Trang Giấy Trống - Chương 39: Tư Hàng So Sánh
Cập nhật lúc: 29/03/2026 18:15
"Thích cô ấy ở điểm nào? Vì cô ấy tặng quà và mua đồ ăn vặt cho em à?"
Trang Mạn nghĩ nghĩ, lắc đầu nói không phải:
"Dù chị ấy không tặng em quà, không mua đồ ăn vặt cho em thì em cũng sẽ thích chị ấy."
"Tại sao lại thích cô ấy?"
"Không có tại sao cả." Trang Mạn đương nhiên nói, "Chị ấy xinh đẹp lại tốt như vậy, đối xử với nhiều người đều rất tốt, đối với người xấu lại rất dũng cảm. Tóm lại là rất rất tốt, đương nhiên sẽ thích chị rồi. Anh ơi, anh không thích sao?"
Bỗng nhiên bị em gái hỏi như vậy, Trang Tại hồi lâu không nói nên lời.
Cậu không biết.
Cậu không biết tình cảm của mình đối với Vân Gia là gì.
Làm sao có thể để một người đang đói bụng cồn cào đi bình phẩm về sơn hào hải vị? Bởi vì quá thiếu thốn đến nỗi bất kể nhận được cái gì cũng sẽ thích đến không được.
Là như vậy sao? Cậu không chắc chắn.
Sự rung động đầu đời không hề có gì để tham chiếu.
Cậu không chắc đó có phải là yêu không, nhưng cậu hiểu nếu đúng là vậy thì cậu không thể là một người ngoài tình yêu ra thì không có gì cả.
Trang Mạn sốt ruột truy vấn cậu rằng Vân Gia đi đâu rồi.
Cậu nói cho em gái là cô ấy về nhà của mình.
Cảm xúc của trẻ con cũng đều rất rõ ràng, Trang Mạn nhíu mày:
"Vậy chị ấy còn đến nữa không?"
"Chắc là không, cô ấy có việc riêng của mình."
Cô ấy chắc chắn sẽ rất ghét nơi này. Giống như sau khi xảy ra mâu thuẫn với Trần Diệc Đồng, dù cho những người khác có dỗ dành thế nào thậm chí Trần Diệc Đồng chủ động cúi đầu xin lỗi cô thì cô cũng không chịu bắt tay giảng hòa.
Cô vẫn luôn là yêu ghét rõ ràng.
Cậu biết rõ.
Cậu như thường lệ ăn xong bữa tối ở đây, nghe Phùng Tú Cầm nói Trang Mạn phải nhập viện trước để làm phẫu thuật và cả những thứ trong căn nhà này đến kỳ hạn phải xử lý thế nào.
Trời tối hẳn, mưa rơi xuống.
Phùng Tú Cầm lấy ra một chiếc ô cho Trang Tại bảo cậu cứ để xe ở đây, bắt xe về.
"Mưa lớn quá, đạp xe không an toàn, chắc chắn sẽ bị ướt."
Trang Tại nhận lấy chiếc ô, Trang Mạn nhét những bức tranh của mình vào cặp sách của cậu và dặn dò cậu phải mang cho Vân Gia.
Ra khỏi đầu hẻm, Trang Tại lại không đi ra ven đường bắt xe mà là vào tiệm t.h.u.ố.c nhỏ mà Vân Gia đã từng mua t.h.u.ố.c cho cậu.
Cậu nói phải mua t.h.u.ố.c chữa vết thương ngoài da cho ch.ó hoang, cả t.h.u.ố.c sát trùng và t.h.u.ố.c hạ sốt đều cần.
Người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng sau quầy hàng đang cầm một bát cơm lớn, nghe tiếng thì đũa dừng lại, vô cùng kinh ngạc nhìn cậu lại không hiểu mà cười nói:
"Cậu cứu thứ đó làm gì? Mấy hôm trước ông chủ của cửa hàng đối diện còn đ.á.n.h c.h.ế.t một con. Sống ngày nào hay ngày đó thôi, ch.ó hoang cũng chỉ có cái số đó. Cậu không cứu được đâu, tốn tiền đó làm gì."
Trang Tại cụp mắt xuống thu lại chiếc ô, nước mưa ướt sũng đang nhỏ giọt xuống từ khung ô.
"Anh cứ bán cho tôi đi."
"Thật vô ích, không chừng con ch.ó hoang đó còn c.ắ.n người đấy?"
Người đàn ông còn định khuyên nhưng vừa ngẩng mắt lên, chỉ thấy bộ dạng im lặng mà vô cùng cố chấp của chàng thiếu niên liền không nói gì nữa mà tìm t.h.u.ố.c, nhận tiền, trả lại tiền thừa, cuối cùng lấy ra một đôi găng tay y tế dùng một lần đặt vào trong túi, không tính tiền.
"Cậu cẩn thận một chút nhé."
Trang Tại nhận lấy đồ nói cảm ơn rồi đẩy tấm rèm nhựa ra ngoài.
Cậu bật đèn pin điện thoại, đi tìm từng con hẻm nhỏ cho đến khi màn hình hiện lên khung thông báo pin yếu.
Sau đó cậu thấy một con ch.ó đen nhỏ, ánh đèn yếu ớt lướt qua làm nó liền sợ hãi rụt vào đống đồ linh tinh dưới gầm cầu thang ngoài trời. Trang Tại tốn rất nhiều sức lực, một tay không được liền dùng hai tay, đến cả chiếc ô rơi xuống đất cũng không quan tâm lôi con ch.ó ra khỏi khe hở.
Một con ch.ó rất nhỏ,có lẽ chỉ mới hai ba tháng tuổi.
Chiếc ô bị bỏ sang một bên trong mưa, mặt ô bị mưa lớn đập vào vang lên tiếng "bộp bộp". Cậu ngồi xổm dưới một mái hiên chật hẹp dựa lưng vào tường mở túi t.h.u.ố.c ra, cúi đầu ngơ ngác nhìn con ch.ó đen nhỏ đang giãy giụa vặn vẹo trên đùi mình.
Nó không bị thương.
Hồi lâu sau Trang Tại mới ý thức được, đây không phải là con ch.ó mà Vân Gia đã nhắc đến. Ý nghĩ này như một quả tạ chì bỗng nhiên kéo lòng cậu chùng xuống một mảng lớn, đây đã là chút việc cuối cùng mà cậu có thể làm.
Nhưng đều không làm được.
Sức lực trên tay Trang Tại buông lỏng, con ch.ó nhỏ không ngừng giãy giụa liền nhanh nhẹn xoay người như thoát c.h.ế.t mà chạy đi, để lại một mình cậu dưới mái hiên gần như không thể che mưa.
Màn mưa đen kịt lạnh lẽo, vài ngọn đèn le lói như những đốm lửa sắp tàn xa dần. Cậu quên mất mình đã ngẩn người bao lâu nhưng những điều cậu nghĩ lại vô cùng đơn điệu.
Cậu đến cả một con ch.ó nhỏ cũng không cứu được.
Sự bình tĩnh như thường lệ mà cậu đã giả vờ trước mặt hai mẹ con Phùng Tú Cầm đêm nay đến giờ phút này đột nhiên im bặt. Sức tự chủ chạm đáy bật lại, động không đáy phản phệ tinh thần cậu. Chuyện xảy ra lúc chạng vạng không còn có thể giống như chuyển kênh hay lật sách, cứng nhắc mà lướt qua, chỉ cần không quay đầu lại là có thể đè c.h.ế.t nó trong quá khứ.
Cậu lại nghĩ sai một chuyện nữa.
Cậu cho rằng chỉ cần hạ quyết tâm thì không thể hối hận. Con người sẽ nhận rõ hiện thực, buông tha cho chính mình, mọi chuyện cuối cùng sẽ qua đi.
Nhưng đầu óc cậu như đã ấn nút phát lại, nước mắt của Vân Gia, sự phẫn nộ của Vân Gia, bóng lưng của Vân Gia, từng cảnh một đều thật sự đã xảy ra.
Cậu chật vật trở về nhà họ Lê.
Cho đến giờ phút này, ngồi im lặng dưới ánh đèn bàn xem hạn sử dụng của t.h.u.ố.c cảm và chìm vào im lặng.
Nước ấm trong bồn tắm rửa đi cảm giác thất ý, khó chịu sâu không thấy đáy khi ngâm mình trong mưa lạnh. Cơ thể ấm lại, đầu óc cũng khôi phục cơ chế che chắn. Cậu dường như không còn đau khổ như vậy nữa nhưng lại tê dại đến vô cùng khó chịu.
Đến cả việc bây giờ nên đi lên giường ngủ dường như cũng không phản ứng lại được.
Cậu chỉ ngơ ngác ngồi dưới đèn không hề nhúc nhích như đang chuộc tội.
Cuối cùng mơ mơ màng màng gục xuống bàn ngủ.
Ngày hôm sau tỉnh lại, vừa động một cái, tứ chi cứng đờ sau khi ngủ lập tức phát ra tiếng kêu "kẽo kẹt" từ trong xương cốt. Trang Tại từ từ giơ tay kéo chiếc khăn lông màu xám trên mặt xuống. Mắt vì không thích ứng được với ánh sáng đột ngột mà nhanh ch.óng nheo lại.
Đèn bàn vẫn còn sáng.
Giờ phút này mà sờ vào bóng đèn chắc sẽ nóng đến đáng sợ.
Dựa vào ánh sáng vàng ấm áp đã không còn hợp với buổi sáng sớm, Trang Tại kéo dây đèn, "tách" một tiếng ánh sáng biến mất. Cậu nghĩ đến trước khi ngủ thiếp đi tối qua, đầu óc cậu cho đến cuối cùng vẫn đang suy nghĩ một câu.
Vân Gia sẽ không tha thứ cho cậu.
--
Một tuần mới, Vân Gia xin nghỉ, lý do là về Thanh Cảng tham gia hoạt động công ích.
Đây là điều Trang Tại nghe được ở nhà ăn.
Tiết thể d.ụ.c thứ Tư vốn dĩ được dời sang chiều thứ Hai. Mấy lớp cùng nhau kiểm tra thể chất. Lớp của cậu và lớp của Tư Hàng cùng một giáo viên thể d.ụ.c.
Hạng mục cuối cùng của bài kiểm tra thể chất là chạy 1500 mét nam.
Sau khi kết thúc, một số lớn học sinh kiệt sức không muốn về lớp liền đổ xô đến nhà ăn nghỉ ngơi hoặc mua nước.
Màn hình tinh thể lỏng treo trong nhà ăn đang phát tin tức. Trường học sẽ cố định phát lại tin tức về các cuộc thi và thành tích gần đây của trường hoặc một số tin tức xã hội mang tính công ích.
Ngày thường học sinh đều cảm thấy nhàm chán nhạt nhẽo nên lười để ý.
Trang Tại từ bên ngoài đi vào lại phát hiện mấy cậu con trai đang ngẩng đầu dưới màn hình xem rất say sưa.
Một bên còn có Tư Hàng.
Trang Tại lạnh lùng dời ánh mắt đi về phía kệ đồ uống.
Tư Hàng lúc này cũng chú ý đến Trang Tại đi vào.
Vừa mới kiểm tra thể chất 1500 mét, nam sinh chia làm hai tổ, cậu ta và Trang Tại đều là nhất của tổ. Lúc ghi thành tích, bảng biểu lại cố tình cũng là hai cột, hai người đều ở hàng đầu tiên. Nhưng nhìn kỹ số giây thì vẫn có khác biệt, chậm hai giây.
Nhưng chỉ là chạy bộ chậm hai giây mà thôi. Cuộc sống thực tế cậu ta không biết đã dẫn đầu bao nhiêu cái 20 năm.
Chỉ là giờ phút này ở nhà ăn thấy Trang Tại, giữa mày cậu ta vẫn thấm ra một tia không vui.
Trang Tại mua nước, máy "tít" một tiếng hoàn thành thanh toán.
Mấy cậu con trai phía sau bỗng nhiên nhắc đến Vân Gia.
Trang Tại nắm chai nước đá trong lòng bàn tay để ý nghe nội dung trong tin tức, có nhắc đến tập đoàn Vân Chúng và Vân Tùng Lâm cùng với một số tiền quyên góp rất lớn.
Có một cậu con trai giọng điệu khoa trương:
"Tuyệt vời, ngầu quá, trường chúng ta thật sự có công chúa."
Một người khác đứng gần Tư Hàng hơn chộp lấy thời cơ để trêu chọc:
"Công chúa có quan hệ gì với cậu không? Người ta có Tư Hàng rồi, thanh mai trúc mã, Tư Hàng của chúng ta chính là vì tình yêu mà chuyển trường đấy, đây là đang nói giỡn à."
Tư Hàng ngăn lại những lời đùa cợt ngày càng dữ dội của họ, rất nghiêm túc mà nói:
"Các cậu đừng nói những điều này trước mặt Vân Gia, cũng đừng cố tình nhắc đến chú Vân. Các cậu như vậy Vân Gia sẽ rất khó xử."
Những cậu con trai đó cười một cách ái muội, sôi nổi nói hiểu rồi, lại hỏi Vân Gia xin nghỉ về Thanh Cảng làm công ích tại sao Tư Hàng không đi cùng.
Tư Hàng tỏ vẻ thản nhiên khóe mắt liếc thấy Trang Tại đi qua một bên, cậu ta giải thích với những người này:
"Chúng tớ từ mấy tuổi đã quen biết nhau, cũng không cần thiết phải ngày nào cũng dính lấy nhau chứ? Kỳ nghỉ hè chúng tớ đã có kế hoạch du lịch chung rồi."
Trang Tại đi ra khỏi nhà ăn, ánh nắng ch.ói chang ập vào mặt.
Có lẽ là chính cậu lo lắng quá mức chỉ cần có chút rảnh rỗi là không kiểm soát được mà đi tưởng tượng cảnh gặp lại Vân Gia. Phạm vi hoạt động của cậu ở trường luôn không lớn cũng không giống Từ Thư Di có thói quen đi sang các lớp khác chơi giữa giờ.
Trước khi gặp lại Vân Gia, cậu đã trải qua một khoảng thời gian thấp thỏm khá dài.
Hoặc là vì quá thấp thỏm bất an nên mỗi phút mỗi giây đều có vẻ đặc biệt dài.
Cậu cũng đã áp dụng một số biện pháp để ngăn cản hoạt động của bộ não mình, ví dụ như xếp lịch học dày đặc hơn, cố gắng làm cho mình không có thời gian rảnh rỗi ngoài giấc ngủ.
Nghe bạn cùng bàn nói gần đây nhà đã đăng ký cho cậu ta học lớp lập trình, lần trước đau đầu ba ngày, cậu tan học xong liền đến hiệu sách định mua một cuốn sách lập trình về xem.
Hiệu sách gần Trường Quốc tế Bồi Anh có hai tầng, trên lầu có khu đọc sách yên tĩnh, dưới lầu gần cửa sổ là một góc cà phê không cấm trò chuyện.
Cũng chính là vì không cấm nói chuyện cho nên Trang Tại mới nghe thấy giọng nói của Văn Trác Nguyên.
Cậu con trai cùng khối này đã có tiết mục biểu diễn cá nhân trong hai hoạt động lớn của trường.
Lần hội diễn văn nghệ trước, Vân Gia trên sân khấu ôm đàn guitar, tự đệm tự hát bài "Thích" của Trương Huyền còn Văn Trác Nguyên lại là một phong cách khác.
Người này có ham muốn biểu diễn rất mạnh cũng không hề rụt rè. Trống jazz bật điện có thể vừa hát vừa khuấy động cả sân khấu, nghiễm nhiên có khí chất của một ngôi sao trong trường.
Nhưng cậu ta còn kém xa một ngôi sao thực thụ.
Giọng nói của Văn Trác Nguyên không được kiểm soát lắm, kể về việc trước đây tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng, tại sao mình lại dừng bước ở top 48. Vừa có tài nhưng không gặp thời, lại phẫn nộ mà nói,
"Bây giờ mấy cái tuyển chọn này toàn là màn đen, đẹp trai cũng không có tác dụng gì, có một tên người nhà trông như đầu heo, ngũ âm không đầy đủ mà vẫn được thăng cấp."
Cậu ta tự tin tràn đầy gửi lời mời đến Tư Hàng, nói nếu hai người họ thành lập một nhóm nhạc giống như BoBo, với nhan sắc của họ dù có lên sân khấu kêu như heo cũng chắc chắn không thiếu người xem cổ vũ.
Bên bàn nhỏ mấy cô gái đều đang cười, có người nói tán thành rất có triển vọng.
Vân Gia quay đầu lại, bàn tay khẽ che miệng, mặt mày đều là vẻ vui sướng. Cô hỏi Tư Hàng:
"Cậu có được không? Lên sân khấu kêu như heo có áp lực không?"
Lúc Văn Trác Nguyên không lựa lời, Tư Hàng còn hơi nhíu mày. Trong lòng cậu ta coi thường cậu con trai mồm mép lanh lợi này. Vì Từ Thư Di và Văn Trác Nguyên thân thiết cho nên cũng hoàn toàn không để lộ cảm xúc ra ngoài, thậm chí phát hiện đối phương lôi kéo quan hệ, trước mặt người khác xưng huynh gọi đệ với mình, cậu ta thỉnh thoảng cũng phối hợp một chút, cho đối phương một chút thể diện.
Nhưng khi Vân Gia cười trêu chọc, thái độ của Tư Hàng lại rất tốt. Cậu ta nghiêng người về phía Vân Gia như đang nói những lời thầm kín, thân mật:
"Cậu biết đấy, tớ không biết hát, ngũ âm không được đầy đủ. Không giống cậu cái gì cũng biết."
--
Hết chương 39.
