Trang Giấy Trống - Chương 47.1: Lư Gia Trạm (1)
Cập nhật lúc: 31/03/2026 13:16
…Là Vân tổng sắp xếp.
Lê Dương tỏ ra mình là người hiểu chuyện hơn:
“Làm sao có thể chứ, ba em làm sao biết được những chuyện nhỏ nhặt này ở trong nước? Chắc chắn là do Trang Tại đề xuất, dượng nghĩ có thể giúp được em nên chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý, còn cảm thấy Trang Tại chu đáo. Bây giờ thì hay rồi, một công đôi việc, dượng biết cậu ta có năng lực như vậy nên càng hài lòng hơn.”
Là như vậy sao?
Sự việc được xâu chuỗi lại trong đầu, quả thực lời giải thích của Lê Dương hợp lý hơn. Nhưng xét kỹ lại Trang Tại cũng không nói sai, anh chỉ thuận miệng đề xuất, người đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là ba của cô.
Lê Dương lại bắt đầu nói những lời chua chát, nói rằng thằng nhóc Trang Tại kia đừng nhìn ngày thường im im không nói nhưng ở chỗ ba của Vân Gia hễ có dịp lộ diện là lần nào cũng tranh thủ tạo hảo cảm.
Sắp đến giờ tập hợp, các giáo viên phải xuống lầu sớm hơn một chút, Vân Gia không rảnh để ý đến anh ta nữa. Cô ăn qua loa một chút bữa sáng rồi định đi.
Vân Gia khoác túi, tay còn lại đeo găng tay nhựa, cầm theo nửa cái bánh cuốn da mỏng, vừa ăn vừa nói úp úp mở mở dặn Lê Dương dọn dẹp rác còn lại và mở cửa thông gió cho phòng cô.
Lê Dương ở phía sau trừng mắt la lên:
“Anh là người hầu của em à, đúng là tổ tông sống.”
Vân Gia cười hì hì:
“Không phải chính anh mỗi sáng đều tự nguyện đến làm sao?”
Người đã đi xa, có la nữa cũng không nghe thấy.
Lê Dương hết giận, thầm nghĩ mình tự nguyện đến làm bảo mẫu, chẳng phải là do mẹ mình đã nhiều lần ra lệnh và dặn dò nói rằng Vân Gia trước đây từng xảy ra chuyện ở Khúc Châu, lần này Vân Gia vì công việc mà trở lại chốn cũ khó tránh khỏi trong lòng vẫn còn ám ảnh quá khứ.
Trần Văn Thanh cứ lải nhải “Đó đâu phải chuyện tốt đẹp gì, nghĩ lại đã thấy sợ, Gia Gia một cô gái bé bỏng…”, câu nói tiếp theo Lê Dương không nghe kỹ chỉ đồng ý rằng đó đúng là không phải chuyện tốt. Nếu không phải lần đó Vân Gia xảy ra chuyện ở Khúc Châu, cô cũng sẽ không ra nước ngoài sớm như vậy, có khi cũng sẽ không ở bên Tư Hàng.
Trần Văn Thanh càng lớn tuổi càng hay lải nhải, một chuyện có thể nói đi nói lại ba năm lần không chán. Bà bảo anh ta ở Khúc Châu phải để ý chăm sóc Vân Gia nhiều hơn, thế là anh ta mới như con khỉ, một ngày ba bữa nhảy nhót đến làm bảo mẫu hầu hạ công chúa.
--
Buổi chiều từ trung tâm nghệ thuật Li Đường trở về, Vân Gia vừa xuống xe đã nhận được tin nhắn WeChat của Từ Thi Di. Từ Thi Di hỏi Vân Gia khi nào về, cô ấy có một chuyện đặc biệt quan trọng muốn nói với Vân Gia.
Bị khơi gợi sự tò mò nhưng lại tạm thời không biết được tình hình.
Chuyến thực tế ngoại khóa còn ba ngày nữa mới kết thúc.
Vân Gia rất ghét tình huống này:
[Chuyện gì không thể nói trong điện thoại được?]
Từ Thi Di:
[Tớ không biết phải nói thế nào, tình hình có chút phức tạp, nói ra tớ cũng thấy hơi xấu hổ.]
Vân Gia có linh cảm không lành nhanh ch.óng gõ chữ, vừa nghi ngờ vừa tức giận đoán:
[Cậu đừng nói với tớ là có liên quan đến Văn Trác Nguyên đấy nhé, người ta bây giờ đổi cả tên rồi, cậu đừng có mà ngốc nghếch si tình như trước nữa.]
Vài giây trôi qua, đầu dây bên kia không trả lời, trên đầu khung chat cũng không hiện dòng chữ “đang nhập…”.
Vân Gia càng cảm thấy không ổn.
Định hỏi tiếp thì vừa bước vào sảnh tòa nhà phía Đông, cô đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của một người đàn ông ở khu vực nghỉ ngơi bên cạnh, âm thanh vô cùng vang vọng.
Theo tiếng cười ngẩng đầu lên, cô liền nhìn thấy Trang Tại.
Mấy ngày nay đưa sinh viên đi khắp nơi tìm hiểu phong tục, Vân Gia cũng được nghe không ít về lịch sử văn hóa. Văn hóa trà rượu của Khúc Châu từ xưa đã rất thịnh hành, Tây Mạn sau khi cải tạo cũng đã thay đổi phong cách phương Tây, dung hòa thêm những đặc sắc địa phương.
Ví dụ như một bên sảnh bày mấy chiếc bàn trà bằng gỗ nguyên khối, vân gỗ màu nâu cổ kính, trên tủ trưng bày nhiều loại trà và hương. Ở đây có nhân viên chuyên nghiệp cung cấp dịch vụ và hướng dẫn, mấy ngày trước Vân Gia về đã thấy những vị khách khác ngồi ở đó nghỉ ngơi trò chuyện.
Lúc này Trang Tại đang ngồi sau chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, cuối cùng không còn mặc áo sơ mi chỉn chu nữa, bớt đi một chút vẻ nghiêm túc thiếu ấm áp.
Anh mặc một chiếc áo len mỏng màu trắng cổ tròn, chất liệu mềm mại toát lên một khí chất tĩnh lặng. Do bờ vai đẹp nên trông vai anh rất rộng, người rất gầy nhưng hoàn toàn không mỏng manh.
Tuy tay áo rộng không nhìn thấy được đường cong cơ bắp nhưng Vân Gia đoán anh chắc hẳn có thói quen rèn luyện.
Trước đây cũng đã từng cảm nhận gần gũi một chút.
Cảm giác chạm vào… khá tốt.
Trong giây lát ngây người, màn hình điện thoại tắt Từ Thi Di đã “giả c.h.ế.t”, Vân Gia cũng nhanh ch.óng gạt cô bạn thân ra sau đầu.
Trang Tại cầm chiếc chén không màu xanh nhạt đã được làm nóng, vô tình ngẩng mắt lên cũng thấy Vân Gia đang đứng ở cửa sảnh.
Hai người bất ngờ chạm mắt nhau.
Người đàn ông ngồi đối diện Trang Tại, người vừa phát ra tiếng cười sảng khoái, theo ánh mắt của Trang Tại cũng quay đầu nhìn lại. Anh ta nhìn Vân Gia một cái rồi lại nhìn Trang Tại, lập tức trêu ghẹo:
“Được đấy Trang Tại, cậu tiến bộ hơn hồi đại học nhiều rồi, học được cách ngắm gái đẹp rồi à.”
Người này trông tuổi tác xấp xỉ Trang Tại nhưng quần áo và khí chất lại một trời một vực. Áo khoác chống gió và quần bo gấu kiểu công năng đều là chất liệu nhanh khô, tùy tiện dang chân ra, chân đi một đôi bốt sa mạc giống như có thể bắt đầu một chuyến du lịch bất cứ lúc nào.
Nghe giọng điệu của anh ta, cũng có thể thấy được vài phần tính cách thẳng thắn phóng khoáng.
Vân Gia lại có chút ngạc nhiên, với tính cách của Trang Tại vậy mà lại có một người bạn như này.
Dường như sau một hồi đắn đo, Trang Tại đặt chén không xuống. Giữa sự im lặng nhẹ nhàng và việc lên tiếng một cách khó xử, anh cuối cùng đã chọn vế sau.
“Cô về rồi à.”
Anh nói nhỏ bằng một giọng tự nhiên.
Không chỉ Vân Gia mà cả người bạn của anh cũng kinh ngạc mở to mắt:
“Hả? Cậu quen à?”
Vân Gia cũng phối hợp, tự nhiên đáp lại một tiếng:
“Ừm.”
Thấy tình hình này, người bạn của anh tự nhiên quay đầu nói với Vân Gia:
“Người đẹp, lại đây uống chén trà đi. Tôi là bạn học đại học của Trang Tại nhưng cũng không hẳn, tôi bỏ học giữa chừng làm mất mặt trường Long Đại, cứ gọi tôi là Lư Gia Trạm là được.”
Anh ta chưa nói xong đã cười rộ lên. Miệng thì nói mất mặt nhưng trên mặt lại không có chút xấu hổ nào. Vân Gia cảm thấy tính cách người này có lẽ rất giống sư huynh của mình, là một người mặt dày đáng yêu.
Vân Gia đi qua giới thiệu đơn giản về mình. Khi nói đến mối quan hệ với Trang Tại, cô nói:
“Tôi là bạn học cấp ba của Trang Tại.”
Trang Tại nhìn cô một cái.
Vân Gia ngồi xuống chiếc ghế mà Lư Gia Trạm ân cần kéo ra, nghi hoặc về ý nghĩa của ánh mắt vừa rồi. Có phải là nói quá xa lạ không? Nhưng mối quan hệ bên nhà mợ không tiện nói, cô cũng không biết mức độ thân thiết giữa Lư Gia Trạm và Trang Tại, lỡ như giao tình còn nông mà nói chuyện quá sâu thì cũng không hay.
Cũng may chỉ là một thoáng, Trang Tại đã rót trà đưa chiếc chén nhỏ tinh xảo cho cô.
