Trang Giấy Trống - Chương 59: Cùng Ăn Sủi Cảo

Cập nhật lúc: 02/04/2026 02:01

Vân Gia nhận lấy ly nước, lòng bàn tay lập tức cảm nhận được hơi ấm từ chiếc ly giấy. Nhưng cô nhìn Trang Tại cảm thấy anh mới là người cần sự ấm áp hơn.

“Sao anh không mua cho mình một ly?”

“Lát nữa về chẳng phải sẽ ăn sủi cảo sao?” Anh nhấc nhấc chiếc hộp giữ nhiệt trên tay khẽ cười một cái. Nụ cười đó thấm đẫm trong gió lạnh, mỏng manh đến không có trọng lượng, lại có một vẻ nghiêm nghị của người không còn cầu mong gì nữa. “Đi thôi.”

Vân Gia đi rất chậm, miệng nhỏ nhấm nháp ly trà sữa nóng ngọt ngào.

Trang Tại cao hơn Vân Gia rất nhiều, thân hình cao ráo, chân dài, có lẽ cũng không quen đi sóng vai cùng con gái. Anh chỉ cần đi vài bước là đã bỏ lại Vân Gia phía sau sau đó lại dừng lại một hai giây để đợi cô. Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, trên mặt anh hiện lên một tia ảo não, như thể đang tự trách mình không biết cách đi đường.

Vân Gia bưng ly nước nóng, quan sát biểu cảm của anh rồi “phụt” một tiếng bật cười.

Trang Tại theo tiếng cười nhìn lại, có chút lúng túng vành tai đỏ lên.

Một lúc sau anh như không tìm được lời nào để nói, chỉ nói với Vân Gia:

“Sắp đến rồi.”

Vân Gia vui vẻ đáp lại, giọng điệu tinh nghịch:

“Ồ~ biết rồi.”

Vành tai Trang Tại càng đỏ hơn, anh quay người đi cẩn thận bước chậm lại hơn nữa.

Ly trà sữa đã uống hết hơn một nửa, Vân Gia xác nhận dù có chạy lên cũng sẽ không bị sánh ra ngoài liền không báo trước mà chạy về phía trước, vừa chạy vừa nói:

“Anh nhanh lên, anh không dẫn đường là tôi chạy lung tung đó?”

Cô nói gì Trang Tại liền tin nấy. Dường như sợ cô chạy loạn mất hút, anh vội vàng đuổi theo lo lắng nói:

“Cô đừng chạy lung tung, là cái cửa phía trước kia.”

Vân Gia cố tình giả vờ không biết, chạy về hướng sai khiến Trang Tại rất lo lắng. Anh đuổi kịp, nắm lấy cánh tay cô dẫn cô đi đúng đường.

Vào tòa nhà đứng đợi trước thang máy, cả hai người đều thở hổn hển vì vừa mới chạy một trận. Cũng dường như vì thế mà khoảng cách được kéo lại gần hơn, không còn cảm giác xa lạ như lúc mới đột nhiên gặp lại.

Cửa thang máy mở ra có mấy người đàn ông đi ra. Trang Tại sợ cô bị người ta đụng phải liền đưa tay ra sau lưng Vân Gia hờ hững che chở cô.

Cái động tác đó giống như muốn ôm cô vào lòng vậy.

Vân Gia quay lưng về phía anh, đôi mắt hơi mở to.

Nhưng Trang Tại cũng không có động tác gì tiến thêm, đám người đi qua, anh liền buông tay ra.

Ra khỏi thang máy Vân Gia biết anh ở phòng đơn.

Đây là do bạn của Lê Huy cố ý sắp xếp cho Trang Tại. Công nhân bình thường không được ở phòng đơn, huống chi là một thực tập sinh.

Vân Gia rất hài lòng với điều này, không quên trêu chọc anh:

“Vậy anh đây xem như là người nhà của đơn vị rồi.”

Trang Tại thản nhiên nói:

“Xem như vậy đi.”

Giống như ba năm trước cô đã nói với anh, ở lại nhà họ Lê, cuộc sống sau này của anh sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Lúc mới nghe không hiểu đạo lý bây giờ đã đích thân trải nghiệm.

Cửa mở ra, Trang Tại đi vào trước bật đèn ở huyền quan.

Trừ phòng tắm ra, có thể quét mắt một vòng là thấy hết toàn bộ bố cục. Căn phòng rất nhỏ nhưng vì có quá ít đồ đạc, đến cả một chậu cây xanh cũng không có nên vẫn có một cảm giác trống vắng ập vào mặt.

Quá lạnh lẽo.

Vân Gia đứng trước cửa nghĩ, nếu bắt cô một mình ở trong căn phòng nhỏ trống rỗng này vào dịp Tết cô sẽ rất không vui.

Máy tính vẫn còn sáng, trên bàn sách có một cuốn sổ ghi chép và một chồng sách dày đang mở ra, phảng phất như không lâu trước đó người ngồi ở bàn vẫn còn đang vật lộn với những thứ này, cũng vì thế mà căn phòng này có thêm một chút hơi thở của cuộc sống.

Trang Tại đi qua nhanh ch.óng dọn dẹp mặt bàn.

Vân Gia phát hiện trên chiếc tủ thấp ở lối vào có mấy tờ giấy đỏ in chữ “Phúc”, còn có một tuýp keo dán. Cô cầm lên xem tò mò hỏi:

“Sao không dán nó lên?”

Đó là mấy ngày trước bộ phận hậu cần của công ty đến phát cho từng nhà. Trang Tại đã sớm quên mất, hơn nữa cũng không có nhu cầu trang trí một ký túc xá tạm thời.

“Tôi quên mất.”

Vân Gia lại cảm thấy đón Tết Âm lịch không thể thiếu nghi thức, dù chỉ là dán một tờ giấy đỏ in chữ “Phúc”. Cô mở nắp tuýp keo, bôi keo lên các góc rồi kiễng chân dán cao lên phía sau cửa.

Trang Tại nhìn sang.

Cô liền cười với anh nói:

“Phúc đảo - phúc đến!” (Chữ Phúc (福) dán ngược (倒 - đảo) đồng âm với chữ đến (到 - đáo), mang ý nghĩa phúc lộc đến nhà.)

Máy điều hòa trong nhà vẫn luôn mở, căn phòng rất ấm.

Vân Gia cởi áo khoác, bên trong là một bộ váy len màu xanh da trời, đi tất dài màu yến mạch. Tuy không để lộ chút da thịt nào nhưng ở bên ngoài cũng rất lạnh.

Đang định tìm chỗ để chiếc áo khoác màu trắng, vừa quay đầu lại, suýt nữa đã đụng phải Trang Tại không biết đã đến gần từ lúc nào.

Trang Tại đã cởi cả áo khoác hoodie, chỉ mặc một chiếc áo thun cổ tròn xắn tay áo. Chất liệu rất mỏng, vừa đến gần Vân Gia đã ngửi thấy mùi hương ấm áp, sảng khoái tỏa ra từ làn da, hình như là mùi hương đặc trưng của con trai.

Trong một giây sững sờ của Vân Gia, Trang Tại đã nhận lấy chiếc áo khoác từ tay cô dịu dàng nói “Để tôi”, sau đó tìm được giá áo treo áo khoác của cô lên.

Sau đó lại tìm một đôi dép lê dùng một lần, đặt ở bên chân Vân Gia hỏi cô có muốn thay không.

Vân Gia thấy anh bận rộn một hồi, có chút ngại ngùng.

“Để tôi tự làm là được rồi, anh không cần phải lo cho tôi đâu.”

Trang Tại mở hộp giữ nhiệt ra, phát hiện bên trong có ba tầng sủi cảo, nhiều hơn khẩu phần của một người.

Trang Tại biết thói quen ăn Tết của nhà họ Lê.

Bữa cơm tất niên ăn rất sớm, đến 12 giờ đêm còn phải ăn thêm một bữa sủi cảo nữa. Cho dù Lê Dương có ra ngoài chơi bời, Trần Văn Thanh cũng sẽ dặn dì Điền để lại một phần sủi cảo nhỏ lúc 12 giờ, đợi Lê Dương về ăn xong mới được lên lầu ngủ.

Dường như sợ thiếu một bước đi, năm sau sẽ không được viên mãn.

Vân Gia đã mang theo phần sủi cảo của mình đến tìm anh. Trang Tại bỗng nhiên nhận ra điều này. Anh bảo Vân Gia đợi một chút, anh sẽ quay lại ngay.

Vân Gia vừa mới thay dép lê, ngẩng đầu nhìn cánh cửa đang mở đã không thấy bóng dáng Trang Tại đâu, chỉ nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài, hình như Trang Tại đang nói chuyện với hàng xóm.

Không lâu sau, anh cầm một chiếc chén nhỏ quay lại, đặt bên cạnh hộp giữ nhiệt gọi Vân Gia cùng đến ăn.

Vân Gia ngồi xuống mới nhận ra, chiếc chén nhỏ đó là để đựng nước chấm mà cô có thói quen dùng khi ăn sủi cảo. Vừa rồi Trang Tại đã đi hỏi mượn gia vị.

Bởi vì ở đây anh không có bếp núc gì, đến cả gói muối cũng không có.

Cô từ từ nhai, nuốt xuống miếng sủi cảo chấm giấm thơm, nhỏ giọng nói:

“Thật ra không cần phiền phức như vậy đâu, tôi không có khó chiều đến thế.”

“Tôi biết cô không khó chiều, chỉ là tôi muốn như vậy.”

Vân Gia không hiểu câu cuối cùng này của anh:

“Có ý gì vậy?”

“Tôi cảm thấy như vậy tốt.”

Cô cứ ở trong thế giới mà cô thích, làm những việc cô thích, cho dù chỉ là ăn một miếng sủi cảo cũng theo cách mà cô thích.

Hy vọng thế giới này mọi thứ đều như ý cô mong muốn.

Anh cũng sẽ cảm thấy một thế giới như vậy rất tốt, khiến anh lưu luyến.

Vân Gia vẫn ngơ ngác nhìn anh. Dưới ánh mắt của cô, Trang Tại có chút không tự nhiên:

“Không phải cô thích ăn sủi cảo như vậy sao?”

“Ừ, thích.”

Vân Gia c.ắ.n miếng vỏ sủi cảo, gật gật đầu.

Trang Tại cũng “Ừm” một tiếng như thể xác nhận điều gì đó:

“Chỉ cần cô thích là được, những thứ khác không quan trọng.”

Thời khắc chuyển giao năm mới truyền thống diễn ra ngay trong lúc ăn bữa sủi cảo này.

Vừa qua 12 giờ, chiếc điện thoại Vân Gia đặt ở một bên liền reo lên.

Là ba của cô đang ở nước ngoài gọi đến.

Có lẽ ông đã gọi cho Lê Yên trước. Lê Yên sau bữa ăn đã bị kéo đến bàn mạt chược, hiểu lầm rằng cô không có ở nhà cậu mà là đi ra ngoài cùng Lê Dương nên cũng báo lại cho Vân Tùng Lâm như vậy. Vân Tùng Lâm không yên tâm liền gọi điện cho con gái, dặn cô về nhà sớm chú ý an toàn.

Vân Gia chột dạ đáp lại, nói rằng mình sẽ về cùng Lê Dương ngay.

Từ lúc cô nhấc máy, Trang Tại đã tự động trở thành người vô hình. Nghe đến câu đó anh mới không nhịn được quay đầu nhìn Vân Gia.

Vân Gia nhanh ch.óng kết thúc cuộc gọi.

Cô biết ba mình còn có công việc.

Một người cấp trên không có sự ấm áp thì không thể thành công được. Một người cấp trên giỏi nhất định phải rất giỏi trong việc dùng tình cảm, thậm chí là có tài năng bẩm sinh. Mỗi năm mới, Vân Tùng Lâm đều sẽ dành thời gian đi thăm hỏi một số nhân viên cấp cao ở nước ngoài. Khi còn nhỏ, Vân Gia còn cùng ông quay video chúc mừng của tập đoàn. Lớn lên cô không muốn nữa và bây giờ dường như cũng không còn thịnh hành kiểu này nữa.

Cô đặt điện thoại xuống phát hiện Trang Tại đang có chút lo lắng nhìn mình.

“Tối nay cô trốn ra ngoài à?”

Vân Gia lại cảm thấy lời này có chút buồn cười không đâu vào đâu. Cô chỉ vào chiếc hộp giữ nhiệt trước mặt:

“Vậy sủi cảo này cũng là tôi trộm ra à? Tôi cũng không biết nấu, đây là do dì Điền nấu, chắc chắn có người biết mà. Tôi đương nhiên là quang minh chính đại ra ngoài, là mẹ tôi hiểu lầm tôi đi chơi cùng Lê Dương thôi.”

“Vậy sao cô không đi chơi cùng Lê Dương?”

Vân Gia nghiêng đầu lườm Trang Tại một cái, phát hiện người này có tài năng nói những lời làm người khác khó chịu mà không cần ai dạy. Cô hừ một tiếng trong mũi, dùng sức cắm chiếc nĩa trong hộp giữ nhiệt vào một chiếc sủi cảo xui xẻo, giọng điệu quái gở nói:

“Nếu tôi biết tôi đến tìm anh mà anh sẽ nói những lời như vậy thì tôi đã đi chơi cùng Lê Dương rồi.”

“Vân Gia, tôi không có ý đó.” Phản ứng của Vân Gia khiến Trang Tại căng thẳng, “Tôi là lo lắng, cô đến tìm tôi, tôi lại không thể làm cho cô vui vẻ.”

Nói xong, anh nhìn chiếc sủi cảo bị xiên trên lưng, nhận ra mình dường như đã làm cô không vui.

Giây tiếp theo, Vân Gia cầm lấy chiếc nĩa đưa chiếc sủi cảo đó vào miệng, nhai ngấu nghiến rồi nuốt xuống. Nuốt một cách mạnh mẽ, người cũng như được thông khí. Cô hỏi Trang Tại:

“Khi anh ở cùng người khác, đều đang cố làm cho họ vui vẻ à?”

Trang Tại thật thà nói: “Tôi không biết.” Dừng lại một giây rồi lại nói: “Chắc là không có.”

Anh trước nay không phải là một người tràn đầy niềm vui.

Vân Gia hỏi:

“Vậy tại sao anh lại quan tâm đến việc tôi có vui vẻ hay không?”

Trang Tại chưa kịp trả lời, điện thoại của Vân Gia lại một lần nữa vang lên.

Anh nhìn thấy màn hình hiển thị tên “Tư Hàng”.

Vân Gia cầm điện thoại lên nghe.

Vì đứng gần, Trang Tại nghe được trong điện thoại Tư Hàng hỏi Vân Gia đang ở đâu.

Vân Gia trả lời:

“Hôm qua không phải đã nói với cậu rồi sao, ở nhà cậu tớ.”

Tư Hàng lại hỏi cô bữa cơm tất niên ở nhà họ Lê ăn có vui không. Giọng nói tự nhiên nhưng lại có một tia dò xét.

Sau đó Tư Hàng nói Vân Gia đã bỏ lỡ màn trình diễn pháo hoa ở Thanh Cảng năm nay. Màn trình diễn pháo hoa năm nay còn đẹp hơn cả năm ngoái, anh ta đã quay video lại cho Vân Gia, nhưng chắc chắn là không đẹp bằng xem trực tiếp.

Từ cuộc đối thoại ngắn gọn và giọng điệu thân mật của họ, có thể biết được rằng mỗi năm mới, Tư Hàng đều sẽ cùng Vân Gia xem pháo hoa.

Kết thúc cuộc gọi, Vân Gia đã quên mất họ đang nói đến đâu trước đó chỉ lờ mờ nhớ rằng chủ đề có vẻ không vui lắm.

Cô nghĩ đến quá khứ cũng từng có những lúc không vui với Trang Tại, chỉ là nội tâm cô rất kháng cự việc nghĩ đến ký ức đó. Tuy thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng bác sĩ tâm lý của cô vẫn luôn khuyên cô, cố gắng không hồi tưởng lại những chuyện liên quan, như vậy là tốt nhất cho cô.

Có lẽ vì nghe những lời như vậy nhiều, cô đã hình thành một loại bản năng. Trong đầu vừa xuất hiện hình ảnh quá khứ là lại có một giọng nói thúc giục cô, mau ch.óng lật qua trang này.

Vân Gia để đầu óc trống rỗng một lát.

Đợi đến khi chắc chắn mình có thể biểu đạt bình thường, cô mới đề cập đến lần không vui trong quá khứ đó. Khi đó cô cũng không biết việc mình ra vào khu ổ chuột sẽ gây thêm phiền phức cho người khác. Cô nói với Trang Tại:

“Những việc tôi làm, không phải việc nào cũng đúng. Cảm nhận của tôi cũng rất phiến diện. Nếu có điều gì anh không thích, anh có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ không làm nữa.”

“Tối nay chỉ là nghe dì Điền nói, vì bà ngoại không cho anh về ăn Tết, tôi cảm thấy như vậy có hơi quá đáng. Tôi liền nghĩ làm chút gì đó để bù đắp, ít nhất đừng để anh cô đơn trong đêm giao thừa. Nếu anh không thích…”

“Không có.”

Trang Tại ngắt lời cô,

“Không có không thích.”

Anh vội vàng đến mức suýt nữa đã muốn kéo tay cô, như thể sức mạnh của lời nói không đủ để phản bác.

--

Hết chương 59.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.