậu gật gật đầu, lên tiếng nhận lấy khăn lông mà dì Điền đưa đơn giản lau qua, đang định lên lầu.
Nhìn vào chiếc túi nilon trong suốt trên tay cậu có in chữ của một phòng khám nào đó, bên trong như là dung dịch oxy già và povidone, đây đều là những thứ để sát trùng vết thương ngoài da.
Dì Điền cảm thấy không ổn liền gọi người lại.
"Trang Tại, cháu đ.á.n.h nhau bị thương à?"
"Không phải ạ."
Dì Điền không yên tâm truy vấn:
"Vậy sao lại mua những thứ này? Cháu ơi, cháu cũng không thể ở ngoài làm bậy được đâu. Để chú dì cháu biết thì không phải là chuyện nhỏ đâu."
"Cháu biết."
Từ lần sinh nhật của Trần Diệc Đồng cậu đã sớm hiểu ra đạo lý này. Sự tồn tại của cậu đối với nhà họ Lê có lẽ không quan trọng nhưng nếu gây ra họa, làm những việc không nên làm thì cần nhà họ Lê đến xử lý, thu dọn. Thân phận thấp cổ bé họng sẽ làm cho hậu quả nghiêm trọng gấp bội.
Cậu mở túi nilon ra cho dì Điền xem, bên trong dung dịch oxy già, povidone và một hộp t.h.u.ố.c mỡ chống viêm đều còn chưa mở,
"Cháu không làm gì làm mình bị thương cả, là có một con ch.ó hoang bị thương nên cháu định giúp nó xử lý một chút."
Dì Điền nhìn kỹ cậu, cũng không phát hiện ra vết thương nào bên ngoài nhưng lời Trang Tại nói khiến bà lại cũng không tin lắm.
"Chó hoang? Gần nhà chúng ta làm gì có ch.ó hoang?"
Ở khu biệt thự này, nhà ai mà không nuôi ch.ó mèo như báu vật chứ. Đến cả con ch.ó nhỏ mà nhà họ Từ nuôi, đủ loại quần áo nhỏ cũng chưa từng thấy mặc lại. Ngày thường bà Từ còn cho vào túi xách Hermes xách ra ngoài, khỏi phải nói là kiêu kỳ đến mức nào.
Sao lại có thể bị thương lại còn lang thang chứ?
Trang Tại giải thích:
"Không phải là ở gần đây."
Trang Tại xưa nay ổn trọng cũng không phải là loại tính cách gây chuyện thị phi. Nói như vậy dì Điền mới thả lỏng tâm trạng lo lắng lại vội vàng thúc giục cậu lên lầu đi tắm rửa, cẩn thận kẻo bị cảm.
Dì Điền định đi tìm t.h.u.ố.c cảm cho cậu.
Trang Tại đứng ở cầu thang gọi lại dì Điền đang đi tìm t.h.u.ố.c:
"Không cần đâu dì, cháu có t.h.u.ố.c rồi."
Nhớ lại lần trước cậu bị bệnh là vào mùa đông năm ngoái. Lần đó cậu đi đưa đồ ăn cho Vân Gia, trời tuyết đạp xe ra ngoài về đến nhà liền bị cảm lạnh. Hai ngày đó nhìn thấy bộ dạng không khỏe của cậu, dì Điền còn rất tự trách, nhắc nhở cậu phải uống t.h.u.ố.c mới nghe Trang Tại nói cậu có t.h.u.ố.c rồi.
Dì Điền đặt hộp t.h.u.ố.c lại chỗ cũ, nhắc nhở một câu:
"Trước khi uống thì chú ý xem t.h.u.ố.c có hết hạn không, nếu không được thì ở đây còn t.h.u.ố.c đấy. Tắm rửa xong thì nghỉ ngơi sớm đi."
"Cháu biết rồi."
Trang Tại nhẹ chân đi lên lầu.
Cậu có chút hoảng hốt, trong lòng nghĩ hóa ra t.h.u.ố.c cũng sẽ hết hạn.
Tắm rửa xong ra ngoài trong phòng chỉ bật đèn bàn.
Cậu lau khô tóc, chiếc khăn lông màu xám nhạt vắt trên đầu. Cậu ngồi vào ghế rồi từ ngăn kéo dưới cùng lấy ra một chiếc túi nilon trong suốt, trên đó in tên phòng khám màu xanh lá giống hệt chiếc túi mà cậu mang về hôm nay.
Khác biệt là mấy hộp t.h.u.ố.c trong túi đều đã được mở ra. Phần thiếu hụt trên vỉ t.h.u.ố.c nhôm bạc, vào thời điểm lạnh nhất của mùa đông năm ngoái đã chữa trị cho cơn bệnh nặng nhất trong cơ thể cậu.
Hộp t.h.u.ố.c hình vuông dưới ánh đèn bàn, theo động tác của ngón tay đổi mặt. Cậu thấy dòng chữ hạn sử dụng của t.h.u.ố.c ghi: 36 tháng.
Ba năm, thật dài.
Cậu nhét túi lại vào ngăn kéo, không định uống t.h.u.ố.c mà rót một ly nước ấm từ từ uống. Cậu nhìn mấy loại t.h.u.ố.c mà mình mang về hôm nay lại không biết phải xử lý thế nào.
--
Khi Trang Mạn trở về chiếc kem Bát Hỉ trên bàn đã tan quá nửa.
Cô bé gật đầu trước lời dặn "chỉ được ăn một chút" của Phùng Tú Cầm, vừa ăn vừa hỏi Trang Tại:
"Anh ơi, cái này là anh mua à?"
Phùng Tú Cầm đặt hai chiếc hộp cơm nhựa xuống tự mình thu xếp bữa tối, nói cửa hàng đồ ăn chín hôm nay xếp hàng, may mà không đi quá muộn nếu không món rong biển trộn cay và chân vịt quay mà Vân Gia thích đều đã mua hết.
Nói xong bà mới phát hiện không ổn. Bà quay người lại thấy trong phòng khách chỉ có một mình Trang Tại.
Cậu ngồi trên chiếc ghế gấp nhỏ dựa vào tường, trong tay là sách bài tập của Trang Mạn, lật trang kiểm tra một cách có trật tự cũng không có gì kỳ lạ.
Nhưng mà ngày thường người ngồi ở đó kiểm tra bài tập đáng lẽ phải là Vân Gia.
"Vân Gia đâu rồi? Hai đứa không phải là cùng đến sao?"
Trang Mạn cũng như nhớ ra hỏi cậu,
"Chị đâu rồi?"
"Cô ấy đi rồi."
Trang Tại đặt cuốn sách bài tập mỏng manh lên bàn, không cho hai mẹ con có bất kỳ thời gian nào để dừng lại ở ba chữ này. Cậu chỉ vào một chỗ có b.út đỏ, giọng nói không hề có tình cảm mà nói với Trang Mạn,
"Chỗ này, em không nên sai."
Cô bé bĩu môi rút vở của mình lại, nhỏ giọng không vui nói:
"Không muốn anh dạy... anh lần nào cũng nói không nên sai, lần đầu tiên em viết làm sao biết nên hay không nên, sai thì sai thôi, chị sẽ không nói em như vậy, chị đều nói em rất tốt."
Nhìn ánh mắt u oán của em gái, Trang Tại lại không kiểm soát được mà bẻ khớp ngón tay mình. Xương cốt phát ra tiếng kêu nhỏ, có một ảo giác như trở lại đúng vị trí.
"Em rất thích cô ấy phải không?"
Nhắc đến Vân Gia, trên mặt Trang Mạn không tự chủ được mà lộ ra sự yêu thích, lắc đầu nguầy nguậy nói:
"Thích, siêu cấp thích!"
Trang Tại khẽ cười một cái, hóa ra trẻ con nói chuyện thẳng thắn như vậy.
--
Hết chương 38.
