Trang Giấy Trống - Chương 63.1: Ít Nhất Anh Cũng Có Thứ Cho Cô (1)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:01
Lư Gia Trạm chưa bao giờ thấy Trang Tại trong bộ dạng này. Anh ta đặt chiếc máy tính sang một bên rồi hỏi Trang Tại đang thất thần:
“Sáng nay cảnh sát Trương gọi điện đến nói đã tìm được em gái cậu rồi, con bé không sao chứ?”
Anh Trương cảnh sát không rõ tình hình bên bệnh viện chỉ nói là người đã tỉnh, họ còn phải đến bệnh viện để lấy lời khai.
Em gái?
Bộ não của Trang Tại như mặt nước bị một hòn đá ném vào, những gợn sóng chợt nổi lên lúc này mới bắt đầu hoạt động trở lại. Anh cúi đầu, vén tay áo lên thấy vết kim trên cánh tay mình.
Đó là dấu vết để lại sau khi lấy m.á.u.
Anh phát ra một giọng nói khô khốc khàn đặc như đã bị tổn thương.
“Chắc là không sao đâu.”
Không biết Vân Gia bây giờ đã tỉnh chưa. Trước khi Trang Tại lấy m.á.u xong rời khỏi bệnh viện, anh cũng không có cơ hội vào phòng bệnh thăm cô, chỉ đứng ở bên ngoài, qua một tấm kính có dán băng keo màu xanh đã bỏ qua cơ hội tiếp xúc dù chỉ là qua lớp kính cách ly mà nhìn vào bên trong phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Vân Gia an tĩnh nhắm mắt ngủ, chiếc chăn mỏng đắp lên người cô. Người trên giường bệnh mảnh mai gầy gò, tái nhợt như một tờ giấy không hề có trọng lượng.
Trang Tại chăm chú nhìn hồi lâu, luôn có một ảo giác rằng giây tiếp theo cô sẽ tỉnh lại. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh cô sẽ mệt mỏi mở mắt ra, thấy anh, sau đó nở một nụ cười nhạt dù tái nhợt suy yếu nhưng vẫn rất đẹp, sẽ nhẹ nhàng gọi anh là “Trang Tại”, sẽ cau mày thấp giọng nói cô không khỏe.
Nhưng cho đến khi Lê Huy đến thúc giục, Vân Gia cũng không hề tỉnh lại.
Lê Huy thức trắng cả đêm trên mặt cũng lộ vẻ mệt mỏi. Ông nói với Trang Tại rằng mẹ của Vân Gia sắp đến, mấy cuộc điện thoại trước đó cảm xúc của Lê Yên rất tệ, nếu nhìn thấy Trang Tại còn ở đây e rằng tình hình sẽ không hay.
Bây giờ ở đây cũng không cần người nữa, Lê Huy bảo Trang Tại về nhà bạn nghỉ ngơi trước lại dặn dò anh một chút đạo lý đối nhân xử thế, phải cảm ơn nhà họ Lư cho đàng hoàng. Người ta nói là chuyện nhỏ không tốn sức nhưng không phải thật sự là chuyện nhỏ.
Trang Tại không nhìn vào phòng bệnh thêm một lần nào nữa, mệt mỏi đến mức phảng phất như trong lòng không còn gì vướng bận, anh lập tức đi ngang qua tấm kính lớn đó.
Anh biết Lê Huy đang nhìn anh từ phía sau.
Lúc ở bệnh viện lấy m.á.u, Trang Tại rất không thoải mái.
Nhìn dòng m.á.u đỏ tươi qua ống mềm nhỏ hẹp, từng chút một rút ra khỏi cơ thể mình, ban đầu anh nghĩ giá như anh có thể thay Vân Gia chịu những nỗi đau này thì tốt biết mấy. Sau đó lại suy sụp khó hiểu, tại sao Vân Gia lại phải chịu những nỗi đau này?
Anh biết câu trả lời.
Chỉ là nghĩ đến câu trả lời đó có liên quan đến mình, anh liền cảm thấy đau khổ và kháng cự, vừa vô tội lại vừa bất lực.
Sau khi rửa mặt đ.á.n.h răng, Trang Tại uống hết nửa ly nước ấm. Người giúp việc nhà họ Lư mang đến cháo cá lát và rau xanh. Lư Gia Trạm thúc giục anh nhanh ch.óng ăn chút gì đó.
Rõ ràng dạ dày đã đói đến quặn đau vì lâu không ăn nhưng vị giác và cảm giác thèm ăn của Trang Tại lại đình trệ một cách ngoan cố. Anh cầm lấy chiếc thìa, ăn một lúc cũng không nếm ra được mùi vị gì, thậm chí còn cảm thấy như đang đổ một thứ dịch axit đặc sệt nóng hổi vào dạ dày.
Tưởng tượng đến Vân Gia giờ phút này nếu đã tỉnh, vết thương chắc vẫn sẽ rất đau, cơ thể vẫn sẽ rất không thoải mái thì Trang Tại chỉ cảm thấy trong lòng rất nặng nề.
Rõ ràng anh đã rất cố gắng giữ khoảng cách với cô nhưng dường như việc quen biết anh vẫn mang đến cho cô một vài chuyện không hay.
Có lẽ là oan ức nhưng anh cũng không cảm thấy mình vô tội.
Ở bệnh viện, Lê Huy nói đều là lỗi của ba người kia, sẽ không nhẹ tay với chúng.
Nhưng Trang Tại hiểu rất rõ, đó là để anh có thể phủi sạch quan hệ trước mặt mẹ của Vân Gia. Anh cũng không thể vì lý do của Lê Huy mà yên tâm thoải mái buông tha cho chính mình.
Làm sao mà không liên quan đến anh được?
Nếu không có sự tồn tại của anh, Vân Gia sẽ không đến khu ổ chuột cũng sẽ không gặp phải những người không tốt đó.
Người trước mặt chỉ có Lư Gia Trạm, một người đến cả yêu qua mạng cũng có thể ngã hai lần nên tuyệt đối không phải là đối tượng tốt để thổ lộ tâm tình.
Nhưng Trang Tại thật sự không có ai để nói.
Vừa mở miệng lại giống như tự quyết định.
“Dường như tôi làm gì cũng sai.”
Lư Gia Trạm nghe tiếng hơi ngạc nhiên quay tầm mắt nhìn sang.
Khi Trang Tại ngã gục trước cửa nhà mình lúc trời chưa sáng, người giúp việc không đỡ nổi một chàng trai cao lớn như vậy, hoảng hốt gọi vào trong nhà, nói rằng sắc mặt Trang Tại không tốt như thể đã mệt lả đi.
Sau đó Lư Gia Trạm tìm bác sĩ gia đình đến xem. Bác sĩ phát hiện vết kim ở khuỷu tay của Trang Tại, nhíu mày thật sâu nói bệnh viện vô lương tâm nào, tình trạng này mà còn dám lấy m.á.u, không sợ lấy hết mạng người ta sao. Tiếp theo ông tiêm cho Trang Tại một liều dinh dưỡng và dặn dò rất nhiều rồi mới rời đi.
Lư Gia Trạm cũng không biết những chuyện đã xảy ra sau khi anh ta rời khỏi đồn cảnh sát. Anh ta chỉ nghe anh Trương cảnh sát nói quá trình tìm kiếm không đơn giản, cô bé kia cũng bị thương không nhẹ, đã được đưa đến bệnh viện và người chú của Trang Tại ở đồn cảnh sát suýt nữa đã quỳ xuống.
Lúc này nghe Trang Tại nói ra những lời suy sụp không phù hợp với tính cách của anh, Lư Gia Trạm chỉ có thể liên tưởng đến nguyên nhân là do em gái của anh đã xảy ra chuyện.
Có lẽ là gia đình của Trang Tại đã đổ lỗi cho anh về t.a.i n.ạ.n lần này.
“Haiz, chuyện này sao có thể trách cậu được? Không đi trách mấy thằng ngu kia tại sao vừa ngu vừa xấu lại đi trách cậu không bảo vệ được mười hai phần mười? Không có cái lý đó đâu.”
Giọng Trang Tại thấp xuống:
“Nếu không phải là vì tôi, cô ấy sẽ không đến nơi này.”
Nhìn dáng vẻ tự trách của Trang Tại, Lư Gia Trạm đến cả lời an ủi cũng không biết bắt đầu từ đâu. Hơn nữa anh ta cũng không giỏi an ủi người khác. Anh ta hỏi Trang Tại:
“Vết kim kia của cậu là hiến m.á.u cho em gái cậu phải không?”
“Ừm.”
Lư Gia Trạm nói:
“Cậu xem, những gì cậu có thể làm đều đã làm rồi, không cần phải tự trách mình nữa.”
“Tôi quá vô dụng.”
Anh nghĩ, nếu anh là người như Tư Hàng, thậm chí là bất kỳ một người bạn học cấp ba nào của anh thì cuộc đời anh sẽ không vướng vào những con người và sự việc tồi tệ này, cũng không cần phải lo lắng rằng Vân Gia một khi lại gần anh sẽ bị ảnh hưởng.
Cho đến lúc này Trang Tại mới hiểu được sự co rúm và hèn nhát của Trang Kế Sinh khi còn nhỏ, lúc cha mẹ ly hôn.
Rõ ràng là còn vạn phần không nỡ với người phụ nữ kia nhưng vẫn dứt khoát ký tên khi bà ấy đưa ra thỏa thuận ly hôn. Ông không trách bà ấy chê nghèo yêu giàu, bỏ chồng bỏ con, ngược lại tự kiểm điểm mình nói rằng mẹ con không chịu được khổ, mấy năm nay theo ta đã để bà ấy phải chịu tội.
Khi đó anh còn nhỏ, dù ít nói cũng có oán giận, mặt mày căng cứng nói với Trang Kế Sinh là ba đi nói với mẹ, bảo mẹ đừng đi.
Trang Kế Sinh hút t.h.u.ố.c, chỉ cười cười vỗ đầu anh nói đồ ngốc.
Thật lòng thích một người là không thể cầu xin người ta thương hại mình. Thật sự cầu xin, có lẽ người mình yêu hơn vẫn là chính bản thân mình.
Khi đến cả bản thân còn không lo tốt được thì nói gì đến yêu người khác?
Bất luận trong hoàn cảnh nào, tình yêu không nên biến thành cọng rơm cứu mạng của một bên.
Điều đó thật hèn hạ.
Việc mà Trang Kế Sinh không làm được, hóa ra con trai của ông cũng không làm được.
