Trang Giấy Trống - Chương 45: Lặng Lẽ Quan Tâm
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:03
Kết thúc cuộc trò chuyện, Vân Gia thấy Trang Tại đang nhìn mình liền thuận miệng giải thích một câu:
“Bây giờ xem mắt đúng là nhàm chán như vậy, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là gặp mặt ăn cơm.”
Trang Tại không đáp lại chỉ im lặng một cách cứng nhắc.
Vân Gia hỏi anh:
“Nghe nói mợ cũng bắt đầu sắp xếp xem mắt cho anh rồi à?”
Trang Tại đã từng nghe nói, có một số người hễ chuyện tình cảm của mình có tiến triển là sẽ thúc giục người bên cạnh cũng nhanh ch.óng nhảy vào bể tình.
Không chỉ nghe nói mà còn từng gặp rồi.
Trợ lý của anh, Thạch Tuấn gần đây đang yêu, đã đến thương lượng với Trang Tại xem có thể tan làm sớm để tổ chức sinh nhật cho bạn gái không. Anh ta hớn hở kể về những bất ngờ chuẩn bị cho bạn gái và những điều tốt đẹp của tình yêu.
Anh không muốn nói chuyện này với Vân Gia, chỉ khẽ “Ừm” một tiếng tỏ thái độ không muốn tiếp tục:
“Tôi từ chối rồi, tôi không có hứng thú với chuyện tình cảm.”
Vân Gia nhìn anh, cảm thấy anh nói ra những lời như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên bèn cười hưởng ứng:
“Hiểu mà, sự nghiệp là trên hết.”
Vân Gia đứng dậy, lấy lý do buổi tối có hẹn ăn cơm với người khác để cáo từ với Trang Tại.
“Để tôi tiễn cô.”
Hai người cùng ra khỏi văn phòng đi đến chỗ đợi thang máy.
Vân Gia phá vỡ sự im lặng khi cả hai đang đứng sóng vai nói thêm một lời xin lỗi nữa, lần này là mười phần thành tâm thành ý.
Cô giải thích với Trang Tại là vì muốn trút giận thay cô bạn thân sắp tức điên lên nên hôm nay mới cố tình chọc tức Tôn Nguyệt Nhiên. Giờ nghĩ lại thấy đúng là ấu trĩ thật.
Kể cả Trang Tại không có hứng thú với cô Tôn cũng không đến lượt cô nói những lời bịa đặt vô căn cứ như vậy, cảm giác có chút giống như đang cố tình bôi nhọ anh để làm cho cô Tôn nản lòng mà rút lui.
Lúc này thang máy đã đến.
Trang Tại nói:
“Không sao, cũng không phải là vô căn cứ.”
Vân Gia đã bước đi nhưng sau khi nghe câu nói đó, bước chân cô khựng lại rồi quay đầu nhìn.
“Ước mơ của tôi, mục tiêu ban đầu của tôi.”
Anh nhếch nhẹ khóe miệng một cách gần như không thể nhận ra, tạo thành một đường cong không rõ có phải tự giễu hay không.
“Đúng là cưới được tiểu thư nhà giàu xinh đẹp thật.”
Vân Gia vẫn còn ngẩn người.
Ban đầu cô vui mừng vì sự thay đổi của anh, một Trang Tại đã học được cách nói đùa không còn giống như thiếu niên trầm lặng khi xưa nữa đó là một chuyện tốt. Nhưng giờ đây tâm trạng cô lại phức tạp, không phân biệt được lời anh nói có phải là đùa hay không.
Cô không biết rằng những lời cô nói với Tôn Nguyệt Nhiên trong văn phòng, Trang Tại đều đã nghe không sót một chữ. Lúc này anh lặp lại những lời bịa đặt của cô nhưng giọng điệu lại không giống như đang nói đùa.
Anh trông có vẻ không mấy để tâm.
Nhưng Vân Gia lại siết c.h.ặ.t ngón tay, không kìm được mà lo lắng anh sẽ cho rằng cô đang chế giễu anh.
Cô muộn màng nhận ra những lời đùa cợt như vậy cũng rất khó nghe, chẳng khác nào cô đã mặc định anh là một kẻ chỉ biết đến lợi ích.
“Thang máy đến rồi.”
Anh là người dời ánh mắt đi trước.
Bởi chỉ cần cô hơi nhíu mày, anh sẽ lại suy nghĩ miên man cho rằng đó là cảm xúc không tốt do anh gây ra, rằng cô vì anh mà cảm thấy phiền chán hoặc tức giận.
Trang Tại ôn tồn nhắc nhở cô:
“Không phải buổi tối cô có hẹn ăn cơm sao, còn không đi là lát nữa sẽ kẹt xe đấy.”
Vân Gia lúc này mới ngập ngừng bước vào thang máy.
Cửa thang máy từ từ khép lại che khuất Trang Tại khỏi tầm mắt cô.
--
Trong lúc ăn cơm với Thiệu Khai Bân, Vân Gia có chút lơ đãng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc điện thoại đặt bên cạnh nhưng cũng không có cuộc gọi hay tin nhắn nào cần cô trả lời.
Thứ cô nhìn là dãy số trong khung trò chuyện với Từ Thi Di và người cô nghĩ đến chính là chủ nhân của dãy số đó.
Thiệu Khai Bân ngồi đối diện nghĩ rằng Vân Gia có việc bận trong công việc. Trước đây anh ta đã năm lần bảy lượt hẹn mà không được, Vân Gia luôn nói có việc ở trường. Anh ta đã rất không hài lòng với cái công việc vừa không vẻ vang cũng chẳng có gì đặc biệt này của cô.
Nhưng cũng may cô là giảng viên đặc biệt được một tổ chức bên Pháp đề cử đến nên sẽ không ở lại làm việc lâu dài. Anh ta liền hỏi Vân Gia về kế hoạch sau này.
Vân Gia không có ý muốn chia sẻ với anh ta nên chỉ qua loa vài câu cho xong chuyện.
Buổi xã giao tối kết thúc đã là đêm khuya.
Trang Tại khó chịu ngồi vào xe. Tài xế biết thói quen của anh, không lập tức khởi động xe cũng không nói gì mà chỉ liếc nhìn qua kính chiếu hậu.
Người đàn ông nhíu c.h.ặ.t mày nhắm mắt lại, một lúc sau mới đưa tay nới lỏng hai cúc áo sơ mi.
Trong khoang sau tối om, điện thoại đột nhiên rung lên và sáng màn hình. Trang Tại cầm lên xem, là tin nhắn từ một số lạ, chỉ có bốn chữ.
“Tôi là Vân Gia.”
Anh ngẩn người nhìn màn hình đang sáng, ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên gương mặt, vành mắt hơi hoe đỏ, trong ánh mắt có một lớp sương mờ ẩm ướt.
--
Chuyến đi thực tế cuối cùng được ấn định vào ngày hai mươi tháng mười.
Tiết trời cuối thu, buổi sáng có sương, nhiệt độ thấp nhưng hễ mặt trời ló dạng là nhiệt độ sẽ tăng lên nhanh ch.óng, không thể nào mặc được quần áo dày trên người.
Giáo viên hướng dẫn đi cùng đã nhắc nhở sinh viên trong nhóm chat từ tối hôm qua và sáng sớm nay rằng phải mang theo cả quần áo dày lẫn mỏng, kiểm tra kỹ hành lý đừng để sót đồ, đặc biệt là sổ tay thực tế.
Tám giờ sáng thứ bảy tập hợp, chiếc xe buýt đã đặt trước đã đến quảng trường nhỏ của trường.
Lớp trưởng của hai lớp đang điểm danh, ai đến rồi thì đ.á.n.h một dấu tích vào sau tên người đó.
Khi Trang Mạn đến đã gây ra một sự xôn xao nho nhỏ.
Ngoài vali hành lý và chiếc cặp sách nhỏ đeo trên người, trên tay cô ấy còn xách theo mấy cái túi.
Mấy cô bạn nữ vây quanh hỏi sao cô ấy mang nhiều đồ thế, lục lọi trong túi thì phát hiện hai túi đựng đầy đồ ăn vặt, một túi khác toàn là đồ chống say xe, có t.h.u.ố.c, có miếng dán, còn có cả kẹo bạc hà giúp tỉnh táo.
Một bạn nữ hỏi:
“Cậu say xe nặng lắm à? Vậy lát nữa ngồi hàng trên nhé, ngồi hàng sau xe buýt dễ say hơn đó.”
“Thật ra cũng bình thường thôi.”
Trang Mạn cũng bối rối gãi đầu.
Hôm qua là thứ sáu, buổi chiều cô ấy học xong hai tiết đầu, anh trai đã đến trường đón cô ấy đi ăn cơm. Ăn xong anh liền dẫn cô ấy đi mua đồ, có vẻ rất coi trọng chuyến đi thực tế lần này của cô ấy.
“Là anh trai mua cho tớ, anh ấy nhất định bắt tớ phải mang theo.”
Cô ấy đi theo sau anh trai, dạo quanh siêu thị nhập khẩu dưới lầu nhà anh. Anh nhìn thấy bao bì thực phẩm nào màu sắc sặc sỡ, xinh xắn đáng yêu là lại cầm lên hỏi cô ấy có muốn mua không? Các em nữ sinh có thích cái này không? Trang Mạn cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Cô ấy đi tới nói:
“Anh ơi, không cần đâu.”
Nhưng anh trai lại rất kiên quyết, anh nói rất am hiểu:
“Các em là nữ sinh ra ngoài chơi, chẳng phải thích ăn uống suốt cả đường sao, đồ ăn vặt còn phải đẹp để chụp ảnh nữa.”
Nói rồi, anh đã chọn được món đồ ăn vặt ưng ý mới đưa cho Trang Mạn xem trước,
“Cái này có muốn không?”
Sau đó không đợi Trang Mạn trả lời, đã tự mình quyết định bỏ vào xe đẩy nhỏ,
“Cầm đi.”
Trang Mạn không nhớ mình có thói quen ra ngoài chơi là thích ăn uống suốt đường.
Cô ấy có sao?
Nhưng cô ấy nghĩ anh trai công việc bận rộn như vậy, nhớ nhầm cũng là chuyện bình thường. Cô ấy biết mình không nên phàn nàn liền giả vờ như mình cũng có thói quen đó, đi theo anh trai hết kệ hàng này đến kệ hàng khác mua sắm.
Một lát sau Trang Mạn không nhịn được tiến lên nhắc nhở:
“Anh ơi, chúng ta ngồi xe buýt đến Khúc Châu mà.”
Chỉ mất hai ba tiếng là đến nơi.
Vậy mà số đồ trên xe đẩy đã đủ dùng cho một chuyến đi bộ đường dài dăm ba bữa.
Trang Mạn thấy anh trai sững lại một chút, tưởng anh đã nhận ra mình mua quá nhiều, không ngờ anh vừa đẩy xe đi tính tiền vừa nói với cô ấy:
“Phải ngồi xe buýt à? Vậy thì phải qua tiệm t.h.u.ố.c một chuyến nữa.”
Mấy cô bạn nữ bên cạnh đều tỏ ra ngưỡng mộ:
“Anh trai cậu tốt thật đấy.”
Trang Mạn có chút ngại ngùng, hào phóng mở túi ra hỏi:
“Các cậu có cần không? Mọi người đều có thể dùng.”
Lúc điểm danh lên xe, Trang Mạn đi ngang qua Vân Gia còn nháy mắt với cô, đưa cho cô mấy viên kẹo bạc hà.
Cô bé khẽ hỏi:
“Chị ơi, lát nữa em ngồi cạnh chị được không ạ?”
Vân Gia giả vờ giận dỗi hắng giọng một tiếng:
“Hửm?”
Cô bé lập tức lè lưỡi sửa lại:
“Cô Vân ạ.”
“Giúp chị để lên phía trước.” Vân Gia đưa chiếc mũ che nắng trên tay cho cô ấy, “Em ngồi cạnh đi.”
Trang Mạn vui vẻ lên xe.
Đợi các sinh viên lần lượt lên xe, lớp trưởng lại điểm danh một lần nữa để đảm bảo không thiếu ai.
Vân Gia với tư cách là giáo viên đi cùng cũng phải ra dáng giáo viên mà dặn dò vài câu.
“Nếu trên đường không kẹt xe thì khoảng hai tiếng rưỡi là có thể đến khách sạn. Trên đường nếu có bạn nào cảm thấy không khỏe thì nhớ báo cáo với cô. Túi nôn ở chỗ bác tài, ai cần có thể tự lấy. Điện thoại, máy tính bảng không được mở loa ngoài để tránh ảnh hưởng đến các bạn khác nghỉ ngơi. Được rồi, mọi người kiểm tra lại và thắt dây an toàn vào nhé.”
Vân Gia nói xong cũng trở về chỗ ngồi của mình ở hàng ghế đầu.
Cô vốn tính cách tùy hứng, đến giờ vẫn chưa quen lắm với thân phận giáo viên. Mỗi khi cần phải ra dáng một chút, cô đều có ảo giác như mình đang đóng vai người lớn lúc còn nhỏ.
Chỉ là bây giờ nhân vật phải nhập vai cần phải trưởng thành và điềm đạm hơn một chút.
Trước đây dù chỉ là một chuyến dã ngoại trong ngày, cô cũng phải mang theo túi lớn túi nhỏ rất nhiều đồ ăn vặt, đồ uống, khăn giấy phải mang cả một xấp dày. Bây giờ thân phận đã khác, cô tự nhắc mình phải kiềm chế.
Túi xách trống trơn chỉ nhét kẹo cao su. May mà khi lên xe, Trang Mạn ngồi cạnh không ngừng đưa đồ cho cô, bảo cô thử cái này nếm cái kia, còn kéo cô cùng chụp ảnh tự sướng.
Thế là Vân Gia đành miễn cưỡng làm một cô giáo tiếp nhận sự ưu ái của học sinh, trong lòng thầm cảm khái quả nhiên các cô gái lúc nào cũng như vậy.
Xe đã khởi động, hòa vào dòng xe cộ trong thành phố. Trang Mạn ngồi bên cạnh đột nhiên nhoài người sang nói với Vân Gia đầy cảm xúc:
“Chị ơi, hồi nhỏ em đã nghĩ, giá mà chị đi làm giáo viên thì tốt biết mấy.”
Vân Gia đang cầm đồ ăn vặt trên tay biểu cảm cứng lại, thật sự không thể tin được lời này là xuất phát từ thật tâm nhưng Trang Mạn sẽ không lừa cô.
“Sao em lại nghĩ vậy?”
Trang Mạn ra vẻ đương nhiên:
“Thì đúng mà, mỗi lần chị dạy em đều sẽ động viên em, sai cũng không sao, sai rồi sửa lại là được. Anh trai em thì không phải vậy, có lẽ bản thân anh ấy là người đặc biệt sợ mắc lỗi nên khi dạy người khác cũng rất nghiêm khắc.”
Anh sợ mắc lỗi sao?
Vân Gia suy nghĩ rồi ngẩn người ra một lúc.
Bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt của túi nilon, Trang Mạn đặt túi lên đùi lại lôi ra một đống đồ ăn vặt cho Vân Gia.
“Chị ơi, chị có muốn ăn cái này không?”
--
Giữa trưa Trang Tại gặp xong nhà đầu tư đi ra, lấy điện thoại ra xem. WeChat có tin nhắn mới, không cần mở chấm đỏ cũng có thể thấy tin nhắn Trang Mạn chia sẻ cho anh:
[ Anh ơi, chúng em đến khách sạn rồi. ]
Anh trả lời:
[ Anh biết rồi. ]
Trang Mạn rất nhanh lại gửi đến một tin nữa:
[ Hai ngày này anh có đến đây công tác không ạ? ]
Trang Tại trả lời cô ấy:
[ Để xem tình hình đã. ]
Rồi lại hỏi:
[ Ngồi xe buýt có mệt không? ]
Trang Mạn:
[ Em thì không sao, nhưng chị hình như không quen, chị ấy say xe hơi nặng. Có mấy bạn trong lớp tham gia cuộc thi của học viện nhờ chị ấy xem giúp phương án sáng tạo, chị ấy cứ nhìn vào máy tính bảng suốt, xe lại xóc nên sau đó thấy không khỏe lắm. May mà anh bảo em mang theo miếng dán chống say xe với kẹo bạc hà. ]
Nhìn dòng chữ dài trên màn hình, Trang Tại đọc đi đọc lại hai lần đắn đo xem nên trả lời thế nào cho phải.
Một lát sau anh nói:
[ Vậy em để ý cô ấy nhiều vào. ]
--
Hết chương 45.
