Trang Giấy Trống - Chương 63.2: Ít Nhất Anh Cũng Có Thứ Cho Cô (2)
Cập nhật lúc: 03/04/2026 02:01
Khi ba mẹ ly hôn, người phụ nữ kia chỉ lấy đi những giấy tờ cần thiết, đến cả một bộ quần áo cũng không thu dọn mang đi bởi vì đó đều là những thứ không đủ tốt.
Trang Kế Sinh không thể cho bà ấy được bất cứ thứ gì.
Lúc này Trang Tại cúi đầu nhìn vết kim nhỏ trên cánh tay, giống như một nốt ruồi son. Anh nghĩ, anh muốn tốt hơn ba của mình.
Ít nhất anh vẫn còn một chút gì đó có thể cho Vân Gia.
--
Vân Gia ngủ một giấc rất sâu.
Trước khi tỉnh lại những triệu chứng ù tai, tim đập nhanh lần lượt xuất hiện. Cô từ từ khôi phục ý thức, tròng mắt cũng nhạy cảm với ánh sáng hơn ngày thường. Vừa mới hé mắt ra một chút lại bị kích thích mà nhắm lại.
Cô lờ mờ cảm nhận được có người đi đến bên cạnh mình, một bóng dáng cao lớn, dịu dàng và an tâm phủ xuống. Tiếp theo, bàn tay cô đang buông thõng trên chiếc chăn lạnh lẽo được một lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy.
“Vân Gia?”
Cô nghe thấy giọng nói nhưng lại như có chướng ngại về ý thức, không thể phân biệt được đây là giọng của ai.
Đợi đến khi cô từ từ mở mắt, thích ứng với ánh sáng trong phòng, cô cũng đã nhìn rõ được khuôn mặt của người đến. Đôi môi hơi khô khẽ mấp máy, phát ra một giọng nói yếu ớt như bông.
“Tư… Hàng…”
“Còn nhớ tớ à?” Tư Hàng mỉm cười, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Gia bóp nhẹ nói: “Thật sợ cậu mất trí nhớ.”
“Mất trí nhớ?” Vân Gia cũng khẽ cong khóe miệng, cười một cách tái nhợt, “Không đâu, tớ đều nhớ cả.”
Ánh mắt cô thất tiêu hồi tưởng lại. Ký ức của cô vào giờ phút này lại như bị một lớp màn che phủ, không quá rõ ràng.
Tư Hàng nhẹ giọng hỏi cô:
“Nhớ gì? Nhớ mình đã ngã như thế nào không?”
Vân Gia chớp mắt, hàng mi dài và mềm mại rất chậm rãi chớp một cái, nghĩ một lúc rồi nói:
“Từ… một nơi cao, có bậc thang, tớ không nhìn thấy, trượt chân ngã xuống, đau lắm, sau đó thì… không nhớ ra nữa.”
Tư Hàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào đầu cô:
“Không nhớ ra thì không nghĩ nữa, đầu còn đau không?”
Vân Gia “Ừm” một tiếng, nói với Tư Hàng:
“Tớ không khỏe.”
“Cậu bị đập vào đầu còn chảy rất nhiều m.á.u, cậu có biết không? Đương nhiên là sẽ không khỏe rồi. Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, sẽ nhanh khỏi thôi.” Tư Hàng kéo lại chăn cho Vân Gia hỏi cô: “Có muốn uống chút nước không?”
“Ừm.”
Vân Gia yếu ớt nằm đó đ.á.n.h giá cách bài trí trong phòng bệnh, trong mắt là sự ngây thơ chưa tan như thể lúc này, dù là phân biệt điều gì, suy nghĩ điều gì, đối với cô đều rất tốn sức.
Chợt, cô nhớ lại một khoảnh khắc rất quan trọng nào đó.
Trên gối, cô quay đầu lại hỏi:
“Có người vẫn luôn gọi tớ.”
Tư Hàng cầm ly nước nhìn căn phòng bệnh trống vắng, lo lắng nói:
“Bác sĩ chỉ nói cậu tỉnh lại có thể sẽ hơi ù tai, sao còn có ảo giác nữa vậy? Không có ai gọi cậu đâu, ở đây chỉ có chúng ta hai người. Dì đã ra ngoài nghe điện thoại, cậu đang làm thủ tục chuyển viện cho cậu.”
“Có, không phải bây giờ, là lúc hôn mê,” vẻ mặt Vân Gia rất bướng bỉnh, “có một người ôm tớ, vẫn luôn gọi tớ bảo tớ đừng ngủ, hình như là giọng của cậu, là cậu sao Tư Hàng? Hay là tớ thật sự có ảo giác nhưng giọng nói đó rất thật, tớ còn nhớ hình như người ấy đang chạy, tiếng thở rất nặng, tim đập như sắp nhảy ra ngoài.”
Tư Hàng đặt ly nước xuống hỏi:
“Cậu nói là lúc hôn mê à?”
“Ừm.”
Vân Gia gật đầu.
Tư Hàng chưa kịp nói gì, cửa phòng bệnh không biết đã bị ai đẩy ra từ lúc nào. Lê Yên bước vào cắt ngang câu chuyện, vừa trách móc vừa đau lòng nhìn Vân Gia nói:
“May mà không bị ngã hỏng đầu, còn nhớ Tư Hàng vẫn luôn lo lắng cho con. Từ tối qua tìm được con đưa đến bệnh viện, Tư Hàng đến giờ mắt cũng chưa chợp được một chút. Sau này cũng không được làm bừa như vậy nữa, rất làm người khác lo lắng, biết không?”
Tay của Vân Gia đã được Tư Hàng nắm trong lòng bàn tay. Cô dùng ngón tay ngoéo vào ngón tay của Tư Hàng có chút tự trách:
“Là cậu tìm được tớ à, xin lỗi, làm cậu lo lắng rồi.”
“Giữa chúng ta, không có gì phải nói xin lỗi cả.” Tư Hàng thấy Vân Gia muốn ngồi dậy liền cúi người giúp cô điều chỉnh giường cao lên, bảo cô đừng cử động. Anh ta dịu dàng vuốt đi những lọn tóc mái bên má của Vân Gia, nói: “Tớ đương nhiên sẽ tìm được cậu. Cậu có nhớ hồi nhỏ chúng ta ở Thanh Cảng chơi trốn tìm trong phòng, chỉ có tớ mới có thể tìm được cậu không.”
Vân Gia vốn định hỏi một vài chi tiết về tối qua nhưng nghe Tư Hàng nhắc đến chuyện chơi trốn tìm hồi nhỏ của họ liền cười vạch trần:
“Đó là bởi vì, tớ đã nói cho cậu biết tất cả những nơi tớ sẽ trốn nên cậu mới có thể tìm được!”
Người trên giường bệnh lộ ra một chút sức sống, người bên giường lại nhíu mày, tỏ ra tủi thân thấp giọng đáp lại:
“Đúng vậy, trước đây cậu đi đâu cũng sẽ nói cho tớ, bây giờ thì không. Cậu hoàn toàn không quan tâm, lúc tớ không tìm thấy cậu sẽ lo lắng đến nhường nào. Cậu có biết lần này cậu xảy ra chuyện, tớ suýt nữa đã sợ c.h.ế.t khiếp không?”
Vân Gia yếu ớt biện giải:
“…Tớ không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy.”
“Tớ không trách cậu.” Tư Hàng nhấn mạnh, thậm chí nụ cười càng thêm dịu dàng vài phần, “Tớ sẽ không bao giờ trách cậu, Gia Gia, là tớ trách những người đó.”
“Bắt được chưa? Bọn họ…”
Giọng Vân Gia dừng lại, bởi vì cô phát hiện nếu muốn nói về ngọn ngành của những người này, tất yếu phải nhắc đến Trang Tại.
“Điện thoại của tớ đâu?”
Cô nhìn xung quanh.
“Những người đó đã bị bắt rồi, có cậu của cậu xử lý, cậu không cần lo lắng.” Tư Hàng nói rồi lấy điện thoại của mình ra, “Điện thoại của cậu đã được lấy về từ đồn cảnh sát. Dì nói cái điện thoại đó bị những người đó chạm vào không may mắn nên không dùng nữa. Cậu cứ dùng của tớ trước, tớ sẽ gọi người mua cái mới mang đến cho cậu ngay, được không?”
Vân Gia nhỏ giọng nói:
“Mẹ mê tín thật đó…”
“Bởi vì yêu cậu, lo lắng cho cậu thôi.” Tư Hàng liếc nhìn Lê Yên đang nói chuyện với Lê Huy ở cửa, thu lại ánh mắt nói: “Dì bây giờ còn chưa biết tại sao cậu lại đến Khúc Châu, có phải cậu định đến thăm người nhà của Trang Tại không?”
Vân Gia có chút kinh ngạc.
Tư Hàng nhìn ra biểu cảm của cô bảo cô yên tâm:
“Tớ không nói cho dì biết đâu, dì sẽ không hỏi kỹ so đo đâu. Việc đã đến nước này, bà ấy chỉ hy vọng cậu có thể mau ch.óng bình phục. Cậu mới là quan trọng nhất, không có gì quan trọng hơn sự an toàn của cậu.”
Nói rồi, tay của Vân Gia được Tư Hàng vỗ về che trong lòng bàn tay, mắt anh ta chuyên chú ôn tồn thỉnh cầu:
“Gia Gia, cậu hứa với tớ một chuyện được không?”
“Chuyện gì?”
“Tớ biết cậu thương hại họ nhưng đừng vì họ mà lại để xảy ra chuyện nữa.”
--
Hết chương 63.
