Trang Giấy Trống - Chương 44: Đối Mặt Với Cô Tô
Cập nhật lúc: 31/03/2026 02:00
Hai người bước ra khỏi thang máy, thu hút ánh nhìn của mọi người dọc đường đi. Thạch Tuấn dẫn Vân Gia đến văn phòng của Trang Tại.
Cửa được đẩy ra.
Bên trong văn phòng rộng rãi, trên chiếc sofa da màu đen có một cô gái mặc váy tweed kiểu tiểu thư vui vẻ quay đầu lại khi nghe thấy tiếng động. Cô ta tựa vào lưng ghế sofa giọng nũng nịu:
“Em đã uống hai ly cà phê rồi đấy, cuộc họp này của anh kéo dài thật đó.”
Cuộc họp kết thúc, các nhân viên tham dự lần lượt đi ra.
Trang Tại giữ giám đốc tài chính ở lại nói thêm vài câu sau đó vừa bước ra khỏi phòng họp liền thấy Thạch Tuấn đang đứng ở cửa, vẻ mặt như có chuyện quan trọng cần gấp rút báo cáo.
Trang Tại đưa tập tài liệu trong tay qua, dặn dò phải nhanh ch.óng kết nối nội dung trong tài liệu này với bên Tây Mạn, lúc này mới chuyển từ chuyện công sang chuyện tư. Anh vừa đi về phía văn phòng vừa hỏi:
“Cô ta đi chưa?”
Tôn Nguyệt Nhiên đã đến trước cuộc họp với một lý do cũ đến mức không thể cũ hơn, nói là để cảm ơn Trang Tại đã giúp mình giải quyết vấn đề thực tập, nhất quyết đòi mời anh ăn cơm.
Trang Tại không có thời gian để đối phó nói rằng mình phải họp rồi giao mọi việc cho Thạch Tuấn, đáng lẽ không có gì ngoài ý muốn xảy ra.
Vốn dĩ Thạch Tuấn xử lý những chuyện thế này đã rất thuận tay, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ không có gì bất ngờ xảy ra. Cô Tôn tuy nuông chiều như con tôm hùm giương nanh múa vuốt, vẻ ngoài chỉ để dọa người nhưng chỉ cần dùng đúng phương pháp thì thực ra rất dễ đối phó.
Chỉ cần nói rằng Trang tổng công việc đặc biệt bận rộn, gần đây vô cùng vất vả, vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt không nỡ lòng nào kiểu “làm trợ lý mà tôi cũng thấy đau lòng c.h.ế.t đi được” rồi lại nói “cô Tôn à, mong cô thông cảm”.
Thường thì người ta sẽ thông cảm.
Nhưng hôm nay lại có sự cố bất ngờ.
“Cô Tôn vẫn chưa đi…”
Vẻ mặt Thạch Tuấn phức tạp, giọng nói nặng nề.
Trang Tại nhìn lại không chút biểu cảm, ra vẻ công tư phân minh như thể cấp dưới đang báo cáo về một dự án bị làm hỏng.
“Tôi vốn định đến trao đổi với cô Tôn nhưng lễ tân dưới lầu đột nhiên gọi điện lên báo cô Vân đến. Thế là tôi phải xuống dưới đón. Sau khi cô ấy lên rồi, tôi nghĩ để cô Vân biết cô Tôn cứ ở trong văn phòng của anh thì không hay lắm nên tôi định đưa cô ấy vào phòng khách. Nhưng cô Vân lại nhất quyết muốn đến văn phòng anh để đợi, thế là…”
Thạch Tuấn chắp hai tay lại khó khăn giải thích:
“Thế là chạm mặt cô Tôn. Anh nghĩ mà xem, bây giờ trong văn phòng có hai người đều đang đợi anh. Làm sao tôi có thể đuổi một người đi với lý do anh không rảnh rồi lại giữ một người ở lại và nói anh sắp đến rồi được chứ? Đây…đây là thế bí rồi, Trang tổng.”
Trang Tại nghe xong, dừng bước.
“Vân Gia?”
Thạch Tuấn nói một tràng dài nhưng anh lại nhớ rõ nhất hai chữ này.
“Ý cậu là Vân Gia đến tìm tôi và bây giờ cô ấy đang ở trong văn phòng của tôi?”
“Vâng ạ.”
“Cô ấy có nói đến vì chuyện gì không?”
“Không nói, tôi cũng không tiện hỏi nhưng trông cô Vân có vẻ vui.”
Thạch Tuấn thầm nghĩ, thật ra lúc cô Tôn đến trông tâm trạng cũng rất tốt.
Nhưng cách đây không lâu, cửa văn phòng được đẩy ra, hai cô tiểu thư đối mặt nhau. Cô Tôn lòng đầy vui mừng tưởng Trang tổng đã về kết quả lại nhìn nhầm người, nụ cười lập tức khô héo.
Cô Vân còn như mèo vờn chuột nhẹ nhàng mỉm cười vẫy tay chào, nói:
“Ngại quá, làm cô thất vọng rồi, anh ấy vẫn đang họp.”
Sau đó tâm trạng của cô Tôn có vẻ không tốt lắm.
Trang Tại nắm bắt được trọng điểm, cao giọng hỏi:
“Bây giờ họ đều đang ở trong văn phòng của tôi? Có nói chuyện với nhau không?”
“...Có ạ.”
Làm sao mà không có cho được.
Cô Vân vừa ngồi xuống đã chỉ vào ly cà phê của cô Tôn khẽ hất cằm hỏi:
“Đây là loại cà phê mà anh vừa nói không tệ đấy à? Vậy cho tôi một ly đi.”
Trang Tại nhíu mày:
“Vậy mà cậu còn đi ra ngoài?”
Để hai người họ nói chuyện với nhau, lỡ có gì không vui hoặc xảy ra xung đột thì sao?
Vẻ mặt Thạch Tuấn rất khó xử:
“Là cô Vân bảo tôi đi, tôi không dám không nghe cũng không có phần cho tôi lên tiếng.”
Trang Tại bước nhanh về phía cửa văn phòng, bên trong quả thật có tiếng nói chuyện.
Giọng của Vân Gia tràn đầy sự tán thưởng và chân thành.
“Đúng vậy, cô và Trang Tại đúng là có chút xứng đôi. Anh ấy ấy à, hiện đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, quả thực rất cần một người vợ đảm đang có thể hỗ trợ cho sự nghiệp của mình. Hơn nữa tôi với anh ấy thân lắm, hồi cấp ba chúng tôi học cùng trường. Lúc đó anh ấy còn ở nhà cậu tôi nữa, tôi đặc biệt hiểu anh ấy.”
Tôn Nguyệt Nhiên vội vàng hỏi dồn:
“Hiểu anh ấy cái gì? Cô có biết anh ấy thích kiểu con gái nào không?”
“Ây, câu hỏi này thì tầm thường quá rồi, sở thích có thể thay đổi mà đúng không? Cái b.úp bê hồi nhỏ cô thích bây giờ cô còn thích không? Điều quan trọng đương nhiên là ước mơ của anh ấy chứ.”
“Ước mơ của anh ấy là gì?”
Vân Gia nói đầy cuốn hút:
“Một người như anh ấy có mục tiêu rõ ràng, hành động quyết đoán, nghĩ cũng biết chắc chắn là không quên mục tiêu ban đầu đúng không?”
Nghĩ đến Trang Tại đúng là người như vậy, Tôn Nguyệt Nhiên càng thêm sốt ruột:
“Vậy rốt cuộc ước mơ của anh ấy là gì?”
Vân Gia chậm rãi nói:
“Ước mơ của anh ấy chính là công thành danh toại, bước lên đỉnh cao của cuộc đời, cưới được tiểu thư nhà giàu lại xinh đẹp.”
Tôn Nguyệt Nhiên thất vọng với câu trả lời tầm thường này nhưng trong sự thất vọng lại có một chút đắc ý như đã nắm chắc phần thắng:
“Cái này thì đơn giản, vậy thì tôi là được rồi! Tôi và anh Trang Tại rất xứng đôi!”
“Xứng đôi sao… Khó nói lắm.”
Vân Gia chép miệng.
Đối phương trúng kế ngay lập tức.
“Cô có ý gì!”
Vân Gia ôn tồn giải thích:
“Trên đời này đâu phải chỉ có mình cô là tiểu thư nhà giàu xinh đẹp đúng không? Trong giới này vơ một nắm là có cả đống, hơn nữa tiểu thư nhà giàu cũng khác nhau ở chỗ giàu đến đâu, đẹp đến đâu, đúng chứ? Lấy ví dụ như cô và tôi đi, cô ấy à, nói về bằng cấp thì không có, học đại học cũng chỉ để cho có tấm bằng. Nói về tài năng thì cũng không, thổi sáo, kéo đàn, ca hát chẳng biết thứ gì. Nói về năng lực thì cũng chẳng có nốt, công việc thực tập chẳng phải cũng là do Trang Tại đi cửa sau cho cô sao? Cô thấy đó, cô chỉ có cái vỏ bọc tiểu thư nhà giàu xinh đẹp còn cái năng lực cạnh tranh cốt lõi thì… đúng không?”
Tôn Nguyệt Nhiên đã bị tức đến đỏ mặt thẹn quá hóa giận nói:
“Tôi hiểu rồi! Cô muốn tranh giành với tôi đúng không!”
Vân Gia vẫn điềm nhiên như không, giọng điệu đùa cợt càng thêm chọc tức người khác.
“Cũng không phải là không có khả năng đâu, con người vẫn nên có một chút ý thức về khủng hoảng thì tốt hơn. Ngày thường nên tập trung vào bản thân nhiều hơn và bớt kéo người khác xuống để nâng cao giá trị của mình mới là chân lý.”
Trang Tại còn chưa nghĩ ra nên vào lúc nào để cắt ngang cho phù hợp thì cánh cửa trước mặt đã bị Tôn Nguyệt Nhiên đang tức giận đứng dậy kéo mạnh ra. Cô ta mím c.h.ặ.t môi hung hăng lườm Trang Tại một cái, vừa giận vừa uất ức, cuối cùng không nói gì mà bỏ đi.
Thạch Tuấn rất có mắt nhìn, vội vàng đuổi theo ra chỗ thang máy để tiễn khách.
Mà Vân Gia ngồi trên sofa trong văn phòng vẫn giữ nguyên tư thế tao nhã như lúc đối mặt với Tôn Nguyệt Nhiên, lưng thẳng tắp tay cầm tách cà phê.
Cô quay đầu nhìn thấy Trang Tại, dù ít nhiều có chút lúng túng nhưng cô cũng không biểu lộ ra ngoài, ngược lại còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô vui vẻ uống một ngụm cà phê rồi khẽ nhún vai, lời xin lỗi cũng chẳng có mấy phần thành tâm:
“Ngại quá, làm tiểu tiên nữ của anh tức giận bỏ đi rồi.”
Cô nhớ ra Tôn Nguyệt Nhiên hình như có cái danh hiệu này trên mạng, chính cô ta cũng rất hài lòng còn chủ động kể về lai lịch của nó.
Trang Tại bước vào.
Vân Gia cúi người đặt chiếc tách sứ về lại bộ đĩa lót, chợt nghe thấy tiếng bước chân ngày một gần hơn và giọng nói trầm ấm từ tính của người đàn ông.
“Tiểu tiên nữ?”
Giọng nói đó khựng lại một chút,
“Vậy còn cô thì sao? Điêu Thuyền tái thế à.”
Đế tách vừa đặt xuống, chạm vào đĩa tạo ra một tiếng “cạch” trong trẻo. Vân Gia chỉ cảm thấy sống lưng đang cong của mình cứng đờ, một cảm giác xấu hổ nóng ran như bốc khói từ lòng bàn chân xộc thẳng lên, hơi nóng bốc lên khiến mặt cô nóng bừng.
Cô nhớ lại lần đầu tiên nghe thấy ba chữ “Tái Điêu Thuyền” là trong hoàn cảnh nào. Đó là bữa tiệc chào mừng cô vừa về nước, qua cánh cửa phòng bao cô nghe thấy một đám công t.ử nhà giàu đang lời qua tiếng lại, dùng những lời lẽ khó nghe để chế nhạo anh, nói anh là “nô gia tam họ”.
Lúc ấy Từ Thi Di không cản nổi cô, Vân Gia nén một bụng tức giận đẩy cửa bước vào không nể nang chút mặt mũi nào mà chất vấn những người đó.
Cô vẫn không thể nhìn quen cảnh những người này bắt nạt Trang Tại.
Nhưng lúc này nghe anh nhắc đến Tái Điêu Thuyền, cô mới sâu sắc nhận ra xưa đâu bằng nay. Những người đó bây giờ làm sao có thể bắt nạt được anh.
Họ chỉ là những kẻ bất tài giận dữ tụ tập sau lưng nói mấy lời chua ngoa cho hả giận, trong đó không thiếu những kẻ hai mặt, chân trước thì hùa theo đám người kia nói cho sướng miệng, chân sau đã mật báo cho anh nịnh nọt bợ đỡ.
Nếu không từ đâu mà anh biết đến cái tên Tái Điêu Thuyền.
Vân Gia im lặng một chút, suy nghĩ một lát rồi nhìn lại anh, không còn vẻ lúng túng nữa mà là một sự xa cách lạ lẫm.
Bị cô nhìn như vậy, sắc mặt Trang Tại cũng có sự thay đổi tinh tế.
Anh nghĩ mình đã nói sai.
“Xin lỗi, có phải tôi đùa hơi quá rồi không?”
Vân Gia lắc đầu nặn ra một nụ cười:
“Không có, bây giờ anh hài hước thật đấy.”
Ngay cả việc tự giễu cũng không ngại nói ra.
Vừa rồi vì giúp cô bạn thân mà cố tình chọc tức Tôn Nguyệt Nhiên, cô đã miêu tả Trang Tại như một kẻ có năng lực xuất chúng nhưng xuất thân không tốt, một kẻ đầy tham vọng đã phải lăn lộn vất vả, thậm chí không từ thủ đoạn để leo lên đỉnh cao.
Lúc ấy anh không có ở đó, cô cứ thế bịa chuyện lung tung.
Bây giờ nhìn dáng vẻ anh mặc vest đi giày da khi làm việc, quả thực có chút phong thái của một tinh anh m.á.u lạnh với tham vọng sáng rõ.
Nhưng lời xin lỗi của anh lại tốt hơn Vân Gia ít nhất là rất chân thành.
Trang Tại ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh cô, để ý thấy ly cà phê của Vân Gia sắp cạn liền hỏi cô có muốn đổi ly khác không.
Vân Gia mỉm cười nói không cần, anh gật đầu tỏ ý chủ nhà tùy khách.
Sau đó là một khoảng lặng.
Anh hỏi Vân Gia hôm nay sao lại nghĩ đến việc tới công ty, hai người lúc này mới tạm gác lại sự lúng túng kỳ lạ kia để nói chuyện chính.
Lúc này Vân Gia mới phát hiện mình lại hiểu lầm.
Trên đường lái xe đến đây, cô đã từng nghĩ tại sao Trang Tại lại muốn giúp trường giải quyết vấn đề chỗ ở. Tây Mạn hiện tại được định vị là khách sạn nghỉ dưỡng cao cấp, đối tượng khách hàng không phải là sinh viên, nếu chỉ vì Trang Mạn học ở đó thì lý do dường như cũng không đủ thuyết phục.
Cô đã thoáng có một ý nghĩ liệu có phải là vì mình không?
May mà cô đã kiềm chế lời nói, không để lộ ra chút nào trong cuộc trò chuyện với Trang Tại.
Cô đúng là một lý do.
Nhưng quyết định này không liên quan đến Trang Tại.
“Là do Vân tổng sắp xếp.”
Trang Tại ngồi ở một khoảng cách không quá gần cũng không quá xa cô, tư thế thoải mái nói chuyện như thể đó là một công việc cực kỳ đơn giản,
“Đây là công việc đầu tiên của cô sau khi về nước, Vân tổng biết cô không muốn để lộ thân phận trong công việc, không tiện trực tiếp liên hệ với nhà trường nên tôi đã tìm Trang Mạn. Em ấy là sinh viên mới của khóa này, tôi là anh trai của con bé nên lý do cũng hợp lý hơn. Tôi đã đoán là nhà trường sẽ liên hệ với tôi nhưng không ngờ người đến lại là cô.”
Vân Gia cũng không ngờ mọi chuyện lại như vậy.
Vốn định nói là duyên phận nhưng lời đến bên miệng lại đổi thành trùng hợp.
Trang Tại:
“Đúng là rất trùng hợp.”
“Vậy thì bây giờ dễ rồi, tôi cũng có thể về báo cáo lại với bên trường.”
Nếu người nhờ Trang Tại làm việc này là người khác, cô còn có thể khách sáo một phen nói “thay tôi gửi lời cảm ơn”. Nhưng người đó lại là ba ruột của cô nên chẳng có gì phải cảm ơn.
Thậm chí cô còn không muốn đi hỏi người ba đã sớm không còn quản chuyện làm ăn trong nước của mình rằng ông đã nghĩ thế nào mà lại muốn hỗ trợ công việc của con gái trong sự việc này.
Lúc này điện thoại trong túi của Vân Gia reo lên, màn hình hiển thị tên Thiệu Khai Bân.
Bữa trưa của hai người đã không thành, Thiệu Khai Bân cố tình vì Vân Gia mà chạy đến Long Xuyên một chuyến, vậy mà đến bóng người cũng không thấy. Vân Gia cũng không phải hoàn toàn không có lỗi liền dịu giọng trong điện thoại, nói tối gặp mặt để cô đãi anh ta, rồi đặt chỗ ăn tối.
--
Hết chương 44.
