Trang Giấy Trống - Chương 58: Không Có Nơi Nào Là Nhà Của Anh
Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:01
Vân Gia hỏi dì Điền mới biết, lý do Trang Tại không về không phải vì chính anh không muốn về.
Là bà ngoại của cô không cho Trang Tại về. Bà nói ngày Tết trong nhà có một người ngoài thì trông ra làm sao? Bà thẳng thừng tuyên bố, Trang Tại mà về là làm bà khó chịu. Tuy không tiếp xúc nhiều nhưng bà rất không hài lòng với Trang Tại. Bà nói đứa trẻ này khắc mẹ mất cha, còn nhỏ tuổi mà mệnh đã cứng như vậy, không biết có phải là xung khắc hay không.
Dì Điền hiểu tính cách của Vân Gia. Trong cả căn nhà này chỉ có cô mang họ Vân và cũng chỉ có cô là người không hề có cái vẻ cao cao tại thượng làm khó dễ người khác.
Bà vẫn luôn rất thích Vân Gia cũng không ngần ngại nói đùa trước mặt cô:
“Bà ngoại của cháu mấy năm trước mới tin Chúa, học theo người nước ngoài làm lễ gì đó hàng tuần, lúc thành tâm thì chỉ muốn đi xây nhà thờ, bây giờ lại mê tín những thứ này.”
Vân Gia cũng khẽ cười một tiếng.
Có chút bất ngờ nhưng nghĩ lại cũng là điều có thể đoán trước.
Dì Điền lại nhắc đến Trang Tại, có chút cảm khái:
“Nó là một đứa trẻ hiểu chuyện. Hiểu chuyện một chút cũng tốt, ở trong nhà này nếu nó mà có tính tình thì lại càng khó sống.”
Vân Gia bỗng thấy chua xót, nhìn dì Điền đem những chiếc sủi cảo đã gói xong xếp vào từng ô trong ngăn đông lạnh.
“Khi nào cậu ấy mới được ăn những chiếc sủi cảo này ạ? Cậu ấy có nói khi nào sẽ về không?”
Động tác đóng tủ lạnh của dì Điền khựng lại, nghĩ một lúc rồi nói:
“Chắc là… đợi đến khi bà ngoại của cháu đi thôi. Cậu ấy về cũng tiện lắm, lại không xa. Mấy hôm trước cậu của cháu nhờ dì gửi cho Trang Tại một tập tài liệu, dì nhìn thấy công ty đó ở ngay bên khu Cảnh Sơn.”
“Ồ.”
Vân Gia khẽ đáp.
Cô kéo một cục bột nhỏ mà dì Điền đưa cho cô nhào nặn cho vui. Một cục bột tròn, nặn đi nặn lại cũng không ra được hình thù gì ra hồn.
Trong lòng cô lại rối bời, hình thù kỳ quái.
Một mặt cô trách bà ngoại, tại sao trước bữa ăn còn giả tạo nói rằng điều bà hy vọng nhất chính là những đứa cháu như họ được tốt đẹp, mà lại không thể dành cho Trang Tại cũng là một người cháu, một chút thiện tâm và từ ái.
Mặt khác cô lại rất rối rắm.
Chợt “bụp” một tiếng, cục bột bị kéo dài ra rồi đứt đoạn.
“Dì còn địa chỉ đó không ạ?”
Giọng Vân Gia rất thấp, cô không tự nhiên sờ sờ mũi mình, không phát hiện ra vì hành động này mà trên ch.óp mũi cô đã dính một chút bột mì.
Dì Điền gật đầu nói “Có”, nhìn Vân Gia hỏi: “Sao vậy cháu?”
Địa chỉ ghi tên công ty và trường đại học của Trang Tại ở cùng một khu. Dì Điền nói năm nay bà ngoại đến sớm. Sau khi Trang Tại được nghỉ đông, anh đã trực tiếp dọn vào ký túc xá công nhân của công ty đó.
Vì không chắc ký túc xá công nhân của Trang Tại có đồ dùng để nấu sủi cảo hay không, dì Điền đã nấu chín sủi cảo cho vào hộp giữ nhiệt để Vân Gia mang đi.
Đêm giao thừa Vân Gia cứ nghĩ bên đó sẽ rất lạnh lẽo.
Thực tế thành phố này mỗi năm đều có rất nhiều người không thể về nhà ăn Tết, hoặc là không có nhà để về.
Trên đường rất náo nhiệt.
Nơi xuống xe là một con phố dân gian. Nhìn lướt qua, ven đường đầy xe điện và xe đạp công cộng, hai bên là những mặt tiền cửa hàng có mái cong giả cổ. Trước cửa còn đọng lại tuyết của mấy ngày trước, đã bị người đi đường dẫm đến không còn màu trắng, nhiệt độ ban đêm thấp lại kết thành từng mảng băng đục ngầu.
Các quán nhỏ đều sáng đèn, không hề có vẻ tiêu điều.
Chỉ là con phố có chút cũ kỹ, lớp sơn son đã bong tróc, vài chiếc đèn l.ồ.ng cũ bị mưa gió làm phai màu vẫn treo cao. Ở những chỗ thấp hơn lại được trang trí thêm những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ mới, viết những dòng chữ như “Năm mới vui vẻ”, “Đại cát đại lợi”, “Vạn sự thuận ý”.
Các quán ăn nhỏ xung quanh gần như đều đang mở cửa, cung cấp bữa cơm tất niên cho mọi người. Những người mặt đỏ vì rượu, ba năm người một nhóm, chui ra từ sau tấm rèm nhựa nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá và rượu, vừa nói vừa cười, đi dọc đường cũng rất có không khí rộn ràng.
Vân Gia chỉ có một dãy địa chỉ mà không biết đường, đã hỏi người qua đường vài lần về ký túc xá công nhân của công ty nọ ở đâu nhưng vẫn không tìm ra.
Cô rất không thích ra ngoài vào mùa đông, đặc biệt là ở những nơi không có hệ thống sưởi ấm trong thời gian dài. Quần áo mùa đông dày cộm nhưng cũng không hoàn toàn chống lại được cái lạnh. Đi được một lúc đã có chút mệt, vừa nóng lại vừa lạnh, mũi bị lạnh đến khó chịu thở hổn hển ra từng hơi, hòa vào làn gió lạnh biến thành những đám sương trắng bay lơ lửng.
Trên tay xách chiếc hộp giữ nhiệt nặng trĩu, mờ mịt nhìn những con phố và đám đông xa lạ xung quanh lại nghĩ đến việc mình không báo trước mà tìm đến, Trang Tại sẽ phản ứng thế nào? Vân Gia bỗng cảm thấy phiền lòng, cộng thêm sự mệt mỏi của cơ thể có chút muốn bỏ cuộc.
Đang định nếu không tìm thấy thì sẽ quay về, cô liền thấy Trang Tại cùng mấy người trông lớn tuổi hơn anh đi ra từ một cửa hàng tiện lợi.
Cửa hàng tiện lợi có tấm biển hiệu màu xanh lam sáng lạnh.
Trang Tại vừa ra khỏi cửa cũng đã nhìn thấy cô.
Những người đi cùng phát hiện anh bị tụt lại phía sau liền quay đầu lại hỏi anh sao không đi tiếp.
Trang Tại rất khó khăn mới dời được tầm mắt khỏi Vân Gia, bảo họ đi trước nói rằng mình có việc.
Những người đó cũng không thân thiết với anh lắm nên cũng không hỏi nhiều, nhanh ch.óng rời đi.
Trang Tại cầm trên tay chiếc túi ni lông của cửa hàng tiện lợi bị gió thổi kêu sột soạt. Trong 27 bước chân anh đi đến trước mặt Vân Gia, mỗi giây anh đều nghi ngờ rằng Vân Gia đang đứng ở đầu phố chỉ là một ảo ảnh, là trí tưởng tượng không có thật của anh.
Anh đi đến trước mặt Vân Gia.
Đôi môi khẽ mở ra nhưng lại không thốt ra được nửa lời. Anh nghĩ lần gặp mặt trước, dường như vẫn còn là hồi cấp ba.
Anh mặc một chiếc áo khoác hoodie màu xám trông rất cao nhưng lại gầy gò.
Vân Gia đ.á.n.h giá anh, khẽ nhíu mày lên tiếng trước:
“Anh mặc ít như vậy, không lạnh sao?”
Chàng trai trước mặt như một kẻ phạm lỗi, hàng mi dài và rậm rụt rè run rẩy, nói quen rồi.
Vân Gia nhỏ giọng thắc mắc:
“Sao anh vẫn còn quen với cái lạnh vậy?”
Vì câu nói này của cô, Trang Tại nghĩ đến mùa đông đầu tiên khi mới đến nhà họ Lê. Cô chỉ vào những khớp ngón tay đỏ ửng vì lạnh của anh do đi xe đạp lo lắng cho anh. Lúc đó anh cũng nói “quen rồi”. Cô tựa vào dưới ánh đèn bàn sáng rực, đôi mắt long lanh, khuôn mặt trong suốt nói tại sao lại phải quen với cái lạnh.
Bởi vì cảm giác Vân Gia vẫn còn quan tâm đến mình, anh đột nhiên thấy ấm áp. Trái tim phảng phất như một khối mút hoạt tính đã mất hiệu lực, những chỗ bị trọng lực đè lõm, chua xót mà từ từ cố gắng khôi phục lại hình dạng ban đầu.
Ngón tay anh siết c.h.ặ.t quai túi ni lông như thể đã mất đi khả năng ngôn ngữ. Nếu có thể nói, giờ phút này anh chỉ muốn cảm ơn.
Còn cảm ơn điều gì, có lẽ là cảm ơn cô đã bình an vô sự tồn tại trên thế giới này để anh vẫn còn có cơ hội được nhìn thấy.
Vân Gia hỏi anh đã ăn chưa rồi cúi đầu nhìn chiếc túi ni lông của cửa hàng tiện lợi anh đang cầm, hình như là mua cơm nắm.
Ăn Tết mà lại ăn cơm nắm ở cửa hàng tiện lợi sao?
“Tôi có mang sủi cảo dì Điền làm đây, vẫn còn nóng.”
Trang Tại ngơ ngẩn nhìn cô, sợ rằng một Vân Gia như vậy chớp mắt sẽ biến mất. Anh cũng vì thế mà hành động, tay không cầm túi ni lông kia đã nắm lấy cánh tay Vân Gia. Nhưng khi chạm vào lớp vải len lông cừu mềm mại và lạnh băng, anh tỉnh táo lại, những ngón tay cứng đờ nới lỏng một chút lực. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Vân Gia, nó từ từ trượt xuống cho đến khi nắm lấy quai hộp giữ nhiệt trong tay cô.
“Để tôi cầm cho.”
Anh thấp giọng nói.
Vân Gia liền buông tay ra.
Anh nhận lấy chiếc hộp giữ nhiệt nhưng vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích nhìn cô, dường như cảm thấy Vân Gia trước mặt mình lúc này thật không thể tin được.
Cô là một người yêu ghét rõ ràng như vậy, một khi đã ghét ai đó thì đến cả việc bắt tay giảng hòa ngoài mặt cũng không muốn bố thí.
Mà anh đã từng nói những lời không hay để đẩy cô ra xa, nói với cô rằng lòng tốt của cô làm anh cảm thấy phiền phức, làm cô buồn, làm cô rơi nước mắt.
Anh cứ ngỡ sau này cô sẽ không bao giờ nhìn anh thêm một lần nào nữa.
Trong một khoảng thời gian dài, anh cũng đã chấp nhận kết quả này.
Đêm trước khi nghỉ đông, Lê Huy đã nói bóng gió với anh rằng bà ngoại, mẹ và Vân Gia năm nay sẽ đến nhà ăn Tết. Bà cụ rất truyền thống, không muốn có người ngoài trong nhà nên bảo anh nghỉ đông năm nay tốt nhất là tìm một nơi nào đó đi du lịch.
Trang Tại đồng ý rất dứt khoát, không nhận số tiền du lịch mà Lê Huy cho, anh nói mình muốn tìm một công việc thực tập.
Cho dù Lê Huy không nhắc đến việc bà cụ không muốn anh về ăn Tết, Trang Tại năm nay cũng sẽ tự tìm lý do để không về nhà họ Lê.
Anh biết rõ, sau này Vân Gia không muốn thường xuyên đến nhà họ Lê là vì không muốn nhìn thấy mình.
Anh sẽ không xuất hiện trước mặt cô để làm cô không vui.
Thế nhưng cô đã tha thứ cho anh.
Trong đêm giao thừa tuyết rơi, cô đã mang theo những chiếc sủi cảo nóng hổi đến thăm anh.
Đôi mắt Trang Tại cay xè, một lớp sương ấm áp dâng lên. Thời tiết quá lạnh, những lớp sương mỏng manh đó tan đi rất nhanh, chỉ có hốc mắt anh dưới sự kìm nén nào đó mà dần dần hoe đỏ.
Vân Gia chưa từng thấy anh như vậy, cô lo lắng nhìn anh.
“Anh sắp khóc à?”
“Không phải.” anh thấp giọng nói, “gió lớn quá.”
Anh cảm thấy cô thật sự quá tốt.
Khi cô giận người khác sẽ không dễ dàng tha thứ.
Anh không biết sự tốt đẹp mà Vân Gia dành cho anh có được tính là một loại tình yêu không, nhưng đối với anh nó quan trọng hơn tất cả những tình yêu khác trên thế giới này.
Vân Gia rất lo lắng cho anh, luôn cảm thấy Trang Tại tuy đang đứng trước mặt mình nhưng anh rất lạnh, giống như một khối băng hoàn chỉnh nhưng lại đầy những vết nứt.
Không nhịn được đưa tay ra nắm lấy một chút chất liệu trên cánh tay anh. Độ dày của chiếc áo hoodie không đủ để ngăn cản cái lạnh lúc này.
“Chúng ta về đi? Bên ngoài lạnh lắm.” Vân Gia nhìn anh nhẹ giọng hỏi, “Tôi có thể đến chỗ anh ở xem được không? Anh bây giờ ổn chứ?”
Trang Tại gật đầu nói:
“Ổn.”
Không ai biết anh khao khát việc trở nên tốt hơn đến nhường nào.
Anh chỉ về một hướng nào đó, trong bóng đêm có một tòa nhà với ánh đèn thưa thớt.
“Chỗ tôi ở là ở đó, vừa rồi tôi cùng mấy anh chị trong công ty xuống mua đồ ăn khuya.”
“Tại sao họ cũng không về nhà ăn Tết?”
Trang Tại dừng lại một chút:
“Có lẽ kiếm tiền quan trọng hơn về nhà ăn Tết.”
“Vậy còn anh?” Vân Gia đi bên cạnh anh, “Anh đâu cần phải vội vàng đi làm kiếm tiền, tại sao không về nhà?”
Nghĩ đến việc vì bà ngoại mà anh nghỉ đông cũng không thể về nhà cậu, Vân Gia mím môi lại nhỏ giọng hỏi:
“Dì Tú Cầm không gọi điện cho anh à?”
“Có gọi.”
Nhưng anh không còn thích hợp để sống cùng họ nữa, có thể sẽ ảnh hưởng đến việc tái hôn sau này của mẹ kế.
“Tôi muốn ở lại Long Xuyên, hiện tại rất tốt. Nhờ quan hệ của chú Lê, mọi người trong công ty rất chăm sóc tôi, có thể học được rất nhiều thứ.”
“Là làm gì vậy?”
“Phân tích dữ liệu lớn và những thứ tương tự.”
Vân Gia chỉ biết anh học khoa tài chính của trường Đại học Long Xuyên có chút kinh ngạc:
“Anh biết lập trình sao?”
“Trước đây có học qua, sau này đều tự học.”
Trang Tại cũng không vì không thể về nhà họ Lê mà cảm thấy không có nhà để về. Anh biết rõ nơi đó cũng không phải là nhà của anh. Kể từ khi Trang Kế Sinh qua đời, trên thế giới này không nơi nào là nhà của anh nữa.
Vân Gia còn định nói gì nữa thì Trang Tại bỗng gọi cô đợi một chút. Vân Gia ngơ ngác đứng yên tại chỗ “Ồ” một tiếng.
Trang Tại đi vào một cửa hàng bán đồ ngọt.
Vài phút sau, anh đi ra trên tay có thêm một ly đồ uống.
Trước đây Trang Tại thấy các cô gái trong công ty rất thích uống trà sữa của quán này, không ngờ đêm giao thừa mà quán vẫn còn mở cửa.
“Nếu cô không thích uống thì có thể cầm để sưởi ấm tay.”
--
Hết chương 58.
