Trang Giấy Trống - Chương 47.2: Lư Gia Trạm (2)
Cập nhật lúc: 31/03/2026 13:16
Lư Gia Trạm trông có vẻ thô kệch không ngờ uống trà lại rất chú trọng. Thấy vậy, anh ta lập tức “Chậc” một tiếng bất mãn chỉ đạo:
“Cậu cứ thế rót thẳng ra à? Thế cái chén ngửi hương để trưng à? Trà ngon đến tay cậu là hỏng hết. Này, không phải tôi nói cậu đâu, có một điểm ở cậu đúng là bao nhiêu năm rồi vẫn không thay đổi!”
Vân Gia đang cầm chén và Trang Tại đang đặt ấm trà đều nhìn qua, dường như muốn nghe xem anh ta có thể nói ra điều gì không thay đổi.
Lư Gia Trạm đau đớn lên án:
“Thiếu sự dịu dàng!”
Vân Gia hơi sặc một chút nước trà.
Lư Gia Trạm lại như tìm được tri kỷ, rất tán đồng quay đầu hỏi Vân Gia:
“Đúng không? Hồi cấp ba cậu ấy có phải cũng như vậy không, không thích nói chuyện, lạnh như băng, ở lớp các cậu chắc là rất cô độc phải không?”
“Chúng tôi không học cùng lớp cấp ba.”
Vân Gia giải thích.
“Không cùng lớp, nhưng cùng trường à?” Lư Gia Trạm ngạc nhiên nói, “Vậy mà bao nhiêu năm rồi vẫn còn nhớ, còn có qua lại, hai người từng yêu nhau à?”
Vân Gia dùng logic thông thường để sửa lại lời anh ta. Nếu thật sự đã từng yêu nhau thì bây giờ chắc chắn sẽ không có qua lại, chén trà này cô sẽ không uống mà sẽ hắt vào mặt anh, xong rồi đập vỡ chén, còn phải mắng hai câu rồi mới nghênh ngang bỏ đi.
Lư Gia Trạm vô cùng vui vẻ, phát hiện Vân Gia cũng là một người nói chuyện rất thú vị.
Lúc cô nói chuyện, Trang Tại nhìn cô.
Hôm nay cô mặc một bộ đồ dệt kim thoải mái, trên n.g.ự.c có một hình thêu nhỏ. Tóc được tết sang một bên, cài một dải lụa màu nổi bật, tết đến đuôi tóc thì thắt nút vẫn còn một đoạn dài buông xuống. Túi cói và chiếc mũ rộng vành màu trắng đặt ở một bên, trên túi treo một con ngựa nhỏ cùng nhãn hiệu với quần áo.
Mặt cô sạch sẽ, màu môi cũng hồng nhạt, bị nước trà thấm qua trông bóng loáng căng mọng.
Phát hiện mình đang nhìn cô, Trang Tại cụp mắt xuống đưa Vân Gia vào phạm vi an toàn của khóe mắt.
Giống như nam châm cùng cực đẩy nhau, khi đến gần một khi nhận thấy lực hút không thể kiểm soát nên phải kịp thời kéo ra khoảng cách, cắt đứt sự lôi kéo hoàn toàn trái ngược với bản thân này.
Lư Gia Trạm và Vân Gia đã vui vẻ trò chuyện.
Vân Gia cũng càng chắc chắn về điểm tương đồng giữa người này và sư huynh của mình đó là rất biết cách nói chuyện. Kiểu người này có thể nhanh ch.óng hỏi thăm được thông tin cơ bản của đối phương mà không gặp bất kỳ trở ngại giao tiếp nào, hơn nữa không gây phản cảm. Khi biết Vân Gia đã từng có bạn trai, yêu nhau một năm và đã chia tay lâu rồi, cô bây giờ vẫn độc thân thì anh ta lập tức nhập vai bà mai.
Ngón tay anh ta khoa chân múa tay qua lại giữa Vân Gia và Trang Tại giống như đang làm bài tập nối hình của học sinh tiểu học.
“Vậy thì tốt quá rồi, hai người thử xem đi, nam chưa vợ nữ chưa chồng.”
Vân Gia cảm thấy người này rất có thể là phiên bản nâng cấp của sư huynh, nói chuyện càng thêm gây sốc. Cô dở khóc dở cười:
“Anh se duyên cho người ta… mạnh bạo như vậy sao? Vậy thì hồi đại học chắc anh cũng giới thiệu cho anh ấy không ít nhỉ?”
Nhắc đến chuyện này, Lư Gia Trạm càng thêm hăng hái, vẻ mặt như muốn kể một câu chuyện dài, cuối cùng tóm tắt lại bẻ ngón tay nói:
“Tính cả đầu cả đuôi thì tôi học đại học được ba năm, giới thiệu cho cậu ấy được bốn năm cô, cũng là người ta nhờ tôi nói hộ nhưng cậu ấy không có ý định. Mấu chốt là lúc đó cậu ấy đúng là bận thật, sau này tôi không đi học nữa cũng có việc riêng phải lo thế là gác lại đến bây giờ. Hôm nay gặp cô thấy rất có duyên.”
Anh ta hất cằm về phía Trang Tại:
“Này, cậu cũng nói vài câu đi chứ, con gái tôi sắp chơi b.úp bê Barbie đến nơi rồi mà cậu vẫn còn độc thân.”
“Anh có con rồi à?”
Vân Gia ngạc nhiên nói.
Có thể là do ấn tượng cố hữu về gia đình và con cái, người này trông thật sự hoàn toàn không giống.
Anh ta gãi đầu cười:
“Nói quá một chút, vợ tôi chưa sinh chắc là mùa xuân năm sau.”
“Vậy chúc mừng anh trước nhé, sắp được làm ba rồi.”
“Cảm ơn, cảm ơn.” Người này mặt mày rạng rỡ không giấu được, “Lúc sinh mời cô đến uống rượu mừng, không cần mừng tiền đâu người đến là được rồi.”
Vân Gia coi đây chỉ là một câu nói khách sáo, không ngờ anh ta thật sự lôi từ trong túi ra một tấm danh thiếp.
Nói đúng hơn là một tấm danh thiếp in thông tin của một nhà hàng, tên nghe vừa đơn giản lại vừa hay.
Vân Gia đọc tên trên đó.
“Tiểu Viện Hoa Nhài.”
Lư Gia Trạm cười hì hì:
“Vợ tôi tên là Hoa Nhài.”
Trước mặt bày một đống dụng cụ làm hương, trong tay cầm một bản hướng dẫn các bước phức tạp. Trang Tại không nhìn mà lại để tâm đến biểu cảm của Vân Gia.
Cô nhìn vào mặt sau của danh thiếp, biểu cảm thay đổi một cách cực kỳ nhỏ, gần như không thể phát hiện, không hề ảnh hưởng đến việc Lư Gia Trạm đang giới thiệu về lai lịch sâu xa của nhà hàng tư gia này. Bởi vì vợ anh ta là người Điền Thành, mà ở đây lại không có món ăn Điền Thành nên anh ta quyết định mở nhà hàng đầu tiên.
Nhưng Trang Tại biết, cô có lẽ đã nhìn thấy địa danh đó.
Tiểu Viện Hoa Nhài được mở ở huyện bên cạnh Phù Li - Điền Khê. Những năm gần đây nơi đó đã phát triển một loạt các nhà hàng nổi tiếng trên mạng. Khi Trang Mạn nói rằng trường Long Nghệ sẽ đi thực tập ở Khúc Châu, Trang Tại đã cố tình hỏi lịch trình. Chủ yếu là tham quan một số di tích lịch sử và xưởng thủ công mỹ nghệ, trong bảy ngày sẽ không đến Điền Khê.
Không đợi Lư Gia Trạm mời Vân Gia có rảnh thì qua chơi, Trang Tại đã mở miệng ngắt lời:
“Vợ anh đang mang thai, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cảm xúc dễ thất thường, anh về sớm với cô ấy đi.”
“Cậu đúng là…” Lư Gia Trạm còn chưa giới thiệu xong, nhiệt tình bị làm phiền thì rất bất mãn, “Vừa mới nói cậu thiếu sự dịu dàng, bây giờ cậu lại dịu dàng lên rồi mà lại đối với vợ tôi à? Vốn đã ít rồi, tiết kiệm chút đi, dùng cho đối tượng của mình ấy.”
Nghĩ đến Trang Tại chưa có đối tượng, anh ta lại có ý làm mai, ánh mắt lướt qua Vân Gia.
“Làm đi chứ, đây chẳng phải có sẵn một đại mỹ nữ độc thân sao.”
Vân Gia nghe lần thứ hai vẫn cảm thấy quá mạnh bạo, không nhịn được muốn cười.
Vân Gia có khả năng thích ứng rất mạnh, với người nghiêm túc có thể giữ thái độ nghiêm túc, với người không quá nghiêm túc cũng có thể đùa cợt hòa nhập vào không khí.
Cô chống cằm, cười duyên dáng cố tình nói đùa:
“E là không được đâu, Trang tổng đã có cô Tôn mà anh ấy ngưỡng mộ rồi, chắc sẽ không cân nhắc người khác trước đâu.”
“Hả? Cô Tôn?” Lư Gia Trạm không hiểu, “Cô Tôn nào?”
Trang Tại chỉ khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn. Anh đang dùng ấn để tạo hình hương, làm không tốt nhưng cũng không vội, động tác từ tốn, sai cũng thong dong.
Anh theo lời Lư Gia Trạm hỏi Vân Gia:
“Cô đang nói cô Tôn nào?”
Giây phút này Vân Gia nghĩ anh tuyệt đối sẽ không phải là người vì ít nói mà thất thế trong các cuộc đàm phán công việc. Trước tiên quan sát không can thiệp, sau đó một đòn trúng đích có thể là chiêu của anh.
Bởi vì bây giờ Vân Gia đang có cảm giác bị chính lời nói đùa của mình đột ngột quay lại đ.â.m một nhát, xấu hổ vô cùng.
Cô Tôn nào, Lư Gia Trạm tự nhiên không biết nhưng Vân Gia và Trang Tại lại rất rõ ràng, trên đời này ngoài cô Tôn ra còn có một cô Tôn giả.
Vân Gia kìm nén sự xấu hổ cố tỏ ra bình tĩnh. Trả lời không được câu hỏi thì hỏi ngược lại:
“Anh nghĩ là cô Tôn nào?”
Anh chớp mắt một cái cũng có vẻ đang cố tình kìm nén sự bình tĩnh.
Dường như cả hai đều đang vì muốn nói cho sướng miệng mà không màng hậu quả cũng không thể chịu thua.
“Giả. Giả càng tốt.”
Anh nói.
--
Hết chương 47.
