Trang Giấy Trống - Chương 46.2: Trang Tại Là Một Quân Cờ (2)
Cập nhật lúc: 31/03/2026 07:00
Lê Dương ném qua ném lại chiếc bộ đàm màu đen trong tay. Bây giờ nhắc đến Trang Tại, thái độ của anh ta rõ ràng đã tốt hơn nhiều, không còn cái vẻ hằm hè tức giận ra mặt như trước kia nữa.
Nhưng cũng không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để dìm người khác xuống và nâng mình lên.
“Là cậu ta mời anh đến giúp, nếu không chỉ bằng cậu ta thì bây giờ có thể chống đỡ được cả một khách sạn lớn như Tây Mạn sao? Cậu ta có làm được không? Em có biết chuỗi liên kết trên dưới này dính líu đến bao nhiêu ngành nghề không? Cái dự án giai đoạn hai kia lại sắp bắt đầu rồi, chẳng phải vẫn cần anh đến đây để trông coi giúp sao.”
Vân Gia cười cười không vạch trần.
Rõ ràng là đến đây để chia một phần lợi ích của người ta mà còn nói nghe hay như vậy.
Bây giờ Tây Mạn đã đi vào quỹ đạo, làm gì thêm cũng chỉ là dệt hoa trên gấm, là việc nhẹ nhàng. Gây dựng lại từ một mớ hỗn độn mới là bản lĩnh thật sự.
Lúc khó khăn nhất có ai đến giúp anh không?
Nói đến Trang Tại, Lê Dương hiếm khi ra dáng người nhà suy nghĩ cho anh. Nhưng chuyện anh ta nói, Vân Gia chỉ nghe qua tin tức chứ không biết toàn bộ nội tình.
“Tháng trước tổng giám đốc của Phức Tư đã từ chức nhận lỗi. Bây giờ cậu ta tạm thời giữ chức tổng giám đốc, cả hai đầu Long Xuyên và Khúc Châu đều có việc. Mấy lão cáo già dưới trướng của Phức Tư kia chẳng có ai cùng phe với ba em cả. Cái người cũ kia đi như thế nào? Chẳng phải là vật hy sinh trong cuộc đấu đá nội bộ sao. Bây giờ ba em dùng cậu ta làm ngọn thương, đưa một người trẻ tuổi lên để dằn mặt những người đó, người ta có thể tha cho cậu ta sao? Có thể không ngáng đường cậu ta không? Ba năm tiệc tùng rượu chè như thế, thế nào cậu ta cũng mất nửa cái mạng, làm gì còn sức lực để quản lý bên Tây Mạn này nữa.”
Muốn đội vương miện ắt phải chịu được sức nặng của nó, đạo lý này Vân Gia đã sớm hiểu.
Khi Phức Tư được mua lại, cô mới vào cấp ba, đã từng tận mắt chứng kiến khách sạn cao nhất thành phố thay logo mới. Khi đó cô nghĩ đó là vinh quang mới của tập đoàn Vân Chúng, nào ngờ đó lại là một đấu trường mới.
Cô không muốn đặt chân vào sản nghiệp của gia tộc cũng có một phần nguyên nhân này. Cuộc đấu đá nhiều bên đã kéo dài qua hai thế hệ, tất cả những ai muốn bước vào, dù là ai cũng đều phải thích ứng với quy tắc trước tiên.
Cô không muốn.
Nhưng cô cũng không ngờ Trang Tại lại là người bằng lòng.
Nhưng nghĩ lại cô cũng có thể hiểu được quyết định của ba mình.
Không phải ai cũng đi trên dây thép được. Người lên sân khấu biểu diễn vừa phải có năng lực vừa phải giống như thế hệ trước, là một quân cờ có thể hy sinh.
Lý lịch của anh rất đẹp, có thành tích vực dậy Tây Mạn, tuổi lại trẻ kinh nghiệm còn ít, mối liên hệ trong tập đoàn chưa đủ cũng không có hậu thuẫn mạnh mẽ. Trang Tại không tính mà kể cả anh vẫn còn có tiếng nói ở Vân Chúng, thì anh cũng không mang họ Lê.
Ba cô đương nhiên sẽ thích Trang Tại.
Một quân cờ vừa dễ dùng lại vừa có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, không ai lại không thích.
Vân Gia hỏi:
“Anh ấy lâu rồi không đến Tây Mạn sao?”
“Cũng một thời gian rồi, bên này có phó tổng, trên dưới không thiếu người nhà mình, cậu ta đến hay không cũng vậy thôi.” Lê Dương nghĩ một lúc rồi nói, “Nhưng trợ lý của cậu ta thì mấy hôm trước có đến.”
Vân Gia không nói gì nữa.
Rõ ràng sau khi gặp lại, cô cảm thấy anh đã thay đổi nghiêng trời lệch đất, không còn là thiếu niên lạc lõng khi mới đến Long Xuyên nữa. Nhưng bây giờ cô lại phát hiện, anh dường như vẫn là người mãi mãi không giống những người khác, cho dù đứng ở trên cao vẫn cô độc không nơi nương tựa.
Trước kia cô thật ngây thơ, nói với anh cứ ở lại nhà Lê Huy thì sau này sẽ tốt hơn.
Anh đã thực sự tốt lên chưa?
Bao nhiêu năm qua, những thứ anh ấy muốn thì anh ấy đã có được chưa?
Vân Gia bỗng nhiên không biết nữa.
--
Liên tục ba ngày, Vân Gia về đến khách sạn là mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ.
Cô đã nghĩ chuyện đưa sinh viên đi thực tế quá đơn giản và hiện thực đã ngay lập tức cho cô một bài học đau đớn.
Các loại việc vặt vãnh nhưng lại không thể không cẩn thận đầu tư, lặp đi lặp lại, thực sự tiêu hao tinh lực và sự kiên nhẫn. Đối với một người thiếu kinh nghiệm giảng dạy như cô thì đó là một thử thách không nhỏ.
Không nói đến tâm lực kiệt quệ mà thật sự là sức cùng lực kiệt.
Đến ngày thứ tư, lịch trình cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn một chút.
Xe buýt đưa hai xe sinh viên đến trung tâm nghệ thuật Li Đường. Cả đám sinh viên xuống xe, trước tiên đi theo hướng dẫn viên địa phương nghe giới thiệu về cổ trấn và phân bố cảnh quan. Các giáo viên lại dặn dò một lần nữa những điều cần chú ý rồi cho họ tự do hoạt động, đồng thời nhắc nhở không quên tối về khách sạn phải nộp bài tập.
Thấy đám đông tản đi, Vân Gia mới thở phào một hơi, buổi chiều cùng xe trở về khách sạn.
Thầy trò trường Long Nghệ ở tại tòa nhà phía Đông của Tây Mạn. So với tuyến khách sạn cao cấp chủ thể thì bên này mang tính chất homestay hơn, không khí tự nhiên và sinh hoạt dồi dào với nhiều tòa nhà nhỏ độc lập xen kẽ, chủ yếu nhằm cung cấp dịch vụ lưu trú tốt hơn cho các nhóm khách.
Vân Gia nghe Lê Dương nói vừa mới thử kinh doanh đã có khách hàng cũ đặt phòng trực tiếp nửa năm.
Sáng nay khi sinh viên rửa mặt đ.á.n.h răng tập hợp ăn sáng, trong và ngoài tòa nhà đều là những bóng người bận rộn.
Lê Dương rất vui vẻ tựa vào ban công phòng Vân Gia nhìn cảnh tượng dưới lầu, nói Trang Tại đúng là người làm ăn, cậu nhóc này có tiềm chất của một gian thương, đầu óc thật sự nhanh nhạy.
Người anh họ này dường như có cái nết mà một ngày không mỉa mai móc mỉa thì không chịu được, Vân Gia đã quá quen rồi. Cô đứng trước gương ướm thử mấy chiếc mũ xem có hợp với bộ đồ hôm nay không. Cô liếc nhìn Lê Dương một cái, bĩu môi lười nói chuyện.
Lê Dương dường như cũng đã quen tự mình nói chuyện không ai đáp lại. Anh ta đang hăng say liền đi thẳng vào nói với Vân Gia:
“Em biết không? Mấy ngày các em đến đây, quầy lễ tân đã nhận được cả một xấp lời khen, nói khách sạn chúng ta mang những sinh viên này đến thật tốt. Buổi tối một đám nhóc tụ tập ở đình nhỏ tổ chức hoạt động, vừa hát vừa đàn, tràn đầy sức sống tuổi trẻ, đây chẳng phải là buổi biểu diễn miễn phí sao. Họ còn khen sinh viên trường các em có tố chất cao nữa.”
“Thế thì tốt quá còn gì.”
Vân Gia khi lựa chọn rất ít khi do dự, luôn quyết đoán. Cô nhanh ch.óng chọn được mũ đội lên đầu rồi chỉnh lại một chút.
Mấy ngày nay cô đều đeo một chiếc túi cói dung lượng lớn. Kiểm tra lại đồ đạc phát hiện chưa lấy sạc dự phòng, Vân Gia đi vòng qua Lê Dương đang thao thao bất tuyệt trong phòng để đến chỗ bàn làm việc.
“Thế nên anh mới nói Trang Tại là người làm ăn. Trước đây nghe nói mấy chục sinh viên muốn vào ở miễn phí, anh còn đang nghĩ cậu ta làm chuyện này đúng là tốn công vô ích. Giờ xem ra khách hàng cũ hài lòng, hôm qua bức tranh thực tế ở Li Đường còn lên cả hot search nữa, đường dây nóng đặt phòng bị gọi đến cháy máy, sắp đuổi kịp doanh số ngày Quốc Khánh rồi! Chậc, cậu nhóc này đúng là rất biết làm marketing. Cậu ta có quan hệ tốt với bên văn hóa du lịch ở đây nhưng lại tỏ ra là mình đang vì xây dựng quê hương mà góp gạch thêm ngói. Sau này có chọn người phát ngôn cho thành phố thì chọn cậu ta là chuẩn rồi, vừa có ngoại hình vừa có nội hàm. Bên này có chính sách hay hướng gió gì tốt, cậu ta đều nắm được thông tin nội bộ. Nếu không nhà họ Tôn bám lấy cậu ta làm gì, vì mê trai à, chẳng phải là vì có lợi ích sao.”
Vân Gia nghe một tràng lời nói của Lê Dương, càng nói càng chua chát nhưng cô cũng không để những lời này vào lòng hoàn toàn. Tìm được sạc dự phòng, cô chỉ nhíu mày nghi hoặc hỏi:
“Tài trợ cho chuyến thực tế ngoại khóa của Long Nghệ, chuyện này không phải là do ba em sắp xếp sao?”
Đó là những gì Trang Tại đã nói với cô.
--
Hết chương 46.
