Trang Giấy Trống - Chương 40: Đồng Hồ
Cập nhật lúc: 29/03/2026 18:15
"Tôi chỉ là cái gì cũng biết một chút thôi, không giống các cậu học cái gì cũng rất giỏi…"
Âm cuối của Vân Gia, không dễ phát hiện mà dừng lại.
Bởi vì thấy một chàng trai ôm một cuốn sách dày từ quầy thanh toán đi ra.
Tư Hàng thuận theo ánh mắt của cô nhìn lại phát hiện ra Trang Tại.
Biểu cảm của cậu ta cũng thay đổi trong một khoảnh khắc, rất nhanh làm như không thấy mà thu lại phản ứng trên mặt nói với Vân Gia:
"Cũng là chuyện tốt, những thứ không thích vốn dĩ nên kịp thời dừng lại."
Vân Gia nhún vai nói:
"Đúng là vậy, học một lúc lại không thích, không thích thì không muốn tiếp tục nữa."
Mấy cô gái nói chuyện về xu hướng thời trang, Vân Gia quay đầu lại biểu cảm thoải mái tham gia vào cuộc trò chuyện của họ.
Đối diện nhau chỉ có năm giây thậm chí còn ngắn hơn. Trang Tại một bên đẩy cửa đi ra ngoài, một bên hồi tưởng.
Chắc là còn ngắn hơn.
Cậu đã từng dự đoán một số cảnh tượng gặp lại Vân Gia. Cậu thậm chí còn tự mình chuẩn bị tâm lý coi mình như Trần Diệc Đồng để tưởng tượng ra vẻ mặt chán ghét của Vân Gia khi nhìn mình, nhằm thích ứng trước. Cô sẽ lạnh lùng liếc mắt qua, nếu cần phải chào hỏi chắc chắn sẽ là một giọng điệu khinh thường không muốn nói nhiều.
Sự thật chứng minh, đến cả ảo tưởng của cậu cũng là tự mình đa tình.
Cậu không phải là Trần Diệc Đồng.
Giữa cậu và Vân Gia cũng không có thù hận nào có thể nói ra thành lời. Chỉ là cậu đã dùng cách của mình để đẩy cô ra xa, nhắc nhở cô rằng giữa họ vẫn nên ít can thiệp vào nhau thì tốt hơn.
Cô đã dùng cách của mình để đồng ý.
Cho nên cô sẽ không đối xử với cậu như đối với Trần Diệc Đồng và sẽ không có nhiều cảm xúc như vậy. Cô chỉ nhẹ nhàng dời tầm mắt đi như thể thấy một dãy nhà bình thường, một cái cây không thú vị rồi chuyển ánh mắt đi.
Không có cảm xúc.
Cho nên không có năm giây.
Cũng là giờ phút này Trang Tại cảm nhận được, hóa ra sự bỏ qua không để lại dấu vết còn có sức mạnh làm người ta đau đớn hơn cả sự chán ghét rõ ràng.
Bị đèn đỏ chặn lại ở ngã tư, cậu dừng bước chân nhìn dòng xe cộ như nước chảy xung quanh mới phát hiện mình đã ra khỏi hiệu sách, đến cả phương hướng cũng đã đi nhầm.
Cậu cúi đầu nhìn cuốn sách mới trong tay.
--
Sau đó là kỳ nghỉ hè dài.
Lê Huy phát hiện ra cuốn sách này, cho rằng cậu có hứng thú nên đã đăng ký cho cậu lớp học lập trình mà bạn cùng bàn nói là làm người ta đau đầu. Trang Tại không cảm thấy đau đầu, chỉ là thời gian dài đối mặt với máy tính hình như làm cho thị lực của cậu giảm xuống, mắt vẫn luôn không thoải mái nên định đi đo kính.
Lê Dương nói độ của anh ta cũng tăng, vừa hay dẫn Trang Tại đi cùng.
Trần Văn Thanh mắng anh ta một trận, nói anh ta suốt ngày không làm chính sự, đến cả mắt cũng hỏng rồi, lại bắt đầu nói chuyện anh ta mê game máy tính, nói khoảng nửa giờ, mới cho họ ra cửa.
Lê Dương lái xe, suốt đường đi cũng không có lời hay ý đẹp.
Đầu tiên là anh ta tự kiểm điểm mình không nên mềm lòng với Trang Tại, nói cái gì mà dẫn cậu đi cùng là thừa thãi. Sau đó lại châm chọc mỉa mai, hỏi Trang Tại đang ngồi trên xe, vẫn còn đang cậu mò chương trình nhỏ trên điện thoại:
"Cậu không học thì có c.h.ế.t không? Cậu bị hạ chú à? Đầu óc không động đậy là c.h.ế.t ngay tại chỗ đúng không? Học! Học đi! Cậu đi học đi, cái đầu óc của cậu dù có linh hoạt đến xoay vòng cũng có ích gì, sau này nhiều lắm là bị tang thi bổ ra thấy kinh ngạc là vớ được một bữa tiệc lớn!"
Trang Tại hoàn toàn không để ý đến anh ta, như thể chiếc xe này không có người lái.
Cho đến khi Lê Dương nói:
"Cậu ngốc như vậy, dù có chút nhan sắc nhưng trường học của chúng cậu cũng không có cô gái nào thích cậu đâu nhỉ?"
Trang tại nghe vậy thì sững người một chút.
"Tôi không cần những cô gái đó thích."
Lê Dương đầu tiên là nhíu mày sau đó cao giọng cảnh cáo, thậm chí có chút sợ hãi:
"Trang Tại! Cậu đừng có nghĩ lung tung! Tôi nói cho cậu biết, cậu mà dám thích con trai thì cút đi cho tôi! Có nghe không!"
Trang Tại nhíu mày:
"Anh có thể yên tĩnh lái xe được không?"
Cuối cùng kính không đo được. Sau khi làm giãn đồng t.ử, kiểm tra thị lực, bác sĩ nói cậu chỉ là cận thị giả.
--
Khi Trang Mạn làm phẫu thuật, Vân Gia đã cùng Tư Hàng ngồi trên máy bay đi nghỉ ở miền Nam nước Pháp. Ngày phẫu thuật có một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự đến bệnh viện tặng hoa cho Trang Mạn nói là do cô Vân nhờ.
Trang Tại và Phùng Tú Cầm cùng nhau nói dối, nói với Trang Mạn khi tỉnh lại sau phẫu thuật rằng Vân Gia đã đến thăm cô bé còn mang theo hoa.
Cô bé ngoài việc có chút buồn vì không được gặp Vân Gia thì không hề nghi ngờ gì. Nhìn bó hoa hướng dương đó, cô bé vô cùng vui vẻ mà nói với Trang Tại:
"Anh ơi, lần trước em vẽ hoa hướng dương cho chị, chị ấy liền tặng em hoa hướng dương."
Bên cạnh còn có một bó hoa khác, không tinh xảo như bó hoa mà Vân Gia tặng. Trang Mạn hỏi:
"Anh ơi, đây là anh mua à?"
"Ừm."
Nếu không có bó hoa hướng dương bên cạnh thì cậu sẽ nói là do Vân Gia tặng.
Ngày 12 tháng 8, Phùng Tú Cầm ở quê gọi điện đến. Bà đã dùng chiếc điện thoại thông minh mà Trang Tại gửi cho và học được cách thanh toán bằng WeChat, sau đó gửi đến một nghìn đồng bảo Trang Tại tự đi mua chút đồ nhưng Trang Tại không nhận. Trong điện thoại Trang Mạn vui vẻ hát bài hát sinh nhật, họ chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
Đầu tháng Chín, Trường Quốc tế Bồi Anh lại đón một năm học mới.
Cậu ở trường vẫn có lúc gặp mặt Vân Gia, giống như lần gặp ở hiệu sách, cô coi cậu như một người bạn học không có nhiều giao du cũng không thân thiết.
Những lời "phiền phức", "khó xử" mà cậu đã từng chính miệng nói với cô giống như những hòn đá vụng về trong một trò chơi vượt ải, nhìn như là những trắc trở nhưng thực tế lại là đường tắt. Sau khi bị phá vỡ một cách nhân tạo bất đắc dĩ, liền đón nhận một kết cục không thể xoay chuyển. Giữa hai con đường không còn điểm nối cũng vĩnh viễn không thể vượt qua.
Chỉ là bây giờ cậu đã không còn giống như lần ra khỏi hiệu sách đó đến cả đường cũng không phân biệt được, n.g.ự.c buồn bực như bị cả thế giới bỏ rơi lo sợ không yên.
Không biết có được coi là đã nghĩ thông suốt không mà bình thường trở lại.
Cậu phát hiện, so với việc Vân Gia khó chịu, không vui vì hành động đẩy cô ra xa của cậu thì cậu càng sẵn sàng chấp nhận sự thờ ơ hiện tại của cô.
Cô đã trở lại quỹ đạo trôi chảy ban đầu, không còn phải sợ không để ý nhìn đường sẽ bị ngã, không cần phải đi vào những con hẻm tối cũng không cần lo lắng những vũng bùn ngày mưa.
Cô không bị ảnh hưởng, như vậy rất tốt.
Cô cũng vẫn đến nhà họ Lê, có lẽ một tháng một lần. Vì Trần Văn Thanh luôn nhớ nhung cô, muốn cô đến nhà nếm thử tay nghề mới của mình hoặc của dì Điền. Nhưng dù cho kỳ nghỉ có dài đến đâu thì Vân Gia cũng không bao giờ ở lại qua đêm.
Hai người dù có rất ngẫu nhiên gặp mặt bên bàn ăn nhưng cũng khách sáo, ít lời.
Xuất thân khác biệt một trời một vực, dường như hai người vốn dĩ nên như vậy. Dù cho tính cách hai bên có thân thiện đến đâu thì vẫn có những ngọn núi vô hình tầng tầng lớp lớp ngăn cách, vĩnh viễn không thể đứng ở vị trí của đối phương cũng không bao giờ có khả năng đến gần.
Họ trước đây cũng không hề thể hiện sự thân mật quá mức trước mặt người khác ngoài mẹ kế và em gái của cậu cho nên việc Vân Gia dần dần không thích đến nhà họ Lê, ngoài Trang Tại ra thì không ai sẽ nghĩ rằng sự thay đổi này có nguyên nhân nhân tạo.
Trần Văn Thanh chỉ cảm thán Vân Gia đã lớn, con gái lớn rồi có tâm sự liền không thích thân thiết với người lớn nữa.
Phùng Tú Cầm và Trang Mạn đã về quê Khúc Châu. Căn phòng trọ trong khu ổ chuột không được thuê tiếp. Lúc trả phòng là một mình Trang Tại đi.
Chủ nhà chính là đôi vợ chồng cãi nhau ở nhà bên cạnh.
Bà ta đếm tiền thế chấp hai lần trả lại cho Trang Tại rồi đột nhiên hỏi:
"Cô bé xinh đẹp lúc trước sao không đi cùng cậu?"
Cậu nhận lấy tiền mặt mà chủ nhà đưa như mất giọng mà dừng lại.
May mà đối phương cũng không truy vấn, có lẽ cũng chỉ là đột nhiên nghĩ đến nên thuận miệng hỏi, rất nhanh đã đổi chủ đề hỏi đến:
"Em gái cậu phẫu thuật tốt không?"
Trang Tại nói:
"Khá tốt."
Lần cuối cùng cậu ra khỏi khu ổ chuột cũng là một buổi chiều tà, hoàng hôn buông xuống, những tòa nhà cao tầng ở xa xa chìm trong ánh nắng đỏ rực vẫn có một bầu không khí rất đẹp.
Cậu một mình đi về phía đó.
Thành phố này phảng phất như đã khôi phục lại bộ dạng của mùa hè năm ngoái khi cậu lần đầu tiên đến, cũng mặc định sự xa lạ giữa cậu và Vân Gia là hợp lý.
Còn sự giao thoa đã từng có của họ, giống như những dòng chữ sai trên bảng đen đương nhiên bị xóa đi, ngoài việc để lại một chút bụi cũ trong ký ức thì không còn lại nửa điểm dấu vết.
Khi mùa đông lại bắt đầu, Văn Trác Nguyên đến tìm Trang Tại một chuyến.
Cậu ta hẹn Trang Tại gặp mặt ở một quán cà phê rất có phong cách gần trường học. Văn Trác Nguyên từ trong cặp sách lấy ra một chiếc hộp màu đen, cậu ta nói gần đây ở nhà bán đồ cũ, dọn dẹp đồ đạc bỗng nhiên tìm thấy.
Là một chiếc đồng hồ, trước đây Vân Gia đã nhờ cậu ta mua, vì trên tay cậu ta có một số nguồn mua hàng A và hàng fake cao cấp.
"Sau đó thì sao, Từ Thư Di lại đột nhiên nói với tôi Vân Gia không muốn tặng nữa, thứ này liền bị quên ở nhà tôi."
Văn Trác Nguyên đơn giản nói xong nguyên nhân lại nhìn về phía Trang Tại đối diện, nhún vai nói,
"Thứ này lại không phải của tôi đúng không? Hơn nữa tôi chỉ là quen biết người bán mấy thứ này, tôi không cần hàng giả, tôi thật sự chưa bao giờ dùng. Vẫn là cho cậu đi, dù sao vốn dĩ là để cho cậu."
Trang Tại xác nhận với cậu ta:
"Vân Gia tặng cho tôi?"
Không thấy sự tức giận vì bị sỉ nhục trên mặt Trang Tại, Văn Trác Nguyên ít nhiều có chút bất ngờ. Nhưng như vậy tốt nhất, những lời mà cậu ta đã chuẩn bị sẵn đều được lược bỏ.
Văn Trác Nguyên gật gật đầu nhắc nhở cậu:
"Đúng vậy, Vân Gia muốn tặng cho cậu nhưng mà là hàng giả, chính là hàng nhái cậu hiểu chứ?"
"Ừm."
"Cái này vốn là Vân Gia nhờ Từ Thư Di bảo tôi đi mua, cũng hơn một nghìn đồng đấy. Sau đó chuyện này không thành hình như là vào mùa hè, cậu có phải là sinh nhật vào mùa hè không?"
"Đúng vậy."
"Vậy có lẽ là quà sinh nhật tặng cho cậu đi." Văn Trác Nguyên ho khan một tiếng, lại sờ sờ mũi nói, "Cái này là tôi đã trả tiền trước, cậu biết chứ?"
Trang Tại hiểu ra hỏi:
"Bao nhiêu tiền?"
"Như vậy đi, tôi cho cậu một cái giá hữu nghị, chỉ... một nghìn năm trăm thôi."
Trang Tại sờ sờ túi, lại tính toán tiền trong cặp sách.
Văn Trác Nguyên xem bộ dạng này của cậu thì lo lắng nói:
"Cậu không phải là không có tiền chứ?"
"Tôi không có nhiều tiền mặt như vậy." cậu nhanh ch.óng nghĩ đến các tuyến đường xung quanh, "Gần đây có ATM, cậu đợi tôi một lát, tôi đi rút."
Văn Trác Nguyên như thể không tin cậu, đứng dậy nói:
"Vậy tôi đi cùng cậu!"
Người phục vụ ở cách đó không xa lúc này đi tới, cậu ta lại chỉ vào chiếc ly trên bàn rồi nói với Trang Tại,
"Cậu thanh toán trước ly cà phê này giúp tôi, dù sao lần này tôi ra ngoài là để tặng đồ cho cậu mà, cái đó, trên người tôi không mang tiền mặt."
Trang Tại nhìn cậu ta một cái, cuối cùng thanh toán tiền cho cậu ta rồi đi đến ATM rút tiền.
Người khác rút tiền sẽ tự động lảng tránh, Trang Tại cho rằng đây là kiến thức thông thường mà ai cũng biết. Văn Trác Nguyên lại không hề, nhận lấy một nghìn năm trăm từ tay Trang Tại, mắt mới từ trên màn hình dời đi nói:
"Không ngờ đấy anh em, cậu lại có nhiều tiền như vậy, cậu lấy đâu ra nhiều tiền thế? Có chiêu gì kiếm tiền chia sẻ một chút đi?"
"Tiền bồi thường t.ử vong do t.a.i n.ạ.n lao động của ba tôi."
Trang Tại nhận lấy chiếc hộp đựng đồng hồ từ tay cậu ta, giọng nói lạnh lùng hỏi,
"Cậu cần không?"
Sắc mặt Văn Trác Nguyên biến đổi, nghẹn lại tất cả lời nói.
Nếm ra được ý châm chọc của Trang Tại, cậu ta cũng có chút không vui. Tay cầm một xấp tiền mới gõ gõ vào lòng bàn tay bên kia, tò mò hỏi Trang Tại:
"Này, cậu có phải đã đắc tội với Vân Gia không? Nhà cô ấy là đại gia ở Thanh Cảng, dù có mua hàng thật cũng có thể như mua sỉ mà không chớp mắt, tại sao lại muốn tặng đồng hồ giả cho cậu? Vì cậu không xứng à?"
Trang Tại đã lấy túi xách đựng hộp quà ra, vào lúc Văn Trác Nguyên nói câu cuối cùng, cậu cầm lấy một tấm thiệp trong hộp, trên tấm thiệp có in chữ viết tay:
"Sinh nhật vui vẻ."
Ngón tay không khỏi siết c.h.ặ.t tấm thiệp, Trang Tại cũng không để ý đến lời nói của Văn Trác Nguyên mà nhét tấm thiệp lại vào hộp nói:
"Tiền đã đưa cho cậu, đồ tôi mang đi."
Chiếc hộp này thực sự được mở ra đã là kỳ nghỉ hè sau khi kết thúc lớp 11.
Một ngày 12 tháng 8 mới.
Cách một khoảng thời gian dài, đông qua xuân đến lại vào hè. Vào ngày sinh nhật 18 tuổi của mình, lần đầu tiên cậu đeo chiếc đồng hồ mà Vân Gia đã tặng.
Nói đúng hơn là chiếc đồng hồ mà cô đã định tặng.
Cậu đã tra cứu xem HUBLOT là thương hiệu gì, giống như trước đây đã tra cứu Ralph Lauren là thương hiệu gì, lại là phong cách gì. Cậu nghiêm túc, không để cho ai biết, mang theo khát vọng nhìn trộm một góc nhỏ trong thế giới của cô, nơi không hề liên quan đến cậu, chỉ là để tìm hiểu một chút.
Trang web chính thức cho thấy hàng thật của mẫu đồng hồ này cần mười lăm vạn.
Đồ quý giá như vậy, cậu nghĩ mình đúng là không xứng.
--
Hết chương 40.
